Qua bao lần chứng kiến những cuộc đấu đá nảy lửa của hai người họ
mà bọn tôi muốn đi cũng không được ở lại cũng không xong thì đã tự
giác tìm trò vui riêng !
Đó là đánh cược xem người nào thắng trận .
Những người đặt Bùi Quang là những người có lối sống hời hợt và cẩu
thả , không chịu dùng mắt quan sát !
Bởi vì lần nào kết thúc cuộc chiến cũng là cảnh Bùi Quang mặt hằm
hằm bỏ đi giữa chừng để lại chị Minh Thư đứng sau đầy kiêu hãnh còn
với theo …mắng !
- Anh đặt Bùi Quang !
Đấy ! Thế là trường học lại có thêm một nam sinh yếu kém rồi đấy
!
Tôi không thể không bỏ ra chút ít thời gian mà cảm phiền thay cho
người vĩ đại đã gây dựng nên trường học này !
Tôi với Trúc Vũ quay phắt người nhìn…
Mạnh Vũ đứng bên cạnh hai đứa tôi từ lúc nào, cười cười nhìn về
phía đôi dở dở ương ương kia .
Quăng cho Mạnh Vũ cái nhìn đầy xem thường, hai đứa tôi lại tập
trung quan sát thế trận.
Ối …
Tôi nghệt mặt, mắt tròn xoe nhìn Bùi Quang đang đặt tay ngang eo
chị Minh Thư…
Kèm theo động tác thân mật ấy là ánh mắt dịu dàng và nụ cười âu
yếm.
Oa…
Tôi bịt miệng lại !
Không phải tôi đang ngạc nhiên mà là lo lắng !
Có phải bị mắng tới choáng váng nên Bùi Quang…anh khùng luôn rồi
phải không!!!
Nếu không thì tại sao lại thay đổi đến chóng mặt thế kia !!!
Có một ý nghĩ chợt lóe lên…
Đúng rồi ! Bùi Quang là sử dụng chiến thuật mới đây mà !
Quá thâm hiểm !
Xem kìa, chị Minh Thư đang không biết phải làm thế nào, đứng sững
người.
Không khí xung quanh trở nên thật yên tĩnh.
Tôi hồi hộp chờ đợi…
Bùi Quang cúi người, chiếc khuyên tai nhỏ bên trái lóe sáng.
“ …. ”
Tôi đánh rơi nhịp thở, mắt không tin nổi vào cảnh tượng trước mắt
!
Gì…gì đấy !
Bùi Quang đang hôn chị Minh Thư vô cùng đắm đuối !
Mất vài giây im bặt để nén đi sự ngỡ ngàng, cả sân bắt đầu vỡ òa ,
hét lên những tiếng chói tai :
- Aaaa, giết nhau rồi !
- Trời ơi, có nhìn nhầm không đấy !
- Hôn mạnh hơn đi Quang ơi, dùng hết sức đi nào !
- Minh Thư phối hợp chút đi chứ !
- Phải rồi, ôm Bùi Quang chặt hơn đi !
- Mau, chụp ảnh, quay phim ! Mau !
“ ….”
Tôi cứ tưởng chị Minh Thư phải giãy dụa , kêu la như tôi nhưng chị
ấy…chị ấy lại đi ôm Bùi Quang, mắt còn nhắm lại như hưởng
thụ…
Cảnh này…quá không trong sáng …
Không thể để những cái đầu non nớt của chúng tôi bị vấy đen được
!
- Lần sau anh cứ bỏ đi xem ! Tôi sẽ hôn đồ chết bầm nhà anh đến
chết !
“ …. ”
Cách này mà cũng dùng được thật đúng là…hết hiểu nổi ! Mà cũng
phải, đã bao giờ tôi hiểu được hai người ấy đâu cơ chứ…
Trên bảng thông báo mấy ngày sau đó đều dán ảnh tình cảm của Romeo
vàng chóe và Juliet to miệng với lời tựa – Hôn từ trưa nắng gắt đến
chiều nắng tắt.
