Old school Swatch Watches
HomeGame OfflineBlog
Bị Ép Đi Xem Mặt Gái

L: e không biết.

M: Ừm, rồi mọi thứ sẽ hết, Tuấn sẽ hiểu cho em thôi.

L: (im lặng)

M:mà hôm qua về Tuấn có nói gì ko?

L: dạ không, Tuấn có gọi xl, tại Tuấn trước khi đi có uống rượu

M: ừm.. Thôi, mình nói chuyện khác đi.

2 đứa lại quay sang nói chuyện về công việc, kỷ niệm thời sinh viên với những chiến tích oanh liệt cuả mình.

Đang nói chuyện khí thế thì em Cẩm nhắn tin.

C: anh ui, đang làm chi đó ạk. E Cẩm đây ạ

M: ừm, ‘anh ui’ đang ngồi chơi

C: hì, tự kỷ hay chơi vơí bạn vâỵ ak

M: với bạn

C: èo, cụt ngủn. Mà trai hay gái vâỵ ak

M: gái

C: èo, lại cụt ngủn. Cái chị mọi hum ak a?

M: ừm. Mà anh đang bận, mai gặ em nha

C: vâng ak, chúc a buổi tui zuj ze.

Lại nc khí thế với Lương, giữa chừng lại có tin nhắn từ số lạ.

Sl: anh T phải ko ak?

M: ừm.ai đây?

Sl: hì, e là e gái ngồi sau xe hum bị anh đánh ý ạ

M: ai nhỉ?

Sl: cí hum anh tặng em cí mũ đó ak

M: à, ừ

Sl: hì, mai đi uống cafe vơí tụi em nha anh. cho em cam un cí mũ cai.hi

M: bỏ qua đi, ơn gì?

Sl: đi mà anh, em cảm un thui muk.

M: ừm, để bữa sau tính, mai anh bận rồi em à.

Sl: dạ. Okie a.

9x nhắn tin đọc mệt, mình cứ thuần việt thôi.

Hết,

giờ chắc ko ai phiền nữa. Dẫn Lương đi bộ trong sân trường tí rồi 2 đứa về. Về đến nhà thì có tin nhắn của em Cẩm chúc ngủ ngon. mình ko reply. rồi tin nhắn của Lương hỏi xem mình về nhà chưa. 2 đứa nhắn tin với nhau thêm vài tin nưã rồi thôi.

p17 update chủ nhật.

Sáng khoảng 7h mình dậy, việc đầu tiên là cầm đt coi giờ(cái này theo thói quen rồi) thấy có 2 tin nhắn của Lương, 1 tin của Cẩm. Mình đọc tin của Cẩm trước do nt sau. Cẩm bảo 8h gì đó sang. còn 2 tin của Lương thì 1 tin là ‘e cảm ơn anh.hi’ tn này mình ko trả lời vì ko biết trả lời sao cả. Tin thứ 2 là ‘anh ơi,dậy thể dục thôi’ tin gửi lúc 5h30 sáng, chắc hôm nào cũng tập nên dáng Lương mới đẹp và gọn thế. Mình nt lại ‘anh giờ mới dậy’ không thấy trả lời nên mình ra thể dục, nâng 10 lần tạ rồi vào tắm (tạ 40kg).vừa ăn sáng vừa update cho mọi người. An xong update tiếp, đến hơn 8h thì Cẩm gọi hỏi đường, chỉ mấy lần mà vẫn mù mờ nên mình chạy xe ra đón. Đi cùng Cẩm có thêm 1 đứa bạn nữa, cả 2 mặc áo nắng nên ko nhìn thấy mặt.

Đến sân thì 2 đứa cởi áo khoác nắng ra. Hôm nay tóc tai gọn hơn nên Cẩm khoe hết được khuôn mặt bầu bĩnh. Bạn cẩm thì ko xinh như Cẩm. Vừa cởi xong áo khoác nắng thì 2 con chó chạy ra sủa. 2 đứa kia sợ, con này cứ núp sau con kia,cuối cùng là cứ xoay vòng, nản. Cẩm hét

C: a ơi, chó

M: nó sủa chứ ko cắn đâu….. Chó,biến. – chó nhà mình cứ nghe mình mắng thế là nó cụp mặt xuống, cụp đuôi xuống đi ra sau nhà.

Lúc này 2 đứa cởi hẳn áo khoác nắng ra. Cẩm mặc cái quần jeen, áo thun xanh, guốc tầm 5 phân, nhưng cũng đủ đẩy cái mông tròn lên.

Đứa bạn Cẩm thì mặt ko xinh nhưng dáng cao, guốc 7 phân. Tóc màu hạt dẻ (nhuộm). Các thím đừng xin info chứ em này ko đi học nữa nhé.đi làm công nhân thôi.

