Từng bước chân lạnh lùng vang lên trong hành lang yên tĩnh.
Mang theo sự chết chóc…
Có tiếng cười lạnh vang lên .
- Ngay hôm nay, tử hình đi ! – Ánh mắt anh hướng về một căn phòng –
Còn bà ta, tù chung thân !
Ngón tay anh từ từ siết chiếc điện thoại lại , giọng nói sắc lạnh
:
- Lôi ngươi đàn bà kia về đây !
Căn phòng đầy nắng sáng rực rỡ.
Qua ô cửa sổ, là khoảng vườn cỏ ba lá xanh mượt, chiếc xích đu gỗ
nhỏ đung đưa.
Bức tường nơi đây được phủ lớp sơn nhiều màu, độc đáo và bắt
mắt.
Chiếc giường rất lớn, có ga đệm gối đều in hình Angry Bird , trên
đấy chất đầy gấu bông dễ thương.
Ồ…những con gấu này…toàn là gấu bông của tôi đây mà !
Chưa hết ngỡ ngàng, thì nhìn quanh, tôi lại phải choáng váng khi
những cây cảnh, đồ trang trí của tôi được sắp xếp, bài trí ở khắp
nơi !
Chiếc tủ lạnh to lớn.
Bên trong là kem hạnh nhân, trà sữa, cocktail đủ loại.
Bên cạnh là chiếc tủ màu trắng tinh, mở ra thì sẽ phải choáng bởi
hàng loạt thứ bánh Bebe.
Tôi tròn xoe mắt.
Tiện tay lấy một gói bánh vừa ăn vừa đi vào một phía.
Một dãy tủ kính được xếp thành hàng.
Tôi hiếu kì, nhìn quanh không thấy ai thì rón rén bước lại gần, nhẹ
nhàng mở cửa ra.
Tôi thất kinh, mở to mắt nhìn , kinh ngạc đến nỗi đứng bất động một
lúc mới xem lại kĩ những thứ kia.
Là vô số quần áo nữ, từ sơ mi cho tới áo khoác, màu sắc có
đủ.
Mà sao tôi có cảm giác như những thứ này thấy ở đâu rồi nhỉ ?
A ! Đây hình như là những đồ mà lần đi mua sắm vừa rồi, tôi và Trúc
Vũ…chạm vào !
Còn chưa hết choáng váng, tôi lại bị choáng ngợp vì tủ bên cạnh
toàn giày và giày.
Giày vải, giày thể thao, giày búp bê và ngay cả dép đi trong
nhà.
Đặc biệt là không có đôi nào đế cao và…vừa cỡ chân tôi.
Còn có thắt lưng, khăn , mũ…
Đây có phải triễn lãm không !
Những thứ này hình như là dành cho tôi thì phải ?
Ý nghĩ đó nảy lên khiến tôi vừa phấn khích lại vừa có chút ngượng
ngùng.
Và điều khiến tôi phải chú ý nhất đó là trên tường, được
dán kín bởi những bức ảnh.
Tôi hồi hộp tiến lại gần xem.
Ngay lập tức phải bịt miệng lại để không hét lên !
Những bức ảnh này đều là của tôi và anh cơ mà…
Lần anh từ Thái Lan trở về, nửa ngồi nửa quì dưới nền đi đôi giày
màu vàng cho tôi.
Lần bước ra khỏi quán ăn, anh một tay cầm balô cho tôi, một tay nắm
tay tôi thậ chặt.
Lần ở biệt thự trắng, anh và tôi nằm trên cỏ.
Lần anh đưa tôi về, cúi người ôm tôi.
Lần tôi ngồi tự kỉ, bị anh hôn phớt lên trán.
….
Và mới đây nhất là lần ở quảng trường, bên cạnh bể nước, tôi…cắn
tay anh.
Hầu như tất cả khoảnh khắc mà tôi và anh bên nhau đều bị lưu
lại.
Ối ! Bị chụp lén nhiều như thế sao tôi lại không biết nhỉ ?
Người này chắc hẳn là phải rất chuyên nghiệp mới qua được mắt tôi
và anh !
Tim tôi đập liên hồi, mặt nóng bừng nhìn hai người đang thân mật
kia !
Chúa ơi ! Sao hai người này có thể như thế nhỉ ?
Thật không trong sáng chút nào cả !
Có tiếng gõ cửa…
Bằng tốc độ nhanh nhất, tôi chạy nhào lên giường, kéo chiếc chăn
mỏng trùm kín mặt, ở bên trong, nín thở lắng nghe những động tĩnh
tiếp theo.
Bước chân ngày một gần hơn.
Một bên giường bị lún xuống.
Tôi không ngừng hít thở sâu, tay giữ chặt chiếc chăn đầy căng
thẳng.
Một giọng trầm ấm vang lên :
- Ngủ rồi ?
- Vâng !
Vừa nói xong, tôi liền hận mình không thể chết đi cho xong !
Đã ngủ rồi còn trả lời to rõ như thế làm gì kia chứ !
Thật đau khổ với sự phản xạ có điều kiện của mình mà !
