Chap 26:
Có một đám thanh niêm người ngợm trông dữ lắm tiến lại gẫn chỗ tụi nó
-Bọn mày làm gì ở đây không biết đây là địa bàn của tụi tao à. Biến mau
-Ơ nhưng tụi em có làm gì đâu
-À cô em đây xinh nhỉ đi chơi với nha-một tên lại vuốt má nó
Nó hất tay ra rồi theo phản xạ nó lùi dần về phía sau còn tên kia thì đứng cười chế giễu
-Giowf tao cho tụi bay cơ hội có cút khỏi đây không?
-Không thì sao nào-hắn lên giọng
-À thằng này láo. Đập chết thằng này cho tao-Tên kia hất tay ra hiệu cho đàn em xông lên
Rồi một trận hỗn chiến bắt đầu mọi người đi đường không ai dám hó hé tiến lại gần vì sợ vạ lây, nó sợ quá mồ hôi chảy đầm đìa Huy và Phong cũng nhập cuộc. Ba chọi năm hai bên đều ngang sức ngang tài nhưng nếu về sức thì có lẽ năm tên đầu gấu kia khỏe hơn nhìu. Điều mà nó lo sợ cũng đã đến Huy,hắn và Phong đều đã gục bọn côn đồ kia tiến lại chỗ tủ kính đập tan tành trước khi đi tụi đó còn đe dọa
-Liệu hồn đó đừng để tụi tao gặp lại mày
Phong tự nhiên đứng dậy chỉ thẳng vào mặt thằng cầm đầu
-Đừng có ăn hiếp người quá đáng
-À ghê thằng này láo muốn ăn đạp à con
Cuộc chiến tưởng rằng đã kết thúc nhưng không nó vẫn tiếp diễn mà còn thậm tệ hơn nữa. Huy và hắn đều đứng dậy đấu thêm một trận nữa
Bỗng một thằng rút điện thoại ra gọi điện cho ai đó nó nghe có lúc được lúc không
-Tụi nó khỏe quá tụi em đấu không lại?
Vừa nói xong thằng đó ra hiệu cho cả đám rút lui nó và Ánh chạy chỗ Huy,Phong hỏi han còn Vy khóc sướt mướt
-Quân có sao không?
-Quân có sao đâu muk khóc hì-hắn nở nụ cười trấn an Vy
Vy ôm chầm lấy Quân như không muốn rời xa.
-Chưa bán được bao nhiêu mà đã bị đập hết thế này ai dám mua nữa-nó bĩu môi
-Chia ra mỗi người một ít rồi tản ra đem đi bá, bán xong tập trung ở đây nha-Ánh luôn là người đưa ra sáng kiến giúp cả bon giải vây
Cả bọn tán thành nó và Ánh đi chung, Vy với hắn còn lại là Huy và Phong
Đi mỏi cả chân mà trời thì gần tối nữa nó với Ánh vẫn chưa bán được bao nhiêu tụi nó đành ngậm ngùi chia ra đi riêng
Phía bên Vy,hắn và Phong, Huy nhanh chóng bán xong còn lí do tại sao bán nhanh chắc các bạn biết rồi nhỉ hì
-Ớ Mi đâu Ánh-Phong hỏi
-Ánh đâu biết đâu lúc nãy Ánh với Mi chia nhau ra bán mà. Đáng lẽ giờ này đã xong rồi chứ
-Đợi thêm tí nữa đi-Huy ngồi xuống chỗ ghế đá
Đã một tiếng trôi qua nó vẫn chưa về làm cho mọi người bắt đầu lo lắng hơn.
-Chia ra đi tìm đi chứ chờ đến khi nào-hắn nói dõng dạc
-Ok
Nó đi đâu và làm gì? Ai sẽ tìm được nó? Và rốt cuộc chuyện gì sẽ xảy ra. Đón đọc chap tiếp theo nhé
Chap 27
Cuộc tìm kiếm nó dường như là vô vọng mọi người ai nấy đều thấm mệt. Hắn cuống cả lên vừa đi vừa la " Đồ lùn bà đang ở đâu?" đồng hồ đã điểm 10h tối hắn càng lo lắng hơn.