Mình vào nhà rót nước trước. Cẩm xách cái bị gì đó. rồi hỏi mình.

C: anh, cất cái này em cái.hì

M: cái gì đó?

C: dạ, bà bới ít khoai mang sang biếu gia đình ạ.

M: chết, phiền quá, mà mang nhiều thế ăn sao hết, thôi, e cứ để đó, 2 đứa vào nhà ngồi đi.

2 đứa vào ngồi uống nước. C hỏi tiếp.

C: 2 bác đi đâu rồi anh?

M: Bố anh vừa qua hàng xóm uống nước chè.

C: thế bác gái ạ?

M: mẹ anh mất năm nay rồi.

C: ui, e xl, e không biết

M: ừm, có gì đâu. 2 đứa đi mệt ko?

Cạ ko?

M: ừm, mà bạn em à? – mình nhìn sang cô bé đi cùng, em nó cười đáp lại

C: Dạ, đây là Sang, bạn em.

M: em đang học hay làm rồi.

Sang: dạ, e đi làm rồi ạ

C: nó làm ở khu công nghiệp bắc vinh anh ạ

M: ừm. Bà khoẻ chứ em?

C: Dạ, cũng khoẻ anh ạ.

M: ừm, học nhanh ra mà chăm bà.

C: hì, nhanh ra còn trả nợ cho a nữa chứ

M: haha, ừm, nhanh lên. Mà em có gia sư ko?

C: dạ, có anh ạ.

M: ừm, anh có đứa bạn muốn tìm người gia sư cho đứa em trai. Em đi nha.

C: em đi kín rồi anh. Chắc e xin lỗi thôi anh ạ

M: xin lỗi gì, ko đi đc thì thôi mà. Mà em đi kín luôn hả, chịu khó nhỉ.

C: hì, phải chịu thôi anh ạ, bà lo tội lắm.

M: ừm, giúp đc bà nhiều càng tốt em à…

Nc thêm tí thì mình mời 2 đứa đi cafe,ở nhà chả có gì mời 2 đứa cả. Đến quán bà chị chủ quán hỏi ngay câu.

‘hôm nay lại em khác à T? Mày đào hoa quá.’ bà âý nói xong cười ha hả. Mình đưa 2 đứa lên tầng 2 ngồi. vừa nói chuyện vừa tranh thủ lên báo cáo với các thánh.

Đến 10h30 gì đó thì về, về đến nhà mới cất khoai, toàn củ ngon,to.mà nhiều. Xong update cho các thím, vừa type vừa nấu an. Đến lúc post thì chả hiểu sao nó ra có 3 dòng, nản, lại ăn cơm. ăn xong lại update tiếp. lần này thành công, update xong ngồi thêm tí rồi lên bố nuôi, đưa khoai ngon lên cho bố.

Lên mẹ đang qua nhà hàng xóm, bố nuôi ngồi ở thềm đánh cờ cũng với hàng xóm. Mình cất khoai xong chả biết làm gì nên gọi cho Lương hỏi coi có nhà ko để sang chơi. Lương có nhà và mình sang chơi.

Tạm thế đã.mỏi tay quá, ăn khoai đã các thím ợ. Có Lương, mẹ Lương đang ở đây cùng ăn. Mời các thím ăn khoai.

Quên, Lương là chị cả, sau có 1 ku em đang học ở huế. Có ai hỏi mà mình ko trả lời cmt đc thì mong các thím thông cảm nhé. Ăn khoai thôi

p18 Update tiếp chủ nhật.

Qua nhà bố, gọi cho Lương.

L: “Dạ, anh”

M:” Ừm, em có nhà không?”

L:” Dạ có, mà sao anh?”

M: “Anh sang chơi”

L: “Giờ à anh”

M: “Ừm, không được à?”

L: “Dạ, không không, nhưng sao hôm nay anh lên giờ này”

M: “Anh qua nhà bố, chán quá nên tính sang em chơi”

L: “À, dạ, anh sang đi ạ”

Sau đó mình qua nhà Lương chơi. Hình như Lương vừa nằm xong thì phải (hay tại ở nhà) mà thấy mặc cái quần ngắn cũn cỡn, cái áo cũng ngắn vừa tới đầu lưng quần. Đùi trắng lắm các thím ợ. Nói chung là nhìn thích lắm, văn mình éo có, éo biết tả thế nào cho đúng.

Lương chẳng ngại ngùng gì ra mở cửa cho mình. Dắt xe vào rồi mình hỏi.

M:”Ở nhà là cứ thế này à em.” Kèm theo nụ cười khoe lúm đồng tiền của mình.