Tòa cao ốc màu đen hùng vĩ mang theo sự huyền bí như là một cá thể
riêng biệt tách khỏi thành phố ngày hè đầy nắng vàng…
Tầng cao nhất nơi ấy chứa khí lạnh đến kinh người…
Không gian tĩnh lặng.
Hương cà phê dịu nhẹ thoang thoảng…
Hương trà thơm phảng phất khắp gian phòng…
Có vệt nắng chiếu qua cửa kính phản quang làm ánh lên tia sáng mạnh
mẽ từ chiếc khuy hiệu màu vàng nơi ngực áo.
Thứ ánh sáng lạnh lẽo đầy mạnh mẽ ấy xuyên thẳng vào người đối
diện.
Ánh mắt anh tối lại, sẫm một màu tàn nhẫn.
Thứ bóng đêm ngự trị nơi mắt anh đen kịt như muốn nhấn chìm hết
thảy mọi thứ.
Dáng vẻ của anh đầy cao ngạo và uy quyền.
Xung quanh anh toát ra một sức mạnh ma quái đầy đáng sợ khiến người
khác phải nín thở, thậm chí là thất kinh !
Không khí theo từng hơi thở lạnh lẽo của anh mà hạ xuống dần…
Bên cửa sổ, người mặc trang phục màu đen miệng đã không còn nhai
cao su.
Đôi mắt tinh ránh vụt qua một tia kì lạ…
Choang !
Dưới sàn nhà, mạnh vỡ của chiếc ly sứ văng tung tóe.
Nước trà thơm bắn tứ phía.
Người phụ nữ ngồi nín lặng, cả người run rẩy đầy sợ hãi.
Dưới anh nhìn sắc lạnh của anh, bà ta không còn chịu được nữa ,thần
trí của bà đã bị dồn ép đến nơi tận cùng của địa ngục tối
tăm…
Anh điềm đạm đưa tách cà phê lên miệng uống.
Mỗi một động tác tao nhã của anh đều như cất giấu những lời cảnh
báo cho thảm cảnh tàn khốc mà ai đó sắp phải gánh chịu.
Mùi hương dịu nhẹ từ anh phảng phất…
Chiếc khuy hiệu màu vàng phát ra thứ ánh sáng băng giá và sắc
bén…
Anh đứng dậy,một tay đút túi, vẻ mặt tĩnh lặng không để lộ bất kì
cảm xúc nào.
Bóng đêm dày kịt chiếm ngự nơi đáy mắt của anh…
Từng âm điệu trong chất giọng trầm của anh đều thật lạnh lẽo và
đáng sợ như đẩy người khác rơi xuống vực thẳm không đáy :
- Các người lấy đi của cô ấy một năm !
Đôi chân dài sải những bước vững chãi thấp thoáng vẻ cao ngạo đầy
ngang tàn.
Với giọng điệu thờ ơ, anh chậm rãi nhả từng chữ một cách bình
thản:
- Tôi lấy đi của các người cả đời !
Thoáng chốc, thân người cao lớn của anh đã biến mất sau cánh cửa
màu tro tàn.
Hương cà phê vẫn còn đọng lại thoang thoảng…
Mùi vị lạnh lẽo của anh vẫn còn ngự trị nơi không gian yên
tĩnh…
Người áo đen miệng lại nhai cao su, khẽ huýt sáo.
Còn người phụ nữ vẫn ngồi bất động, đôi mắt trống rỗng như đã bị
lấy đi mất sinh mạng.
Người áo đen hướng bà ta , cười lạnh :
- Bà nên cảm thấy may mắn ! Tôi vẫn chưa để thủ lĩnh biết một điều
!
Người áo đen quay lưng về phía bà, anh đưa mắt nhìn xuống phía
dưới.