-Buông ra, buông ra
Tiếng la phát ra đâu đây rất gần rất gần hắn cảm nhận như đó là nó chính nó không phải là ai khác. Hắn tìm khắp mọi nơi và rồi một cảnh tưởng hiện ra trước mặt hắn, hắn tức điên lên
-Chết tiệt. Tụi mày đang làm gì đấy hả? Tha cô ấy ra
-Định làm anh hùng cứu mĩ nhân à-một tên cười nhếch miệng
Tên kia cố tình không nghe hắn nói mà tiếp tục cởi từng nút áo của nó ra, nó cố vùng khỏi nhưng sức nó quá yếu không thể chống cự lại, miệng nó không ngừng la lên " Quân" mắt nó đã ướt. Hắn không còn kiềm chế được bản thân mà lao lên như một con thú bao nhiêu tức giận hắn dồn hết vào cánh tay mà đập thẳng vào từng thằng một, cả đám côn đồ đều đã nằm gục dưới đất hắn chạy nhanh lại chỗ nó cài từng nút áo lại
-Có sao không?
-Hức hức sao giờ này ông mới tới, có biết tui mong ông tới dường nào không hả?-nước mắt nó dàng dụa đập nhẹ vào người hắn
Hắn không nghĩ gì nhiều ôm chầm lấy nó
-Tui xin lỗi
Ròi hắn từ từ buông nó ra nhẹ nhàng lau nước mắt cho nó, chưa đầy 5p sau Huy, Phong, Ánh và Vy đều có mặt
-Mi/Su có sao không-Huy và Phong đều đồng thanh
-Mi không sao m.n đừng lo
-Sao Mi bán xong không quay lại chỗ cũ. Mi đi đâu và đã xảy ra chuyện gì-Huy lo lắng cho nó hơn
-Mi..Mi-nó lại bật khóc khi nhớ tới chuyện lúc nãy nó không muốn kể cho Huy nghe sợ Huy sẽ ghê tởm nó
-Mi làm sao, nói Huy nghe-Huy lắc nhẹ vai nó
Nó không muốn giấu Huy bất cứ chuyện gì? Nhưng nó sợ Huy biết sẽ như thế nào đây
-Nói cho tui biết sao bà lại bị mấy tên đó chặn đường-hắn cũng muốn biết chuyện gì
-Mi đang bán thì có một bạn gái lại hỏi đường Mi nhưng đường đó khó chỉ lắm toàn ở trong hẻm thôi nên bạn gái đó nhờ Mi dẫn đi tới con hẻm này thì bị một tốp người chặn đường lại nó định dở trò với Mi-nó ấp úng không muốn kể nữa
-Rồi sao nữa-Phong hỏi dồn
-Mi sợ quá la lên nhưng trong con hẻm này không có một bóng người rồi bọn nó-nó giữ chặt phần nút áo bị đứt.
Huy đã hiểu mọi chuyện
-Tụi nó dám làm như thế sao? Được rồi Huy sẽ tìm cho nó một trận-Huy la lên
-Không. Mi không cần Huy làm như vậy chỉ cần Huy không bỏ rơi Mi thôi-nó nắm chặt lấy tay của Huy
Huy thấy buồn lắm vì không thể bảo vệ được người con gái mà mình yêu thương, mắt Huy cũng đã ướt đấy chứ,Huy khóc vì nó sao
-Huy sẽ không bỏ rơi Mi đâu dù Mi như thế nào thì Huy vẫn yêu Mi mà-vòng tay ấm áp của Huy làm nó thấy nhẹ lòng
-Cảm ơn Huy vì tất cả-nó cười trong cười mắt
Ánh và Vy đã chứng kiến hết mọi chuyện, Vy chỉ đứng im đó mà cắn chặt môi còn Ánh thì khóc xối xả chạy lại nắm tay nó
-Ch..o..t..ui xin lỗi-Ánh nấc lên
-Không sao mà có phải lỗi tại bà đâu-nó cười
-Tất cả mọi chuyện đều do tui làm-Ánh cúi mặt
-Bà kì ghê, lớn rồi ngen không có đùa kiểu đó đâu à?