L:”Cái gì anh?” Lương chưa hiểu ý mình hỏi.

M:”thì đó” Vừa nói vừa dơ hai cái tay uốn lượn theo cơ thể Lương.

L:”anh xấu tính, mà tại em đang nằm đọc chuyện”

M:”Ờ, tại chưa thấy bao giờ nên ko quen thôi”

L:”Mà anh thôi mà, có gì đâu”

M:”Ờ ờ, không có gì.hè hè”

M:”Mà dạy toán cũng đọc truyện à, truyện gì thế”

L:”Dạ,mấy truyện của Nhật Ánh anh ạ”

M:”KHông biết. Mà bố mẹ đi đâu?”

L:”Bố đi chơi rồi, còn mẹ qua nhà gì?”

M:”Ừm, ..”

Tiếp theo thì Lương bảo vào phòng Lương ngồi chơi. Bàn làm việc của giáo viên toàn sách với vở, có 1 chồng bài thi 1 tiết của học sinh. Đang chấm dở, thấy toàn 7-8-9, học sinh giờ giỏi thật, ngày xưa Lý mình toàn dưới 5 (chấm theo thang điểm 5 – riêng môn lý ). Mình ngồi vào ghế làm việc của Lương, còn Lương cũng lấy ghế ngồi gần đó, vuông góc với mình nhé. Thỉnh thoảng 2 ánh mắt bắt gặp nhau, lúc này nhìn gần hơn thấy cơ thể Lương gọi là hoàn mỹ, mặc cái áo hở 1/4 quả thôi nhưng cũng đủ tôn lên sự quyến rũ của người phụ nữ. Cứ thế nói chuyện, không động chạm gì đâu nhé, hỏi về việc học việc dạy thôi. Mình có hỏi chuyện Tuấn có phiền không thì Lương bảo không, cũng lạ – chả lẽ mình giải quyết êm rồi sao. (Mà mọi người đừng nghĩ bậy bạ nhé, trong phòng vẫn trong sáng nhé, không có CDSHT đâu). Cửa sổ phòng Lương mở nhẹ 1 bên nhé, đủ để ở sân thấy, ngoài đường không thấy.

khoảng 4h thì mẹ Lương về, mình ra chào mẹ Lương rồi nói chuyện tí nữa, xong xin phép về bên nhà bố nuôi, trước khi về mình có bảo Lương tối chở mẹ qua nhà bố nuôi chơi, ăn khoai luôn. Cụ thể tí là thế này:

M:”Con về cô ơi” – Lúc này mẹ Lương đang ở bếp, không biết làm gì

Mẹ Lương: “Ừ, T về à con” Cô nói vọng từ trong bếp ra.

M:”Anh về nha em”

L:”Dạ” Lúc này Lương đang đứng ở bậc thềm tiễn mình

M:”À, tí quên, tối đưa mẹ qua nhà bố chơi, ăn khoai luôn”

L:”KHoai đâu ra vậy anh?”

M:”khoai đứa bạn nó biếu”

L:”dạ, tối em qua”

Rồi, mình về nhà bố nuôi rồi ngủ tí, đến 6h thì Lương với mẹ Lương sang, mình ngồi chơi với Lương, 2 bà mẹ gặp nhau nói oang oang, hợp nhau như cá gặp nước. Kể ra các bà cũng la liếm được nhiều chuyện hàng xóm lắm. Lương xuống luộc khoai, mình update voz.

Ngồi đến 8h30 gì đó thì có số lạ gọi. Bên kia là thằng Tuấn.

M:”Alo”

Số lạ:”Ông phải T không?”

M:”Ừ, đúng rồi, ai đây nhỉ?”

Sô lạ:”Tôi, Tuấn” Nghe đến đây mình ra ngoài ngõ nói chuyện.

M:”Ừ, có gì không?”

Số lạ:”Giờ ông rảnh không? tôi muốn gặp ông nói chuyện cái”

M:”Xin lỗi, giờ mình bận, để hôm khác đi”

Số lạ: “Bận thật hay không dám gặp tôi thế”

M:”Bận, để hôm khác”

Số lạ:”Rồi, ok, hôm nào”

M:”Hôm nào tính sau, mai, hoặc ngày kia”

Số lạ: “Rồi, mai tôi sẽ gọi hẹn ông địa điểm”

M:”Thế đi, cứ để sau”

Mình không biết nó hẹn mình làm gì, nhưng nghe thì vẫn lịch sự hơn hôm trước. Linh tính sẽ có biến, nhưng mình vẫn sẽ đi nếu rảnh. Kệ đời.