Thôi kệ đi, có thể là nói mơ lắm chứ .
A ! Đúng rồi !
Vy Anh đã ngủ rồi…chẳng qua lúc nãy là cô ấy nói mơ thôi.
Cho nên, người kia làm ơn rời khỏi đây đi…
Tôi nhắm nghiền mắt, hơi thở đều đặn vờ như đang ngủ rất say.
Giọng anh đột nhiên trở nên rất khác lạ :
- Vy Anh !
- Vâng. Anh gọi em ?
Lại thế rồi…
Không sao. Vẫn chỉ là mơ thôi…
Giọng anh mang theo ý cười :
- Dậy đi ! Cùng anh xuống nhà.
Nhớ lại hình ảnh bố mẹ anh ở gian phòng khách lúc nãy khiến tôi vô
cùng xấu hổ, run giọng :
- Em ngủ rồi . Em không xuống được !
Cho nên, người kia vẫn là nên rời khỏi đây đi…
Chăn đột ngột bị kéo mạnh ra, tôi giật mình mở to mắt.
Anh nhìn tôi, ánh mắt tĩnh lặng :
- Bố mẹ em đến rồi. Từ nay, cũng sẽ ở lại đây.
Sao cơ ?
Từ nay, bố mẹ tôi cũng sẽ ở lại đây ?
Anh dám bắt cóc cả bố mẹ tôi ?
Được lắm !!!
Nhưng mà…tôi lại chợt cảm thấy vui vẻ vì điều
đó !
Tôi thích nơi này…
Thật tội lỗi !
Dẹp đi, sao có thể ở đây được !
Mọi thứ nên quay trở về quĩ đạo.
Tôi ngồi bật dậy, vẻ mặt đáng thương nhìn anh :
- Anh Duy Phong, em muốn về nhà.
Anh không nói gì, ném mình xuống giường, mắt nhắm lại, một tay để
lên trán.
Tôi lay lay tay anh, năn nỉ một cách khổ sở :
- Anh Duy Phong ! Em biết em sai rồi, anh tha lỗi cho em đi .
Thấy anh vẫn không hề có bất kì biểu hiện nào , tôi tiếp tục nài nỉ
:
- Em sai rồi, em sai rồi ! Em không nên…dọa nạt anh, mắng anh, hất
trà sữa lên người anh, đánh anh ! Em xin lỗi ! Anh Duy Phong, tha
lỗi em nhé ?
Anh mở mắt, lười biếng nhìn tôi :
- Sao ?
Ngay lúc này, tôi chỉ muốn đánh cho anh một trận !
Người ta đáng thương như vậy, lựa lời nói với anh từ nãy mà anh
không nghe thấy gì sao ?
Dù rất tức giận nhưng tôi vẫn phải kiềm chế !
Hít thở sâu, nhẹ giọng ấm ức :
- Anh cho em về nhà, với …tờ giấy kia…anh hủy đi nhé ?
Hơi thở anh nhè nhẹ, mắt lại nhắm lại, giọng nói lạnh lẽo dứt khoát
:
- Không !
Thật quá thảm…
Dù biết là tự làm tự chịu nhưng mà thế này có quá đáng không
?
So tôi của hôm qua với hôm nay thì chả khác gì từ thiên đường xuống
địa ngục trong vòng một cái búng tay cả !
Tôi nhìn anh, mặt méo xệch , cầm tay mà anh đang đặt trên trán kéo
xuống, năn nỉ :
- Duy Phong ! Anh vĩ đại nhất đấy, anh đừng có như thế được không.
Cho em về đi mà !
Trước thái độ khổ sở của tôi mà anh chỉ hờ hững buông ra một câu
:
- Anh không muốn ly thân.
- ….
Tôi sững người một lúc mới lấy lại được thần trí !
Được lắm !
Mềm mỏng không được thì phải cứng rắn thôi.
Tôi lay mạnh anh, bực bội :
(bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ) - Anh
dậy đi ! Phải làm rõ ràng mọi chuyện. Em còn không đồng ý lấy anh
cơ mà ! Vì thế, anh phải hủy ngay tờ giấy kia đi ! Anh phải hủy
ngay đi !!!
Anh vẫn nằm im, như thể không hề nghe thấy tôi nói gì với anh vậy,
giọng anh trầm lại :
- Vợ à, anh muốn ngủ.
- ….
Thế nào bây giờ…tôi đến phát khóc vì anh mất !
Làm ơn chỉ tôi cách nào để thoát khỏi đây đi !
Tôi hít một hơi thật sâu, hạ giọng đầy khí thế :
- Đã vậy, em chết ở đây luôn !
Sẽ không ăn, không uống, tuyệt thực và chết tại đây luôn…
Nhưng việc này làm tôi thấy có hơi mất mát, kem và đồ ăn ở đây
nhiều thế kia…
Bỏ đi !!!
Việc lớn mà, ăn uống miễn luôn !
Tự thống nhất mọi ý nghĩ xong, tôi rất dứt khoát mà nhìn ra cửa sổ,
bặm môi lại, không thèm để ý tới anh nữa.