Chiếc xe thể thao màu đen rất nhanh đã chỉ còn là một điểm chấm nơi
cuối đường…
Vẻ mặt anh đanh lại, đôi mắt tinh ranh ngập tràn sự phẫn nộ , tay
chạm vào chiếc khuy hiệu bạc bí ẩn :
- Hoài Mai, bà chính là kẻ đứng sau vụ bắt cóc tại Nhật năm đó
!
Lớp học ngày hè nóng bức đầy ngột ngạt… Hai dãy bàn ghế xiêu vẹo
xếp chồng chéo nhau đầy lộn xộn. Phòng học bây giờ chất đầy những
thể xác uể oải và cả những tinh thần rệu rã đang không ngừng quằn
quại. Người thì nằm ườn trên bàn, vẻ mặt chán đời nhìn quanh quất,
đến sách giáo khoa cũng không buồn mở. Người thì chân gác lên ghế,
tai nghe nhạc xập xình, tay ấn PSP lia lịa. Người thì lười biếng
chép được vài chữ rồi lại thả bút xuống, một lúc sau thì gục mặt
ngủ. …… Ngay đến lớp phó Trúc Vũ kế bên tôi cũng vừa ăn bim bim vừa
say sưa đọc báo. Tôi thở dài nhìn quanh cái lớp bê bối này. Phải
gần hai tháng nữa mới nghỉ hè mà chưa gì họ đã ném phăng việc học
vào một xó xỉnh nào rồi. Tôi lắc đầy ngán ngẩm rồi ngồi thẳng
người,...
***
Ngày hè khuất gió…
Căn phòng kính thoáng đãng đầy yên tĩnh.
Chiếc rèm cửa mang màu trắng đơn nhã được khép lại.
Trên chiếc ghế xoay, một chàng trai có mái tóc đen ngắn, gương mặt
điển trai hoàn mĩ nhưng nơi đôi mắt sâu thẳm của anh chỉ có sự lạnh
lẽo.
Tay anh xoay chiếc bút một cách điêu luyện, mắt dán vào tập văn
kiện dày cộm trên bàn.
Thần thái anh tĩnh lặng, dáng vẻ pha lẫn sự thờ ơ.
Cánh cửa kính được nhẹ nhàng mở ra…
Một người đàn ông mang phong thái điềm đạm, khuôn mặt đầy những nét
cương nghị bước vào :
- Duy Phong, lát nữa ta cùng cháu đi dự hội nghị !
Tiếng lật giở giấy tờ ngừng phát ra.
Anh dời mắt khỏi đống giấy, nhìn người trước mặt gật đầu, giọng nói
không cảm xúc nhưng khóe miệng nâng lên thành nét cười kiêu hãnh
:
- Welcome back ! Chào mừng chú !
Lần này thì người chú Duy Thức thật sự đã trở về rồi.
Thời gian gần đây, người trong giới đều đã ít nhiều ngầm biết tớ sự
trở lại của bậc kỹ sư thiên tài Hoàng Duy Thức qua chuỗi loạt những
nhà cao tầng nằm ở ngay trung tâm khu đô thị mới thuộc quyền sở hữu
của tập đoàn Khánh Phong !
Sau mười năm ròng rã, ông sẽ đánh dấu sự trở lại của mình bằng việc
chính thức xuất đầu lộ diện tại cuộc hội nghị chỉ bao gồm những
nhân vật trọng yếu trong lĩnh vực kinh doanh mang qui mô tầm cỡ
quốc tế !
Những ngày tháng ông là Hoàng Anh Nhật sắp qua rồi.
Ông nở một nụ cười nhàn nhạt…
Đợi đến khi Vy Anh thật sự nhớ lại mọi chuyện, Hoàng Anh Nhật sẽ
vĩnh viễn biến mất.
Còn bây giờ, ông vẫn cứ là kỹ sư thiên tài Hoàng Duy Thức và người
bố vĩ đại Hoàng Anh Nhật.