9h30 thì em Lương chở mẹ về, mình cũng về luôn, lên voz hóng nhưng không vào được, vào coi the voice diễn kịch, 11h mình với Lương nhắn tin chúc ngủ ngon, xong đi ngủ.

Mà sáng nay em Phương hơi lạ. Mình đến thì em nó đến rồi, đang ngồi lỳ 1 cục, mình vào không quay lại, không chào hỏi, mặt lạnh tanh. Mình ngồi xuống bật máy tính lên. Một lúc sau đang vào xem cmt của mọi người thì em nó lẳng lặng vào khu bếp(nói bếp cũng không phải- chỉ là nơi có nước nóng, có lò vi sóng để ai lỡ dở thì có thể pha mì hoặc làm linh tinh ăn được).Mấy phút sau thì em nó đặt cái cốc cafe đen rồi lại im lặng đi về bàn. Hiện mình chưa dám uống, đang nằm cạnh con chuột luôn. Mấy chị kia có chọc, nhưng nó vẫn im lặng, căng thẳng rồi

to be continue …

tiếp theo

p19 Update sáng thứ 2 – 15/10

Sáng dậy có tin nhắn của Lương

“Anh ơi dậy”

Mình nhắn lại

“Anh giờ mới dậy, em dậy lâu chưa?”

Không chờ tin trả lời mình vào tắm luôn. Tắm xong thì thấy tn của Lương

“Dạ, em chuẩn bị lên trường rồi anh ạ”

Mình:”Ừm, em đi đi, anh cũng đi làm luôn”

ĐẾn cơ quan thì (đoạn này review một chút rồi nhé).

“Mà sáng nay em Phương hơi lạ. Mình đến thì em nó đến rồi, đang ngồi lỳ 1 cục, mình vào không quay lại, không chào hỏi, mặt lạnh tanh. Mình ngồi xuống bật máy tính lên. Một lúc sau đang vào xem cmt của mọi người thì em nó lẳng lặng vào khu bếp(nói bếp cũng không phải- chỉ là nơi có nước nóng, có lò vi sóng để ai lỡ dở thì có thể pha mì hoặc làm linh tinh ăn được).Mấy phút sau thì em nó đặt cái cốc cafe đen rồi lại im lặng đi về bàn. Hiện mình chưa dám uống, đang nằm cạnh con chuột luôn. Mấy chị kia có chọc, nhưng nó vẫn im lặng, căng thẳng rồi” đoạn hồi sáng đây.

Xong mình vẫn để ly cafe đó, ngồi lật lại mấy thứ hôm thứ 7 ra xem, vừa hóng voz tí còn làm việc.

Các bà chị vẫn ý ới “Thằng T sướng ghê…” đại loại là thế, mình thì cũng căng thẳng lắm, chả dám ngoảnh lại.Phương cũng im lặng, mình cũng im lặng.

Một lúc sau sếp mình cũng đến, vừa qua bàn mình thấy ly cafe. Sếp hỏi luôn.

Sếp:”Thằng T hôm nay có uống cafe sáng kia. Hôm nay chắc trở trời”

Mình:”Lạ gì anh, mà để anh uống đấy”

vừa nói xong câu thì mấy bà chị bu lu ba la lên.

“Anh ơi, cafe con Phương nó pha cho thằng T đó, anh đừng dại mà uống, có độc đó” Khi đó thật chẳng dám ngoảnh cái mặt nhìn sếp nữa, cũng không biết cảm giác mình sao nữa. Giả vờ nhìn vào máy tính luôn. Còn sếp quay đi, vừa quay đi sếp vừa nói.

“Thôi, thế tao chả dám, Chú lo xử lý đi”

Tưởng êm rồi thì tí sau Phương nhắn tin

“Uống đi” – (đoạn này có review nóng rồi)

Mình không rep lại, ngồi im lặng làm việc, em nó cũng im lặng. Đang yên đang lành, tính hóng thánh cho ý kiến rồi xử lý cái ly cafe. Chưa kịp thì lúc đang làm mấy thứ thì em nó qua làm phát ực, thả cốc xuống, mọi người thoáng ngơ ngác, còn em nó chạy vào nhà vệ sinh. (cái này mình cũng không biết tiêu hóa của em nó sao mà uống cafe là buồn nôn, mấy hôm trước có lần cũng vậy. Mình cũng không dám quay lại nhìn mọi người sao cả. Chỉ nghe tiếng cười của mấy bà chị. Mình nhìn theo em nó vào nhà vệ sinh, cảm giác tội lỗi quá.