Giọng anh có chút mệt mỏi :
- Đừng để ý ! Em cứ xem như đó là lời cầu hôn của anh.
Tôi quay phắt người lại nhìn anh .
Cầu hôn ư ?
Có thể xem là lời cầu hôn được không ?
Nhẫn đâu, hoa đâu, một khung cảnh lãng mạn đâu ?
A, còn có cả màn quì xuống đầy hoành tráng nữa chứ !
Đâu, ở đâu hả ?
Anh còn nói là cầu hôn !!!
Tôi đồng ý hay không cũng có khác gì nhau đâu…
Đáng ghét !
Nắng hè càng ngày càng rực rỡ, hắt vào phòng một nhiều.
Anh hơi nhíu mày, hơi thở nhè nhẹ, mắt vẫn nhắm nghiền.
Mới sáng sớm mà sao trông anh có vẻ buồn ngủ thế nhỉ ?
A...
Một ý nghĩ chợt lóe lên…
Tôi nín thở, liếc trộm anh, sau đó từ từ nhón người dậy một cách
thật nhẹ nhàng.
Anh vẫn không có biểu hiện gì khác thường.
Nhưng ngay khi tôi vừa định đặt chân xuống giường thì anh mở mắt
.
Chết ! Không trốn được rồi…
Ngay lập tức tôi chớp mắt nhìn anh , giả vờ ngây thơ :
- Thấy anh chói mắt em định đi kéo rèm cửa sổ đó mà !
Đã thấy ai nhanh trí bằng tôi chưa ?
Anh gật đầu :
- Cảm ơn .
Sau đó , anh hướng mắt về chiếc cửa sổ nằm ngay sát bên giường
!
Tôi còn biết làm gì khác ngoài nhìn lảng đi nơi khác .
Anh ngồi dậy, nhìn tôi :
- Xuống nhà. Mọi người đang đợi .
Tôi lắc đầu lia lịa :
- Không, em không xuống đâu ! Có chết em cũng không xuống.
Nói xong, tôi nép người vào góc giường, trốn trong chăn.
Anh ừ một tiếng .
Ha, thoát rồi…
Giọng anh có vẻ nghĩ ngợi
- Vy Anh, có phải lần trước em thấy nơi đây có điều bất thường
?
Tôi ở trong chăn đáp lại :
- Vâng, vô cùng bất thường !
Lần đầu tới đây, nằm ngủ trên cỏ bỗng nhiên lúc tỉnh dậy lại là ở
trong phòng anh.
Rất rất bất thường !
- Vy Anh, đúng là có ma đấy.
Ma…có ma ?
Tôi bật người dậy , nhìn thấy anh đang đi về phía cửa thì hét lên
:
- Anh Duy Phong, đợi em với.
Còn chưa xuống hết bậc cầu thang, tôi đã nghe thấy tiếng cười nói
phát ra.
Tay vô thức bám chặt lấy áo anh, cúi gằm mặt đi theo sau anh ,ngày
một bước đến gần bàn trà hơn.
Anh chợt dừng lại, hơi cúi đầu.
Tôi trốn sau người anh, nhịp tim trở nên hỗn loạn, vô cùng căng
thẳng.
- Chào mọi người đi chứ con gái . – Giọng ấm áp của bố Nhật vang
lên.
Anh kéo tôi ra phía trước.
Tôi nhìn mọi người , rụt rè lên tiếng :
- Cháu …
Hết rồi…Không nói được gì nữa …
Bác Duy Khánh cười :
- Được rồi. Hai con ngồi xuống đi.
Tôi hơi thả lòng người một chút.
Bởi vì bác Duy Khánh luôn toát lên vẻ quyền uy, nghiêm nghị khiến
cho tôi cảm thấy hơi sợ một chút.
Nhưng bây giờ, mặc dù bác ấy vẫn giữ nguyên dáng vẻ đó nhưng đôi
mắt lại ngập tràn tia cười.
Bác ấy ngồi cạnh bố , tôi có hơi giật mình …
Sao bác ấy và bố lại có vẻ như rất giống nhau nhỉ , và lại còn thân
quen nữa chứ ?
Bỗng tay tôi bị kéo đi, đồng thời , một giọng nói vui vẻ vang lên
:
- Con dâu, lại ngồi với mẹ nào !
Trong lúc tôi còn chưa kịp định hình được điều gì đang xảy ra thì
cả người đã lọt thỏm trong lòng mẹ anh !!!
Mẹ anh có gương mặt nhu mì, đôi mắt rất đẹp đầy hiền dịu.
Trông bác ấy rất giống một mỹ nhân thời cổ !
Bác ấy xoa đầu tôi rất tự nhiên, cười :
- Con dâu ta xinh quá ! Từ nay sống ở đây rồi, mẹ con mình sẽ rất
vui nhỉ ?
Tôi mở to mắt.
Cảm giác căng thẳng lúc nãy hoàn toàn biến mất , bây giờ , tôi đang
rất ngạc nhiên và hoang mang !
Ánh mắt , cử chỉ của bác ấy đối với tôi thì chẳng khác gì là mẹ
Diệp cả !