-Tui không đùa đâu, tất cả là do tui
-Bì sâu lông, áo dài, mất tiền quỹ lớp đều do bà làm ư. Tui không tin-nó lắc đầu
-Xin lỗi-Ánh cuối mặt không dám ngẩn lên nhìn vào mắt nó
-Chẳng có lí do gì bà làm vậy cả? Mỗi lần bà nói láo là bà không dám ngẩn mặt lên nhìn thẳng vào mắt người đối diện
-Bà đừng tin người như thế được không hả? Bà là đồ ngốc-chưa bao giờ nó thấy Ánh khóc như thế
Chap 28:
Một tình bạn ấp ủ hơn 5 năm mà giờ đây chỉ một câu nói mà nó phá vỡ tình bạn đẹp đẽ đó sao, không không bao giờ nó không tin những chuyện đó là do Ánh làm chắc hẳn Ánh đang âm thầm giúp một ai đó nhưng nó không thể nào nghĩ nổi đó là ai? Tại sao Ánh lại giúp người đó. Đầu nó đau quá nó không muốn nghe Ánh nói bất cứ điều gì nữa nó quá mệt mỏi
-Dù bà có nói gì đi nữa thì đối với tui bà vẫn là người bạn tốt nhất
-Không. Bà phải tin tui-Ánh gào lên
-Về thui Huy-nó lôi Huy đi
Huy đèo nó về nhà trong một không gian yên tĩnh không một ai nói gì cả. Hôm nay trăng rất sáng điểm thêm vài ngôi sao sáng lấp lánh làm cho bầu trời đã đẹp nay còn đẹp hơn,từ nhỏ nó đã muốn là một ngôi sao trên trời,vì sao ư? Vì chỉ khi trên trời mới thấy ngôi sao đó đẹp đến dường nào nó tỏa sáng,một ánh sáng mập mờ đủ để mọi người thấy nó nhưng đó chỉ khi ở trên bầu trời cao thôi còn khi nhìn gần trông nó rất xấu xí đó là khuyết điểm của nó và chính lúc này đây nó là một ngôi sao xấu xí đã lộ ra khuyến điểm sau lớp vỏ bọc nhí nhố của mình.
Đặt mình trên chiếc giường mà nó không tài nào ngủ được nó suy nghĩ điều gì đó mà chốc chốc lại gõ lên đầu mình một cái
-Tại sao trong lúc vô thức mình lại "Quân" mà không phải là " Huy"
-Tại sao mình lại buột miệng nói "sao giờ này ông mới tới, có biết tui mong ông tới dường nào không hả?"
-Tại sao mình khi Huy ôm mình mình lại thấy ấm áp. Thật kì lạ
Những câu hỏi liên tục hiện lên trong đầu nó mà nó không thể nào trả lời được, nó phải dứt khoác mọi chuyện chẳng phải nó đã xác định Huy chính là người nó thích đấy sao còn hắn chỉ là một chút say nắng thui. Đây chính là lúc nó phải chấm dứt mọi chuyện phải quên hắn.
Nó đã quyết tâm thế đấy mà sao nó cảm thấy ngẹn ở cổ họng quá mũi nó cay xè nó cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi đang lăn trên má nó. Khóc ư? Không nó không có khóc đâu chỉ tại bụi đấy. Nó cũng không hiểu tại sao nó lại cầm điện thoại bật bài Kiss The Rain
"thời gian nếu không đổi,tình cảm anh ấp ủ bao nhiều ngày qua lang thang dưới nắng làm bạn với mưa anh ghét ngủ những con đường anh đã quen thuộc bước chân giờ đây không được đến và những lời nói tiếng yêu đã trao mai xa rồi không còn kề bên những đêm mưa buồn nặng hạt chỉ còn lại riêng mỗi mình anh mong tia nắng và ngày xanh mai rồi cũng sẽ quay trở về nhanh anh hằng mong giấc ngủ ngon khi màn đêm đen dần buông xuống nhưng sao giọt lệ cứ tuông mang đến bên anh những đêm buồn chỉ là cơn mưa ngoài hiên bên cạnh nỗi nhớ em tha thiết hôm qua tình ta tan vỡ nhưng vẫn trọn vẹn tình yêu da diết ngày cũng như đêm u sầu lấp đầy những khoảng trống làm thế nào để xóa được hết muộn phiền để không còn nặng lòng giờ anh phải làm sao anh phải bắt đầu lại từ đâu nổi nhớ đã vượt qua sự chịu đựng anh không còn cản được nữa đâu và khi màng đêm buông xuống vị mang trên môi vẫn còn cay hạt mưa rơi xuống anh cố tìm em nhưng không thấy anh mong ngay mai thật đẹp anh bước đi trên con đường dài không có mây không có nắng và không có ai kề bên vai anh đã quen với sự cô đơn làm bạn với cơn mưa đã quen vị cafe đắng ở góc phố nhỏ buổi ban trưa va anh chỉ mong ngày hôm qua đó chỉ là một cơn mơ chỉ là cơn ác mộng rồi sẽ tan biến khi đôi mắt anh mở bước chân càng nặng triệu biết chịu được bao nhiêu đôi mắt nhắm thật chặt anh không muốn thấy người ta yêu"
Chính bài hát này đã cho nó có một cảm giác lẫn lộn với hắn.