Ông có cách để Vy Anh không thể biết tới bí mật chưa đến hồi bật mí
này…
- Ta vắng mặt lâu thế rồi, cái danh kỹ sư thiên tài đã ai chiếm mất
chưa nhỉ ?
Hoàng Duy Thức cười lớn , ông ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh , mỉm
cười :
- Cháu còn phải đợi Vy Anh 6 năm nữa !
Lúc đó Vy Anh 23 tuổi, Vy Anh khi ấy mới chịu kết hôn .
Nhóc con ấy từng tuyên bố với ông rằng sẽ không bao giờ lấy chồng,
sẽ cứ mãi ở vậy bên bố Nhật và mẹ Diệp.
“ Con gái, như vậy thì không ổn đâu ! ”
“ Bố Nhật, con không thấy có gì là không ổn cả, con cứ thế đấy !
”
“ Haha, sao mà được. Để bố tìm cho con một người vĩ đại hơn bố,
người ấy sẽ luôn bên con nhé ? Chịu không ? ”
“ Hứ, con ứ thèm ! Con đang chờ một người mà chắc phải lâu lắm, mà
cho dù chờ được thì con cũng kệ người ấy ! Nói chung là con không
thích kết hôn gì hết, con cũng không cần ai ngoài bố mẹ cả. Bố mà
còn phá đi lập trường của con thì con sẽ giận bố !!! ”
“ Ôi ! Con gái à, thế thì bố không nói nữa nhưng mà con không sợ
người ta chê con ế à. Vy Anh của bố bây giờ mới chỉ 15 tuổi, nhưng
sau này lớn rồi thì sao ? ”
“ À ừ nhỉ ! Vậy lúc con 23 tuổi con sẽ lấy tạm người con chờ cũng
được ! ”
“ tại sao lại 23 thế con gái ? ”
“ Con làm sao biết được ? Con nói theo Trúc Vũ ấy mà ! ”
“ …. ”
Theo với lời tuyên bố mạnh mẽ đó thì phải 6 năm nữa, nhóc con
mới…lấy tạm anh Duy phong !
Ông thấy như vậy cũng ổn. Vy Anh lúc đó có thể sẽ chín chắn hơn một
chút.
Nhưng mà…con gái à, quyền quyết định không còn nằm ở con nữa
rồi…
Người định đoạt là cháu trai ta cơ !
Không gian thoáng chốc yên tĩnh trở lại…
Phía đối diện, vẻ mặt cao ngạo của anh dần dần trầm lắng, nét cười
ẩn hiện nơi khóe miệng nhạt dần :
- Cháu không đợi được nữa !
Ánh mắt anh có những điểm sáng vờn nhẹ , tia cảm xúc phức tạp được
giấu kín sau làn sương mờ mịt nơi đáy mắt, giọng nói trầm lạnh pha
vị âm u :
- Chú không nên giấu cháu !
Đây chính là điểm mấu chốt khiến anh không thể tìm ra Bé con
!
Sau khi biết Hoài Vân giả mạo, anh đã lục tung khắp nơi để tìm kiếm
dấu vết của bé con nhưng không thấy…
Cũng như người chú Hoàng Duy Thức , bé con bốc hơi một cách kì
lạ…
Phải rất lâu sau…Black Company mới báo tin về Bé con là Kathy Hoàng
đang định cư tại Pháp.
Kathy Hoàng theo học một trường phổ thông, cuộc sống ổn định và
…không biết đến anh !
“ Nếu em vẫn còn là bé con thì anh sẽ luôn bên em . ”
Anh đã không còn kéo quá khứ đè nặng lên hiện tại nữa…
Anh bên Vy Anh, mặc dù đã có rất nhiều nghi vấn nảy ra nhưng anh
lập tức xóa bỏ !
Black Company…những điệp viên thám tử siêu phàm tụ hội ở đây không
thể nào lại để tồn tại sai sót lớn như vậy được !