1 lúc sau Phương vào, mấy sợi tóc bên má hơi ướt. kiểu này nôn chắc rồi. Em nó lại ngồi im lặng, mấy bà chị lại chọc nó. Khổ, đang căng thẳng mà cứ chọc. Mình nhắn tin cho em nó

“Không uống được mà cứ uống. không sợ à” Vẫn không thấy động tĩnh gì. Thêm 1 lúc nữa mình nt tiếp

“Xin lỗi”

Vẫn không thấy ho he gì. Thêm một lúc nữa thì em nó qua bàn sếp, nói cái gì đó, đại loại ra chắc xin ra ngoài. Vì sau đó nó ra ngoài luôn, mặt cúi cúi nhìn buồn, thấy thương thương.

Đang ngó theo nó thì sếp gọi mình

“T, lại đây anh nhờ chút”

Mình dật nẩy mình

“Dạ” rồi đi lại chỗ sếp. Sếp đưa cho tập hồ sơ rồi nói

“Giải quyết hộ anh tập này, nhanh nhanh chút.”

M:”Dạ” Đang định quay lại chỗ làm thì sếp tiếp

“Mà ra xem nó sao cái”

M:”Chắc không sao đâu anh, ra có việc gì nên đó anh”

Mấy bà chị lại hùa theo.

“Mày ra coi nó sao đi, biết rồi còn giả vờ hả”

Quay lại nhìn ông sếp thấy công cười (nghi ngờ lắm).

Mình đành qua chỗ bàn cất tập hồ sơ rồi ra ngoài coi em nó đâu.

Đi ra thêm 1 đoạn thì thấy em nó đang ngồi ở cầu thang, nhìn ra ngoài đường. mình lại im lặng, ngồi cạnh nó, vừa đặt đít ngồi cái thì em nó đứng dậy đi vào luôn. Mình ới theo mặt vẫn không quay lại

“Giận anh à?” Hi vọng em nó ngồi lại nói chuyện nhưng vẫn không, nó đi thẳng vào phòng làm việc luôn, mình cũng vào ngay sau đó tí. Mấy bà chị nhìn chăm chăm, còn mình lẳng lặng lại bàn, ngồi làm việc, em nó cũng lẳng lặng.

Cứ như thế từ sáng giờ, mình lo giải quyết đống hồ sơ, em nó thì không biết làm gì cả vì không dám quay lại nhìn.

PS: Có điều này mọi người nhé, thấy mọi người quan tâm chuyện mình, mình cảm ơn lắm. Mình cố dành nhiều time nhất có thể để update, và cố dùng từ sát nhất để nó thật nhất với thực tế của mình. Còn ai tin thì tin, không tin thì đọc chơi cho vui, cho là gió máy gì cũng được. Đó là quyền của mỗi người. Mình cũng như các thớt khác thôi, cố update, còn mọi người cứ hãy xem như chuyện đọc cho vui nhé. Giờ thì nghỉ ngơi đã.

Mà đây cũng không phải thời gian mình nhiều “hộp sữa” nhất đâu. Nhiều nhất là sau cái chết của ex kìa, nhưng không dùng hộp nào hết nhé. Tất nhiên giờ mọi người sẽ thấy mình nhiều, vì giờ mọi người mới biết đến đời thường của mình.

p20 Update chiều thứ 2 – 15/10 (đến 16h).

Chiều đến công ty. Phương ngồi lẳng lặng tại bàn làm việc, mình cũng nhìn em nó 1 cái nhưng em nó ko thèm, thở dài 1 cái khi nghe tiếng mình đi qua (chắc cũng liếc thấy), mặt cứ dán vào màn hình (nhưng chắc suy nghĩ gì đó, chỉ giả vờ thôi). Mấy chị kia thì thấy mình vào lại ngồi cười rúc rích. Haizzzz. Mình cũng vào làm việc. hóng voz tí, rồi làm tiếp mấy cái hồ sơ khi sáng. Đang hóng thì sếp kêu mình.

“T, mấy hồ sơ hồi sáng sao rồi?”

M:”Dạ, còn cái đang dở anh ạ”

Sếp: “Ừm, thế cái nào xong thì giờ đi thẩm định giải quyết luôn đi. Cả 3 họ đang cần đó”

Toàn hồ sơ mối của sếp nên sếp ưu ái lắm.

M:”Dạ. Giờ em đi”

Mình bỏ hồ sơ vào cặp nhổm đít dậy đi. Sếp lại ới.

Sếp:”Chú chờ cho Phương đi cùng. Phương đi cùng luôn”

M: “Thôi, em đi được rồi anh ạ”

Sếp: “Nó đi cùng cho quen dần đi. Đi luôn đi Phương”

Phương nghe xong cứ lẳng lặng xách túi, nhét sổ,bút vào túi rồi theo mình đi xuống lấy xe. Chẳng nói chẳng năng gì. Lúc này mình buồn cười lắm các thím ợ. nhưng chẳng dám cười.