<><><><><><><><><><><><><><><><><><><><><><><><><><><>
Trong căn nhà màu trắng sang trọng có một người ngồi tựa vào bức tường,đôi mắt đượm buồn của chàng trai đó mang một nỗi buồn sâu thẵm. Chàng trai đó là hắn nhưng đây không phải là hắn của mọi ngày nữa mà thay vào đó là một con người hoàn toàn khác một con người yếu đuối và suy sụp hoàn toàn. Hắn nghĩ rằng đã quên được nó,sẽ không bao giờ quan tâm, sẽ không bao giờ bảo vệ nó nữa vậy mà hắn đã làm gì? Hắn đã hốt hoảng,lo lắng,sợ nó có chuyện gì xảy ra. Hắn đã không giữ vững được lòng mình nhưng điều mà làm hắn đau lòng nhất là nó đã cho hắn lên thiên đàng rồi lại tàn nhẫn dìm hăn xuống địa ngục. Thà nó đừng nói những lời đó, thà nó đừng gọi tên hắn thì hắn đâu đến nỗi phải như thế này vậy mà khi Huy xuất hiện hắn đã trở thành một người xa lạ đối với nó.
Chap 29
:
Một ngày mới bắt đầu, nó vươn vai hít một hơi thật sâu để cảm nhận mùi thơm ban mai. Vẫn như mọi ngày cứ đặt chân tới lớp nó lại rủ Ánh đi ăn sáng
-Ánh đi ăn sáng thôi-nó nở một nụ cười thật tươi
-Tui ăn rồi bà đi ăn đi-Ánh lạnh nhạt với nó
Nó im lặng chỉ biết quay lưng đi nó tin chắc rằng một ngày nào đó nó sẽ hiểu nỗi khổ của Ánh, chắc chắn là thế.
Nó vừa quay mặt lại là gặp ngay khuôn mặt điển trai của hắn
-Đi học muộn thế, hôm nay là ngày trực nhật của ông đó-nó chống nạnh phồng má lên nói với hắn
-Haha Quân đây mà trực nhật à. Không bao giờ-hắn cười lớn
-Ông hay ha, lại định nhờ vả ai nữa đây-nó ngao ngán
-Đây không nhờ nhá chỉ có các nàng tự nguyện thôi hê hê
-Có thấy ma nào đâu. Nếu mà tự nguyện sao họ không làm từ nãy hử. Đừng nhiều lời nữa lo mà làm nhiệm vụ cao cả cảu ông đi
Hắn cười nhẹ nhưng đủ để mọi người phải xao xuyến
-E hèm...