Từ khi thành lập cho đến nay vẫn luôn là thế !
Chỉ có điều…anh quên mất một việc…
Nếu thông tin sai lệch này là do chính B.C cố tình tạo dựng ra thì
sao ?
Hoàng Duy Thức…
Từ khi nào chú ấy lại có thể lọt vào B.C để làm đảo lộn mọi thứ như
thế !
Trong chuỗi những ngày hè bức bối thì hôm này có lẽ là ngày nóng
nhất !
Bầu trời cao thăm thẳm trong veo…
Ngày khuất gió…
Từng vạt nắng bỏng rát thi nhau trút xuống khiến mặt đường như bị
thiêu đốt, hắt lên thứ không khí ngột ngạt, bỏng rát.
Tiếng động cơ, còi xe, phanh xe làm náo loạn một dãy phố sầm
uất.
Vừa bước xuống xe, tôi choáng váng đến nỗi muốn ngã, cũng may mà
bám kịp vào tay ai đó.
Trúc Vũ thì thở hắt, nhìn chằm chằm vào tòa nhà trước mặt.
Thư kí Hoàng đỡ tôi, vẻ mặt đầy hào hứng, giọng điệu đầy đắc ý
:
- Bạn Vy Anh, bạn Trúc Vũ. Hai bạn đã chuẩn bị tinh thần cả rồi chứ
?
- …
Tôi với Vũ ngay lập tức dùng ánh mắt giết người hằm hằm nhìn người
kia vẫn đang mang vẻ nhơn nhơn.
Bỗng nhiên từ đâu nhảy ra lôi tuột tôi và Vũ ra khỏi lớp làm hai
đứa quên cả balô , đồ đạc ở lớp.
Lúc ngồi trên xe , hai đứa hỏi gì cũng không hé lấy nửa lời, cứ vừa
lái xe vừa cười một mình…như lên cơn !
Thử hỏi xem, chỗ này tôi còn không biết là nơi quái quỉ nào thì đâu
ra mà tinh thần với chả tâm thần !!!
Thư kí Hoàng lảng tránh bộ dạng tức giận như muốn nổ tung của hai
đứa tôi, lại kéo thẳng hai đứa vào tòa nhà ấy…
Có đợt gió ùa vào đem chiếc rèm cửa màu trắng đơn nhã khẽ tung
bay.
Làn không khí mát dịu dần lạnh lẽo…nặng nề…
- Ta là sợ con bé không chịu nổi ! Ta cũng như cháu, cũng yêu Vy
Anh hơn cả chính mình. Nếu biết mọi chuyện rồi sẽ thế này, ta đã
trả Vy Anh về với cháu ngay từ hôm ấy !
Âm điệu trong những từ cuối câu của ông nhẹ bẫng, tắc nghẹn.
Hơi thở như bị ghim chặt bởi một nỗi ám ảnh đáng sợ.
Hôm ấy…
Là cái hôm để ông cho một Hoàng Anh Nhật tồn tại…
Ông còn nhớ đó là một ngày đông lạnh rét căm.
Bầu trời mang sắc xanh xám tẻ nhạt.
Căn biệt thự trắng tráng lệ đầy nổi bật trong là không khí mờ mịt
nhưng không che dấu được sự đơn độc.
Khoảng vườn ba lá cỏ xanh mướt bị nhấn chìm bởi khối âm u đầy gió
rét mướt.
Ông thẫn thờ đứng đấy rất lâu…
Không gian vắng lặng khiến tim ông một thêm lạnh ngắt, cái lạnh đến
tê dại…
Nơi này từng là nơi ông cùng gia đình anh trai bên nhau…
Mặc dù thời gian của mỗi người đều rất hạn hẹp nhưng không hề ai
cảm thất lạc lõng cả.
Những năm ông bà Hoàng đi đánh chiệm thị trường châu Âu , ông đã
cùng Duy Phong ở đây.