Không phải chứ, tôi mới chỉ gặp bác ấy lần đầu mà .
Có khi nào bác ấy nhầm tôi với ai khác không nhỉ ?
Tôi đưa mắt nhìn anh ngồi phía đối diện, vẻ mặt anh điềm tĩnh, thậm
chí là còn thờ ơ, giở một quyển tạp chí ra đọc.
Đúng là khác người !
Mẹ ở bên cạnh, nhìn tôi cười :
- Vy Anh, con nói gì với mọi người đi chứ !
Một dấu hỏi to đùng hiện lên trong đầu tôi.
Đáng lẽ ra mẹ phải đứng dậy, phẫn nộ mà quát mắng tôi chứ…Sao lại
ra chiều đồng ý , ủng hộ thế kia ?
Hay là mẹ đã thay đổi quan điểm rồi ?
Ừ, chắc là vậy .
Có thể mẹ thấy thái độ của bố mẹ anh thân thiện nên không còn cái
quan điểm khoảng cách xa vời xa xăm giữa hai nhà kia rồi.
Cũng có thể là do mẹ …bị ép buộc !
Khả năng thứ hai là lớn hơn !
Bác Duy Khánh và bố Nhật vẫn rất vui vẻ nói chuyện gì đó mà tôi
không thể hiều nổi, còn mẹ anh thì vẫn cứ thích thú nhìn tôi rồi
hỏi :
- Hai đứa định khi nào cưới ?
Tôi mở to mắt, vẻ mặt trở nên cứng ngắc.
Mọi người đều hướng mắt về phía tôi giống như…chờ câu trả
lời.
Tôi nhìn anh cầu cứu…
Cảm nhận được ánh mắt của tôi, anh đặt quyển tạp chí xuống ,nghiêm
túc :
- Chờ em ấy tốt nghiệp 12 .
Làm gì sớm thế ! Mà tôi đâu nói là sẽ cưới anh ?
Biết ngay mà ! Cầu hôn gì chứ, ép
hôn thì có !
Nhưng hình như chỉ có mình tôi là cảm thấy hoảng hốt trước câu hỏi
của anh .
Bác Duy Khánh gật đầu ừ một tiếng.
Bố mỉm cười , nhìn anh :
- Duy Phong vội thế à ?
Mẹ anh lại có vẻ hụt hẫng, thở dài :
- Lâu thế cơ ? Phải năm sau ? - Ngay sau đó, bác ấy lại cười vui vẻ
– Thôi không sao. Chỉ là bữa tiệc thôi mà, còn Vy Anh đã là con dâu
nhà này từ lâu rồi.
Tôi vẫn im lặng. Căn bản là không thể lên tiếng nổi .
Mẹ Diệp là người duy nhất góp ý :
- Vy Anh còn nhỏ , con bé vẫn rất khờ. Suy nghĩ không được chín
chắn lắm, có lẽ vẫn còn quá sớm để con bé về làm dâu anh chị.
Tôi gật mạnh đầu đồng ý.
Mẹ anh chẳng cần suy nghĩ , phản đối ngay :
- Không sao đâu mà bà thông gia ! Bây giờ đã là người một nhà cả
rồi, Vy Anh cũng đã là con gái nhà này, thế thôi. Còn Vy Anh thế
nào thì sẽ có Duy Phong lo. Phải không con trai yêu ?
Tôi suýt chút thì phì cười bởi cách xưng hô của mẹ anh.
Con trai yêu à…Tôi cười thầm.
Anh gật đầu, lạnh nhạt nói :
- Vợ con thì con sẽ dạy dỗ .
- …
Tiếng cười thầm của tôi bị cắt phụt một cách tàn nhẫn.
Mẹ Diệp nhìn anh, ánh mắt rất dịu dàng :
- Duy Phong, con bé so với con thì rất nhiều khuyết điểm. Sẽ có rất
nhiều sai sót. Bao dung nhé ?
Bố Nhật cười :
- Con gái mình rất ngoan mà, em không cần lo lắng như thế
đâu.
Mẹ anh nắm tay mẹ tôi đầy thân thiết :
- Tôi hiểu được những gì chị nghĩ ! Con gái mình ngây thơ đúng lứa
tuổi thôi mà, trách là trách con trai yêu ma mãnh quá !
Mẹ Diệp mỉm cười .
Bác Duy Khánh nhìn tôi hỏi :
- Con có thích phòng trên không ? Là bản thiết kế đầu tay của ta
!
Phòng trên, ý bác ấy là căn phòng rực rỡ lúc nãy mà tôi bị anh đẩy
vào à ?
Tôi không khỏi sửng sốt.
Không lẽ như lời anh nói, bác ấy lấn sân thật sao ?
Căn phòng kia quả thực rất đẹp, độc đáo nữa, không lẽ…bố tôi phải
cẩn thận thật sao ?
Tôi ngượng nghịu gật đầu.
Mẹ anh cười :
- Còn mẹ trang trí đấy , con có thích không ?
Về cách bài trí đồ vật…thì có hơi lộn xộn.