Không hiểu sao hắn tằn hắn một cái là đã có biết bao nhiêu người bu quanh hứ đáng ghét mà, Nó đành ấm ức bỏ đi
-Này thì chọc quê tui...này thì ăn hiếp tui-nó đấm lia lịa vào hộp bút hình con thỏ yêu (hix tội nghiệp)
-Nó có tội gì đâu mà Su hành hạ nó ghê vậy-Phong nheo mắt nhìn nó
-Hì-nó cười ngượng
-Chuyện giữa Su và Ánh sao rồi
-Bình thường thôi à
-Pin nghĩ Su không nên tin Ánh nữa
-Tại sao
-Su không thấy Ánh dối xử quá tệ với Su sao-Phong hơi khó chịu vì câu nói đó của nó
-Chỉ là hiểu nhầm thôi, Pin không tiếp xúc nhiều với Ánh nên Pin không hiểu đâu-nó cố lãng tránh những gì Phong nói
-Haiz Pin chịu thua Su luôn rầu đó
-Hehe thua rầu đúng không? Vậy dẫn Su ra căn teen đi ha-nó lí lách đứng dậy lôi Phong đi
-Ơ chờ xí rủ thêm thằng Bốp với Huy nữa-Phong đưa ra ý kiến
Nó lắc đầu nguầy nguậy tỏ vẻ không đồng ý nhưng Phong nào có hiểu ý nó hix. Nó đang dự tính sẽ đánh chén no nê thế là kế hoạch thất bại
Trong khi tụi nó đi ăn sáng ở căn teen thì Vy đi lại bàn học của nó tìm cái gì đó trông mờ ám lắm đứng lúc đó thì Ánh bước vào lôi Vy ra ngoài
-Định làm gì vậy
-Ơ..
-Dừng ngay mấy cái trò bỉ ổi đó lại
-Ánh nói gì Vy không hiểu
-Đừng giả bộ ngốc nghếch nữa-Ánh cười nhếch miệng
-Định ngậm máu phun người à-Vy tức giận định bỏ về chỗ
-Vậy cô đang giấu tay sau tay đó, đưa ra đây xem nào-Ánh giựt lấy bì mắt mèo sau lưng Vy
-Đây là lần cuối cùng tui bảo vệ cô, hãy cho mọi việc nó trở về trang thái ban đầu đi-Ánh lặng lẽ bỏ đi
-Vậy sao cô không bảo vệ tôi tới cùng luôn, nói cho tất cả mọi người biết mọi chuyện đều do cô làm. Sao cô sợ mất đi cái tình bạn rẻ tiền đó à-Vy hét lên
-Đối với tôi tình bạn đó còn quý hơn cả tiền bạc nó không hề rẻ tí nào-Ánh cười hiền nhìn vào mắt Vy
Để lại Vy ở sau sân trường Ánh đi vào lớp với một tâm trạng vừa vui lại vừa buồn gọi là thế nào nhỉ?
-Ánh..........ơi-chưa thấy người đâu mà đã nghe thấy tiếng rồi
-Á.n..h..có cái này hay lắm-nó thở dốc
-Chuyện gì mà bà chạy ghê vậy
-Chiều nay ở chỗ mình có nhóm nhạc super junior tới đó. Đúng nhóm bà thích luôn hì hì-nó cười típ mắt
-Sao bà biết-Ánh ngạc nhiên
-Hê hê nãy tui đi căn teen nghe mấy đứa lớp khác nói
-Chính xác không vậy bà
-100% luôn ấy. Tối nay đi nhé tui qua rủ hehe-chưa để Ánh nói nó đã quay mặt lên bảng
Tối đó chưa tới 7h nó đã có mặt tại nhà Ánh
-Sao tới sớm vậy
-Qua phá nhà bà chơi
-Đạp chết giờ
-Hê hê giỡn bà tí thôi à mà bà ở một mình miết vầy không thấy buồn à-nó cầm bình điều ước lên xăm soi
-Quen rồi nên cũng thấy bình thường à
-Ờ công nhận bà giỏi ghê mới nhỏ mà đã sống tự lập rồi hãi chẳng bù cho tui cứ xa nhà lại thấy nhớ-nó đăm chiêu
-À sao mấy bữa nay bà hay tránh tui vậy
-Thì tui...
"Choang" nó nhảy dựng đứng lên hét muốn sập cái nhà
-AAAAAAAAAA sâu
-Trời cái bình của tui-Ánh cũng hét toáng lên
-Sâu
-Tui Kill bàcó biết đó là quà sinh nhật của tui không?
Chiến tranh lại xảy ra trong căn nhà nhỏ nhỏ xinh xinh vủa Ánh