Ông lao vào những bản thiết kế đồ sộ và được vinh danh là kỹ sự bậc
nhất.
Duy Phong lao vào con đường thương trường ganh đua khốc liệt và đã
trở thành Duy Phong bất bại.
Ông đi khắp đây đó để hoàn thiện những công trình tầm cỡ .
Duy Phong có mặt ở khắp tất cả những nơi có trụ sợ của tập đoàn để
nắm hết mọi thứ về Khánh Phong.
Vẫn như thế, mỗi người đều khó dứt ra được khỏi sự nghiệp của
mình…
Dù vậy, điểm dừng cuối cùng vẫn là căn biệt thự trắng này.
Nhưng bây giờ…
Căn biệt thự trắng lạc lõng giữa ngày đông xám xịt…
Sẽ phải rất lâu sau, mọi người mới quay trở lại !
Còn ông thì sao ? Có lẽ là…không bao giờ nữa rồi…
Ông nén tiếng thở dài, vẻ mặt trầm ngâm.
Từ khi biết mình bị vô sinh, ông đã chọn cho mình cách im lặng mà
bốc hơi…
Ông không muốn nhận thêm bất kì cái nhìn dò xét hay những nghi vấn
thêm lần nào nữa !
Hoàng Duy Thức – kỹ sư thiên tài.
Người ta nhìn vào cái danh lừng lẫy của ông và không kìm được sự
thắc mắc và hiếu kỳ.
Tại sao ông vẫn chưa chịu lập gia đình…
Tại sao ông vẫn còn độc thân …
Ông không ngăn được họ và cũng không thể tự ngăn được chính mình
rơi vào đáy sâu của tuyệt
(bạn đang đọc truyện tại WapHack.Vn chúc các bạn vui vẻ)
vọng.
Sợ nhất là những lúc chị Hoàng nhìn anh cười :
“ Chú ba, cho tôi bế cháu với chứ ! Duy Phong thì tôi không bế được
lần nào rồi ! ”
Nỗi đau của ông lớn dần theo từng tích tắc, cho đến khi ông không
còn có thể che giấu được nữa…không còn đối diện được nữa…
Vậy cũng đã gần một năm kể từ ngày ông ẩn cư bên Pháp.
Khung cảnh vẫn như xưa nhưng thấp thoáng sự lạnh lẽo đến tột
độ…
Ông mỉm cười , nụ cười len lỏi những tia chua xót.
“ Xin chào Hoàng Duy Phong bất bại và ngang tàn !
Là chú có lỗi với cháu ! Không để lại một lời nào mà bỏ đi như
thế.
Chú không tự mình thoát khỏi những đau thương mà số phận mang lại
được. Chú đang chạy trốn chính bản thân mình. Để chú biến mất như
thế, ít ra, chú sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn.
Duy Phong, chú tin chắc ngày cháu trở về đây cũng là ngày cháu
thống trị hết thảy mọi thứ có trên thế gian này !
Rồi cháu sẽ yêu một người nào đó…
Nếu có thể, chú sẽ dùng hết tình cảm nơi chú để yêu thương, che chở
và bảo vệ người đó cùng cháu.
Duy Phong, người mà cháu yêu nhất cũng sẽ chính là người chú yêu
nhất !
Thế nhé !
À, đừng tìm chú. Chú sẽ tự lộ diện khi nào cháu cần chú.
Mà Duy Phong thì có lẽ không cần đến ai rồi. Haha !!!
Hẹn gặp cháu một ngày gần nhất… ( nếu có thể … )
Chú của cháu – Hoàng Duy Thức ”
Ông nhẹ nhàng đặt phong bì nhỏ vào thùng thư trước cửa.
Nhìn thật kĩ nơi này một lần nữa , ông quay người…
Bỗng lọt vào mắt là một chiếc xe hơi đang dừng lại …
Có người bước xuống, đi về phía căn biệt thự...