Tôi lại ngượng nghịu gật đầu.
Bác Duy Khánh có vẻ hài lòng, chất giọng nghiêm nghị :
- Mọi việc thống nhất cả rồi. Bây giờ, ta với Duy…à với Anh Nhật đi
săn.
Ô, đi săn à ? Có phải là sẽ rượt đuổi các con thú khắp rừng không
nhỉ ?
Tôi buột miệng thốt lên :
- Bác cho cháu đi với !
Mẹ Diệp ngay lập tức nhìn tôi cau mày :
- Vy Anh ! Con lại thế nữa rồi.
Tôi biết lỗi ngồi im thin thít.
Bác Duy Khánh cười lớn.
Mẹ anh xoa đầu tôi :
- Máu me lắm, con sẽ sợ đấy !
Tôi gật đầu lia lịa một cách ngoan ngoãn.
Bố Nhật nghiêng người hỏi mẹ :
- Lát em sẽ ra bệnh viện để nối lại công tác đúng không ?
Mẹ anh đặt một tách trà thơm vào tay tôi, nhìn mẹ :
- Ồ, lát chị phải đi à . Thế thì cùng đi chung đi. Mình tiện thể đi
vài nơi .
Có lẽ mẹ anh muốn gần gũi mẹ Diệp hơn đây !
Tôi lại buột miệng :
- Con cũng muốn đi nữa !
Bác Duy Khánh và bố Nhật cười lớn.
Mẹ Diệp nhìn tôi cảnh cáo .
Anh từ nãy đến giờ vẫn thờ ơ đưa mắt lơ đãng nhìn vô định chợt ra
lệnh :
- Em, ở lại !
Tôi than thầm một tiếng.
Bác Duy Khánh với bố Nhật chuẩn bị rời đi thì mẹ anh lên tiếng
:
- Mình cũng đi luôn nhỉ. Không còn sớm nữa rồi.
Mẹ Diệp gật đầu.
Tôi nhìn theo mọi người, rụt rè nói :
- Mọi người đi cẩn thận.
Bác Duy Khánh gật đầu cười.
Bố Nhật nháy mắt với anh , sau đó nhìn tôi :
- Tối gặp lại nhé !
Mẹ anh nhìn anh với ánh mắt yêu chiều :
- Mẹ đi nhé con trai yêu.
Anh hờ hững gật đầu, không quan tâm lắm.
Mẹ anh xoa đầu tôi :
- Mẹ đi nhé con yêu !
Tôi hơi xấu hổ vâng dạ một tiếng.
Mẹ Diệp nhìn tôi, cảnh cáo :
- Con không được nghịch phá !
Đợi mọi người đi hết, tôi nói nhanh một tiếng :
- Em đi về phòng.
Dứt lời, tôi liền lao nhanh về phía cầu thang nhưng sau đó dừng
đứng người lại, nhỏ giọng hỏi anh :
- Phòng em…ở chỗ nào nhỉ ?
..WapHack.Vn ..
Khu rừng rậm yên tĩnh .
Bỗng vang lên một tiếng súng lớn.
Một người đàn ông cầm trong tay khẩu sung săn, cười như không nhìn
con nai đang nằm thoi thóp :
- Vẫn chính xác !
Người đàn ông đứng bên cạnh mỉm cười :
- Ừ. Một phát là đi ! Duy Phong cũng rất thích đi săn giống anh nhỉ
?
Hoàng Duy Khánh cười lớn :
- Phải ! Nhưng Duy Phong, là săn người.
Hoàng Duy Thức thay băng đạn, thở dài :
- Sẽ là một vụ thảm sát đây !
Hoàng Duy Khánh đưa mắt tìm con mồi tiếp theo, lên tiếng một cách
lạnh lùng :
- Tổng cộng là có 8 người. Là bọn lưu manh, 10 năm trước được thuê
…- người áo đen nhìn thái độ của anh với vẻ thăm dò rồi tiếp tục –
để bắt nhốt Hoàng Vy Anh. Cô bé bị đưa đến một căn nhà gỗ vào lúc 6
tuổi, lúc ấy , Vy Anh học mẫu giáo được 3 tháng.
Ngồi phía đối diện, anh lướt qua từng tập hồ sơ, vẻ mặt tối
dần.
- Vy Anh bị nhốt ở đấy gần 1 năm. Trong thời gian ấy, mẹ cô bé vẫn
thường đến thăm. Và…cả hai mẹ con đều từng bị chúng đánh đập.
Những ngón tay từ từ siết lại…Hơi thở lạnh lẽo.
- Vụ việc cụ thể là ngày thủ lĩnh sang Mỹ. Bọn chúng đã được ra
lệnh phải giết hai mẹ con. Hôm đó, gia đình Hoài Thanh và em họ của
bà ta, là người từng giúp việc nơi đây – bà Mai cũng có mặt ở
đấy.
Người áo đen nhìn sắc mặt anh đang dần dần thay đổi thì hít thở sâu
:
- Chúng đánh hai mẹ con tàn nhẫn và rồi rời khỏi đó. Còn 8 người
kia ở lại, được giao phá hủy căn nhà gỗ cùng …hai mẹ con trong đó.