Xuống nhà xe thì Mình lại lấy xe mình đi (wave). Thì Phương bắt đầu cất lời.

“Đi xe em” Cụt ngủn thế thôi nhưng mà tự nhiên mình lại thấy vui lắm các thím ợ, tí ta tí tởn chạy lại lấy chìa khóa từ tay em nó, rồi dắt xe. mặt Phương thì vẫn không đổi sắc, nhìn sợ. Sau câu nói đó lại là sự im lặng của Phương.

Vừa lên xe, mình hỏi em nó pha chút trêu chọc

“Hết giận chưa cô bé”

Vẫn im lặng, hự muốn đáp cục gạch vào cái mặt đó. Mình chỉnh gương xe nhìn thẳng được vào mắt em nó. Thấy có liếc mình 1 cái rồi mặt bơ đi chỗ khác, nhìn đâu đâu ngoài xa.

Mình hỏi chọc tiếp

“Có chi hay mà nhìn chăm thế” Cũng im lặng, má nó chứ, ức éo chịu được nữa rồi. Chở người mà như chở khúc gỗ ấy.

Cứ thế Phương cứ im lặng, haizzz, nghĩ thôi kệ, cho im. Nhưng đến cái đoạn đường họ đi dây hay ống gì đó mà có cắt lớp nhự đường được nửa, mình lao xe qua cái chỗ đường đã bị cắt, có cái bợp kha khá.

O ta lo nhìn đâu đâu không để ý. Xe vừa qua cái chỗ đó, xóc mạnh làm em nó giật mình, lấy cả 2 tay ôm cái hông của mình. Xong lấy tay đấm mình 1 phát vào vai (con gái đấm thế chứ chả thấy đau gì cả). Đấm xong chửi mình luôn.

“Mắt anh bị gì à. Người đâu mà…” Nhìn cái mặt qua gương dữ giằn lắm. Mình cười sảng khoái. Éo hiểu sao khi đó mình sung sướng lắm. Thấy vui vui. Thấy Phương lúc đó giống hệt cái hình ảnh Hạnh lúc tát mình lắm các thím ợ.

Chặng đường tiếp theo lâu lâu mình cứ hỏi “Đã hết giận chưa?” ban đầu thì em nó không chịu trả lời, mình hỏi mãi thì em nó cũng đáp lại câu “Lo đi đi” rồi mặt lại bơ đi. Chặng đường đến chỗ thẩm định chỉ có thế. Haizz.

Thẩm định xong lại đi về, lại điệp khúc cũ mình hỏi. Hỏi nhiều quá em nó ức quá em nó lại đánh mình 1 phát vào lưng, lần này đánh gần xương sống tí, đau lắm. Còn chửi mình nữa.

“Anh này ở đâu ra mà lỳ thật, lo đi đi..” Mình nghe xong cười rúc rích, em nó lại bơ mặt đi chỗ khác. Cứ thế lâu lâu nghĩ thấy vui vui trong đầu mình lại tủm tỉm cười. Riêng có 1 lần mình vô tình nhìn qua gương thấy em nó ngoảnh đi chỗ khác cười (chắc nghĩ cũng buồn cười lắm, cơ mà không dám cười). Nhìn thấy thế mình lại cười rõ to. Em nó lại chửi luôn.

“Anh điên à” Con này lạ ghê các thím ợ, mình cười mà cũng bảo mình điên.

Từ đó về công ty mình thỉnh thoảng lại cười khúc khích. Để ý thấy lâu lâu em nó lại ngoảnh đi chõ khác. Má nó, muốn cười thì cười đi, còn giấu.

Giờ về công ty thì mình ngồi update, còn em nó thì đã nói chuyện với các chị.

Mình bây giờ thì “LOẠN” thật rồi. Nếu cả Phương và Lương sẽ là Hạnh ngày xưa các thím ợ. Giờ mình éo biết mình đang muốn gì nữa. Loạn. Các thím cứ gạch mình đi. (cơ mà mình vẫn muốn xác định với em Lương )

to be continue …

tiếp theo

p21 Update chiều thứ 2 – 15/10 (đến 16h).

Chiều đến công ty. Phương ngồi lẳng lặng tại bàn làm việc, mình cũng nhìn em nó 1 cái nhưng em nó ko thèm, thở dài 1 cái khi nghe tiếng mình đi qua (chắc cũng liếc thấy), mặt cứ dán vào màn hình (nhưng chắc suy nghĩ gì đó, chỉ giả vờ thôi). Mấy chị kia thì thấy mình vào lại ngồi cười rúc rích. Haizzzz. Mình cũng vào làm việc. hóng voz tí, rồi làm tiếp mấy cái hồ sơ khi sáng. Đang hóng thì sếp kêu mình.