Rải xăng, đốt cháy . Nhưng hai mẹ con đã thoát được.
Đôi mắt đã bị ngự trị bởi bóng đen, anh ném phăng tập giấy kia lên
bàn, từng chữ toát ra hơi lạnh :
- Săn đi !
Người áo đen gật đầu ,có chút đắn đo :
- Thủ lĩnh. Hiện tại bọn chúng đã xác nhập vào một băng đảng Mafia
khét tiếng có lực lượng đông đảo nhất nhì trong giới. Thậm chí, 1
trong số bọn chúng nắm quyền lãnh đạo ở đấy. Chắc chắn là khi Black
Company bắt 8 tên kia thì băng đảng này sẽ nổi dậy, đối đầu với B.C
chúng ta. Thủ lĩnh , ý kiến anh thế nào ?
Đối đầu với Black Company ?
Tốt lắm !
Dưới ánh nắng, cả người anh toát lên mùi vị lạnh lẽo.
Ánh mắt sậm màu đáng sợ, bao phủ bởi làn sương mờ mịt, như muốn
nhấn chìm tất cả xuống đáy sâu của vực thẳm, vẻ mặt lạnh băng, vô
tình .
Anh đưa tay chỉ vào tập giấy trên bàn, giọng nói lạnh lẽo, không
cảm xúc :
- Thảm
sát !
Người áo đen tay chạm vào chiếc khuy hiệu B.C màu bạc bí ẩn trên
ngực áo :
- Vâng !
Thứ ánh sáng phát ra từ chiếc khuy hiệu kia thấp thoáng mùi chết
chóc.
***
Siêu thị trung tâm thành phố về trưa trở nên rất tấp nập và nhộn
nhịp.
Tất cả nhân viên có mặt ở đấy đều đồng loạt cúi chào một người phụ
nữ có dáng vẻ thanh cao, còn có người e dè tỏ ý muốn giúp bà đẩy
chiếc xe đồ nhưng bà mỉm cười từ chối rồi lại tiếp tục trò chuyện
cùng người đi bên cạnh.
- Duy Phong khen chị nấu rất ngon !
Bà Diệp cười , bà cứ tưởng anh không bao giờ để ý đến những điều đó
chứ.
Bà Hoàng nhấc một hộp sữa lên :
- Phải làm kem thôi. Lâu lắm chưa có cơ hội làm gì cho con trai
yêu. Bây giờ còn có cả Vy Anh nữa, phải phát huy sở trường.
- Lạ thật. Sao cả hai đứa đều thích cá này nhỉ ?
Bà Diệp nghĩ mãi mà cũng không thể lí giải được điều này. Từ sau
khi tai nạn đó xảy ra thì thói quen kì lạ đó của Vy Anh mới bắt đầu
hình thành.
Lúc đầy, bà cứ tưởng Vy Anh là trẻ con, thích kem là chuyện bình
thường nhưng mà Vy Anh ngoài kem ra thì không ăn thứ gì khác nữa.
Phải mất mấy ngày, bà mới bắt Vy Anh bỏ được cái thói quái quỉ
đó.
Cũng may là Vy Anh biết vâng lời.
Bây giờ thì có thể bà đã hiểu ra được điều gì đó rồi.
Vì bố yêu mẹ, nên con cũng sẽ yêu bố.
Vậy thì…
Vì Duy Phong thích kem nên Vy Anh cũng mới thích kem này.
Bà Diệp lấy thêm một hộp sữa :
- Tôi cũng thử học làm. Con bé ăn rất nhiều.
Đến dãy hàng thực phẩm tươi, bà Hoàng cẩn thận lắng nghe bà Diệp
chỉ cách chọn đồ.
Về mặt này thì kinh nghiệm của bà chỉ đạt con số âm.
Từ trước đến nay, nếu có thời gian bà cũng thường xuyên vào
bếp.
Phụ nữ mà, ai lại không thích tự tay phục vụ gia đình cơ chứ
!
Chỉ có điều, khi bà hì hục vật lộn mãi vài tiếng đồng hồ dưới bếp
mới ra được một món thì hai bố con nhà kia ăn rất miễn cưỡng.
Cũng không trách được bà, số lần bà nấu ăn trước khi bước vào nhà
họ Hoàng chỉ có thể nhẩm tính trên đầu ngón tay.
Bà cho ra được món ăn như thế đã là cố gắng lắm rồi.
Còn kem hạnh nhân thì lại là trường hợp ngoại lệ.
Lần đầu tiên bà làm cho Duy Phong ăn thử, anh im lặng một lúc sau
đó gật đầu bảo được.
Thế là kể từ về sau, ngày nào bà cũng làm thứ đó.
Nhưng mà Duy Phong không đả động tới nơi.
Kệ, có sao đâu. Đây là thứ duy nhất bà làm mà Duy Phong lại có phản
ứng, cho nên…không làm cái đó thì
làm cái gì !
Bây giờ, có bà Diệp rồi, tay nghề của bà sẽ nhanh chóng được nâng
cao thôi.
Bà còn cẩn thận hỏi xem Vy Anh thích ăn gì.
- Con bé rất dễ, hầu như không có gì là không ăn được cả. Nhưng
cũng không có gì là khiến con bé đặc biệt thích.
Bà Hoàng cười .
Như thế còn hơn Duy Phong !
Anh lúc nào cũng lẳng lặng ăn, một chút cảm xúc cũng không để lộ,
mặt lúc nào cũng lạnh tanh.
Nhiều lúc mặc dù Duy Phong là con trai yêu của bà…bà vẫn cảm thấy
sợ !
So với cô nhóc Vy Anh kia thì đúng là hoàn toàn trái ngược
nhau.
- À, Vy Anh rất ham ngủ - bà Diệp không kìm được cười ra tiếng –
qui định của con bé là một ngày phải ngủ 10 tiếng.
Điều này đối với người khác là buồn cười nhưng Vy Anh lại là rất
nghiêm túc, thậm chí là còn ghi chép tỉ mỉ số giờ ngủ thiếu để cuối
tuần ngủ bù…
Bà Hoàng cười theo, ánh mắt dần dần trầm lắng :
- Chị đã phải vất vả nhiều rồi. Cũng may là còn có chú ba bên
cạnh.
Bà Diệp bất giác mỉm cười.
- Nấu cái gì được đây, mà có lẽ chị phải xoay sở thôi – bà Hoàng
cười lớn – tôi chỉ đứng bên cạnh phụ giúp thôi. Không thì phá hỏng
bữa tối mất.
Bà Diệp lúc đầu còn hơi ngại, nhưng rồi cũng dần cuốn theo vẻ tự
nhiên thân mật của bà Hoàng.
Hai người cười nói, chia sẻ rất nhiều thứ.
***
Rèm cửa màu vàng tung bap trước gió.
Ngoài kia, sắc trời mang màu xam xám .
Có một giọng trầm ấm vang lên bên tai :
- Vy Anh !
Thật là ồn ào !
Tôi nhăn mặt, cuộn tròn người trong chăn, mặ vùi sâu vào gối.
Người kia kéo chăn tôi ra…sau đó…leo lên giường nằm kế bên
tôi.
Thôi kệ đi, không ồn ào nữa là được mà.
Người kia lại khẽ gọi :
- Bé con, dậyi.
Thần trí nửa tỉnh nửa mê của tôi dần trở nên tỉnh táo, giọng mơ
màng :
- Anh Duy Phong để yên cho em ngủ .
Anh đưa tay vuốt mái tóc ngắn của tôi, giọng cười :
- Em đã ngủ rất lâu rồi. Dậy ăn tối.
Hử ? Ăn tối ?
Đã tối rồi cơ à…
Tôi chậm chập mở đôi mi còn đang nặng trĩu, lơ ngơ nhìn ra ngoài
cửa sổ.
Hmm…màu đen…vậy đúng là tối rồi.
- Em ngủ luôn đây. Mai sẽ dậy sau.
Dứt lời, tôi liền nhắm nghiền mắt, thả người theo cơn buồn ngủ đang
xâm chiếm mạnh mẽ.
Căn phòng thoáng chốc lại trở nên thật yên tĩnh.
Gió nhẹ len lỏi mang theo vả mùi hương cỏ dại bay vào.
Đầu của tôi nhẹ bẫng…thần trí lại bay đi…
Nhưng chút lý trí còn sót lại mách bảo rằng có điều gì đó
cực-kỳ-không-ổn.
Điều gì thế !!!
Aaaaaaaaa !!!
Anh đang nằm trên giường tôi ư ?
Dù rất rất khó khăn, nhưng tôi vẫn phải quay người để kiểm chứng
điều cực kỳ không ổn đó, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy gương mặt điển
trai của anh.
Cơn tức giận ngay lập tức bị nuốt gọn một cách vô điều kiện và chỉ
trong chớp nhoáng.
Một bằng chứng nữa cho thấy sát thủ thường là những người đẹp trai
có trong phim ảnh không phải là điều viển vông !
Mắt tôi vẫn còn ríu, giọng ngái ngủ :
- Anh vào phòng em sao lại không gõ cửa ?
Anh cười một tiếng :
- Là do em không nghe thấy.
Tôi đờ đẫn một lúc , sau đó hiểu ra vấn đề thì xấu hổ :
- Em ngủ say như vậy cơ à ?
Anh ừ một tiếng, tay vẫn ôm tôi.
- Bây giờ là mấy giờ rồi nhỉ ?
Mắt tôi lờ đờ nhìn chiếc đồng hồ trên tường.
Ồ , đã hơn bảy giờ rồi !
Theo quán tính, tôi đưa ngón tay ra nhẩm trong đầu.
Hmm…vừa tròn mười tiếng. Nhưng vẫn không muốn dậy thì làm thế nào
nhỉ.
Mắt tôi lại có tình trạng muốn khép lại !
Anh nhìn tôi, ánh mắt hiện lên tia cười lại xen lẫn sự chiều chuộng
:
- Rất mệt à !