“T, mấy hồ sơ hồi sáng sao rồi?”

M:”Dạ, còn cái đang dở anh ạ”

Sếp: “Ừm, thế cái nào xong thì giờ đi thẩm định giải quyết luôn đi. Cả 3 họ đang cần đó”

Toàn hồ sơ mối của sếp nên sếp ưu ái lắm.

M:”Dạ. Giờ em đi”

Mình bỏ hồ sơ vào cặp nhổm đít dậy đi. Sếp lại ới.

Sếp:”Chú chờ cho Phương đi cùng. Phương đi cùng luôn”

M: “Thôi, em đi được rồi anh ạ”

Sếp: “Nó đi cùng cho quen dần đi. Đi luôn đi Phương”

Phương nghe xong cứ lẳng lặng xách túi, nhét sổ,bút vào túi rồi theo mình đi xuống lấy xe. Chẳng nói chẳng năng gì. Lúc này mình buồn cười lắm các thím ợ. nhưng chẳng dám cười.

Xuống nhà xe thì Mình lại lấy xe mình đi (wave). Thì Phương bắt đầu cất lời.

“Đi xe em” Cụt ngủn thế thôi nhưng mà tự nhiên mình lại thấy vui lắm các thím ợ, tí ta tí tởn chạy lại lấy chìa khóa từ tay em nó, rồi dắt xe. mặt Phương thì vẫn không đổi sắc, nhìn sợ. Sau câu nói đó lại là sự im lặng của Phương.

Vừa lên xe, mình hỏi em nó pha chút trêu chọc

“Hết giận chưa cô bé”

Vẫn im lặng, hự muốn đáp cục gạch vào cái mặt đó. Mình chỉnh gương xe nhìn thẳng được vào mắt em nó. Thấy có liếc mình 1 cái rồi mặt bơ đi chỗ khác, nhìn đâu đâu ngoài xa.

Mình hỏi chọc tiếp

“Có chi hay mà nhìn chăm thế” Cũng im lặng, má nó chứ, ức éo chịu được nữa rồi. Chở người mà như chở khúc gỗ ấy.

Cứ thế Phương cứ im lặng, haizzz, nghĩ thôi kệ, cho im. Nhưng đến cái đoạn đường họ đi dây hay ống gì đó mà có cắt lớp nhự đường được nửa, mình lao xe qua cái chỗ đường đã bị cắt, có cái bợp kha khá.

O ta lo nhìn đâu đâu không để ý. Xe vừa qua cái chỗ đó, xóc mạnh làm em nó giật mình, lấy cả 2 tay ôm cái hông của mình. Xong lấy tay đấm mình 1 phát vào vai (con gái đấm thế chứ chả thấy đau gì cả). Đấm xong chửi mình luôn.

“Mắt anh bị gì à. Người đâu mà…” Nhìn cái mặt qua gương dữ giằn lắm. Mình cười sảng khoái. Éo hiểu sao khi đó mình sung sướng lắm. Thấy vui vui. Thấy Phương lúc đó giống hệt cái hình ảnh Hạnh lúc tát mình lắm các thím ợ.

Chặng đường tiếp theo lâu lâu mình cứ hỏi “Đã hết giận chưa?” ban đầu thì em nó không chịu trả lời, mình hỏi mãi thì em nó cũng đáp lại câu “Lo đi đi” rồi mặt lại bơ đi. Chặng đường đến chỗ thẩm định chỉ có thế. Haizz.

Thẩm định xong lại đi về, lại điệp khúc cũ mình hỏi. Hỏi nhiều quá em nó ức quá em nó lại đánh mình 1 phát vào lưng, lần này đánh gần xương sống tí, đau lắm. Còn chửi mình nữa.

“Anh này ở đâu ra mà lỳ thật, lo đi đi..” Mình nghe xong cười rúc rích, em nó lại bơ mặt đi chỗ khác. Cứ thế lâu lâu nghĩ thấy vui vui trong đầu mình lại tủm tỉm cười. Riêng có 1 lần mình vô tình nhìn qua gương thấy em nó ngoảnh đi chỗ khác cười (chắc nghĩ cũng buồn cười lắm, cơ mà không dám cười). Nhìn thấy thế mình lại cười rõ to. Em nó lại chửi luôn.

“Anh điên à” Con này lạ ghê các thím ợ, mình cười mà cũng bảo mình điên.

Từ đó về công ty mình thỉnh thoảng lại cười khúc khích. Để ý thấy lâu lâu em nó lại ngoảnh đi chõ khác. Má nó, muốn cười thì cười đi, còn giấu.