Đúng thế !
Mặc dù là ngủ li bì như thế nhưng tôi lại bị những giấc mơ kỳ lạ
cuốn lấy.
Những hình ảnh chập chờn hiện ra, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ,
không ngừng đan xen nhau.
Tôi chưa kịp hình dung kĩ thì đã biến mất và thay vào đó là hình
ảnh khác !
Đầu tôi bây giờ nặng trịch, người cũng không muốn nhúc nhích nữa
rồi.
Tôi thở dài ưm một tiếng, thể xác tưởng như rệu rã đến nơi.
Anh tiến lại gần, đầu chạm vào trán tôi :
- Thấy khó chịu ở đâu ?
Tôi chậm chạp lắc đầu sau đó đột ngột ôm ghì lấy anh, vùi mặt vào
ngực anh.
Anh mất mấy giây mới nén được ngỡ ngàng, thở nhẹ ra :
- Sao rồi ?
Tay tôi bấu chặt lưng áo anh, sự đau đớn và hoảng hốt bỗng dâng lên
nuốt trọn lấy tâm trí tôi một cách ghê sợ.
Tim anh đập những nhịp bất thường, ánh mắt sẫm màu nghi vấn :
- Vy Anh, em làm sao ?
Người tôi khẽ run lên.
Trong chuỗi giấc mơ kì dị kia, tôi không hề thấy anh…
Và vĩnh viễn không tìm thấy anh…
Những cảm xúc ấy chân thật đến đáng sợ, ngực tôi co thắt lại, căn
chặt môi, vẫn ôm ghì lấy anh cứ như sợ anh sẽ đi mất…
Mũi tôi nghẹt lại, giọng nói rất khẽ :
- Anh đừng biến mất lần nữa nhé. Em sẽ rất sợ.
Vẻ mặt anh nín lặng, bất động.
Mất một khắc định thần mới vỗ về tôi bằng chất giọng trầm ấm
:
- Được.
Hết những cơn run rẩy , hết những cơn hoảng loạn, tôi bắt đầu lấy
lại được cảm giác…
Tôi buông anh ra, mặt nóng bừng, cơn xấu hổ trỗi dậy một cách mạnh
liệt , mất bình tĩnh nói :
- Em…ngủ đây !
Mắt anh hiện những tia khó nắm bắt, âm điệu trong giọng anh rất dịu
dàng khiến tôi có chút lạ lẫm :
- Vy Anh không ăn tối à ?
Tôi lắc đầu, tinh thần đã hoàn toàn kiệt quệ :
- Em không muốn ăn. Lát anh ăn thêm đi, bù cho phần của em là được
rồi.
Ánh mắt anh thoáng trầm ngâm, ngồi dậy bên mép giường nhìn tôi
:
- Một chút !
Tôi đưa đôi mi nặng trĩu ngước nhìn anh thở dài :
- Một chút cũng không. Em không muốn ăn mà.
Anh không nói gì nhưng đột nhiên bế xốc tôi lên làm tôi giật mình
la lớn :
- Anh làm gì thế ?
Anh im lặng cúi người, lấy đôi dép nằm dưới sàn đi vào trong chân
cho tôi, nhìn nghiêng, vẻ mặt lạnh lùng của anh có nét cao ngạo khó
đoán :
- Mọi người đợi.
Mọi người đợi ? Mọi người đã về rồi sao ?
Ôi trời ơi ! Sao anh lại không chịu nói sớm, làm tôi cứ tưởng là
chỉ có mình tôi và anh chứ .
Má ơi, má ơi ! Cứ như thế này thì ấn tượng về tôi trong lòng mọi
người sẽ tụt dốc không phanh một cách thảm hại cho mà xem .
Tất cả…đều tại người này cả đây !
Khi tôi đang còn lẩm nhẩm trong đầu thì người đột nhiên nhẹ
bẫng…
Đã bị anh bế ra khỏi phòng từ khi nào.
***
Ánh sáng trắng lóa mạnh mẽ của chiếc đèn chùm nơi gian phòng bếp
làm tôi chói mắt, không thấy rõ được mọi người đang cười nói vui
vẻ.
Bố Nhật ngoắc tay ra hiệu cho tôi ngồi vào bàn.
Não bộ tôi bắt đầu báo hiệu một trạng thái vô cùng thê thảm, bây
giờ tôi mới nhận ra rằng là mình đang đứng lờ đờ với đôi mắt ngái
ngủ ở giữa bếp…
Thảm !
Tôi cúi mặt đi đến nhỏ giọng chào mọi người một tiếng rồi tìm chỗ
ngồi của mình.
Xung quanh chiếc bàn lớn, bố mẹ anh ngồi một phía đối diện với bố
mẹ tôi.
Anh ngồi một phía, bên cạnh là chiếc ghế trống còn sót lại.
Hm…
Kiểu này thì tôi có ngồi dưới đất cũng không bao giờ ngồi với anh
đâu !
Dư âm chuyện lúc nãy vẫn còn bám chặt lấy tôi chưa dứt ra
đây.