Giờ về công ty thì mình ngồi update, còn em nó thì đã nói chuyện với các chị.

Mình bây giờ thì “LOẠN” thật rồi. Nếu cả Phương và Lương sẽ là Hạnh ngày xưa các thím ợ. Giờ mình éo biết mình đang muốn gì nữa. Loạn. Các thím cứ gạch mình đi. (cơ mà mình vẫn muốn xác định với em Lương )

p22 Update tối thứ 2 – 15/10

Trước hết mời mọi người uống cafe nhé

Đi làm về, có tin nhắn của Lương, mình rep lại rồi đi tắm. Tắm xong mình chủ động gọi cho Tuấn hẹn tối gặp nói chuyện rồi mới ăn cơm. Mình hẹn Tuấn tại quán cafe cách quán mình hay uống khoảng 1,5km. Muốn cho nó trung gian để cả 2 cùng thoải mái. Tuấn đồng ý, thời gian là 8h. Rôi mình ăn cơm.

8h kém 5 phút mình có mặt tại địa điểm đã hẹn. Thấy cái libety của Tuấn đã dựng tại bãi xe nên mình vào quán tìm nó, nhìn quanh 1 tí thì thấy nó ngồi ở chiệc bàn tại góc. Nơi có 2 cái cây đủ tạo sự yên tĩnh. Nó đi một mình, không có ai đi cùng, không có dấu hiệu khả nghi bị úp sọt gì cả.

Không ai chào ai, mình kéo ghế ra ngồi, nó đã gọi 1 ly nâu sài gòn sẵn. Phục vụ lại mình gọi 1 ly đen ít đường.(Thánh Mon uống không đường, mình thì chịu).

Em phục vụ vừa đi thì nó vào luôn vấn đề

Nó:”Không dài dòng, tôi nói nói luôn điều cần nói”

M:”Rồi, nói đi”

Nó:”60 triệu hoặc ông rời xa Lương”

M:”Đang mặc cả đấy à?”

Nó:”Không nói nhiều, trước 50 triệu thì tôi và Lương lấy nhau, 2 gia đình đã thỏa thuận, giờ cho ông chọn”

M:”Tôi mới nghe từ ông, tin nổi không? Lương biết chuyện này?”

Nó: “Ông nghe rõ rồi đấy, 60 triệu hoặc Lương. Không cần biết Lương biết hay không”

M: “Tôi phải biết Và muốn nghe chính ông nói là Lương biết việc này hay không”

Nó:”muốn biết thì hỏi Lương”

M: (Ngồi nhìn ra ngoài suy nghĩ tĩ)

Nó:”Tôi đã nói xong, tôi về, ông trả lời sớm” nó nhổm đít dậy, uống thêm ngụm cafe rồi đi, mình ngồi vẫn chưa hiểu mọi thứ, mọi thứ đang quá phức tạp. 60 triệu mình xoay thì 2 ngày là sẽ có. Nhưng mọi thứ đâu đơn giản chỉ là con số 60 đó. Chưa bao giờ mình bị động trong 1 cuộc nói chuyện như này cả.

Nó đi được lúc thì cafe của mình mới ra. Mình cũng chưa kịp uống, thanh toán tiền rồi về. Dắt xe ra suy nghĩ, lại đau đầu. Chạy xe ra con đường đang làm dở chống xe, nằm ngửa trên yên xe nhìn sao. Chỉ muốn bỏ quách đi mọi thứ, éo nghĩ là 1 ngày mình lại gặp hoàn cảnh này nữa. Giờ thì không những loạn mà quá loạn rồi.

Có tin nhắn của Cẩm, và đặc biệt là của Phương “Đồng nghiệp đáng ghét, làm chi đó?” Mình không trả lời ai cả, không muốn suy nghĩ gì cả. 10h thì sương xuống lạnh nên mình về.

Nằm suy nghĩ cả đêm, mệt, haizzzz. Giờ thì cũng định hình được từng bước để giải quyết, nếu không nữa thì phải nhờ sự can thiệp của ai đó có tiếng nói để mọi sự sáng tỏ. Cần thời gian.

Sáng đến có ly cafe của Phương. Chờ em nó về bàn mình nhấp 1 ngụm nhỏ. Khen 1 câu

“Chà, ngon”

Mấy bà chị chọc

“Cafe Phương pha gì mà không ngon. haha” Cười sảng khoái.

Phương quay sang nói lại mấy bà chị

“Mấy chị này………..” tỏ cái thái độ tức tối nhưng thích thú. Kiểu giả vờ ấy mọi người ợ.

Mình ngồi làm thêm ngụm nữa, cười mỉm cái rồi review. Giờ thì đang quay lưng, không ai nhìn ai.