Ngay lập tức , ông nép người sau lùm cây gần đó.
Định bước đi , nhưng có một giọng nói đầy quen thuộc vang lên
:
- Hai mẹ con nó chắc bây giờ chết rồi !
***
Không khí mát lạnh từ chiếc điều hòa bên trong khiến tôi dễ thở hơn
phần nào.
Hai mắt bị ánh nắng chiếu vào chưa kịp thích nghi nên chỉ có thể
thấy lờ mơ gian tầng thoáng đãng được bài trí khá độc đáo.
Những ma-nơ-canh cả người mặc những bộ trang phục bắt mắt được bày
khắp nơi.
A, nơi đây là gì thế này…
Thẩm mỹ viện ? Shop quần áo ? … ?
Trong cùng một lúc, những suy đoán chen chúc lấy nhau làm đầu tôi
làm đầu tôi muốn nổ tung !
Chợt…Tôi thấy chính mình !
Còn thấy cả thư kí Hoàng và trúc Vũ nữa !
Vẻ mặt của Vũ ngơ ngác y hệt biểu cảm của tôi.
Đưa mắt quan sát xung quanh, tôi không khỏi bị choáng ngợp.
Chúng tôi đang đứng trong một căn phòng lớn, những bức tường bao
bọc xung quanh đều là những tấm gương lớn.
Còn chư hết kinh ngạc thì đột nhiên…hai tấm kính ngay trước mặt tôi
dàn về hai phía…
Ồ …thì ra đây
Theo sau đó là một chàng trai có mái tóc đỏ rực, quần áo bụi bặm
đầy những vết mài rách và dây xích nối quanh.
Phong cách này rất lập dị, nhưng có một thứ có thể chấp nhận
được…Người này đẹp trai !
Người ấy bước về phía chúng tôi, ánh mắt lóe lên những tia kỳ lạ,
dừng vài giây trên người hai đứa rồi chuyển sang thư kí Hoàng,
giọng pha chút trêu đùa :
- Cậu đến rồi ! Tôi còn cứ tưởng phải đợi đến mai chứ !
Thư kí Hoàng hừ một tiếng rồi nói với vẻ vội vàng :
- Johnny, không còn nhiều thời gian nữa đâu. Mau lên, tôi cho cậu
một tiếng !
Người có tên Johnny nhìn hai đứa tôi rất lâu, ánh mắt quét từ trên
xuống dưới khiến tôi lạnh người.
Johnny nhíu mày một lúc sau đó nháy mắt với thư kí Hoàng :
- Từ đã nào, để tôi làm quen với người đẹp của mình đã chứ !
Không cần bảo nhau, hai đứa tôi cùng lùi ra phía sau vài
bước.
Cái gì mà…người đẹp của mình !
Nghe thấy ớn lạnh !
Không bận tâm đến dáng vẻ đầy khiếp sợ của hai đứa, Johnny nở một
nụ cười đầy thân thiện, giọng nói nhẹ nhàng :
- Chào hai em ! Xin tự giới thiệu, anh là nhà tạo mẫu và thiết kế
nổi tiếng Johnny Trần !
“ ….”
Đúng là bạn thư kí Hoàng có khác…
Nhưng mà Johnny Trần à ? Lạ hoắc !!!
Có lẽ người này nổi tiếng thật nhưng là nổi tiếng trên sao hỏa
!
Nhìn thấy vẻ mặt mờ mịt của hai đứa, Johnny có hơi chưng
hửng…
Thư kí Hoàng lắc đầu thở dài :
- Johnny à, cậu cứ nói cậu là bạn của tôi thì có phải có giá hơn
không ?
Johnny không thèm đả động đến người kiêu ngạo kia, vẫn hướng chúng
tôi đầy tự hào :
- Không sao ! Hai em không biết thì để anh tự nói. Anh hiện đang là
nhà stylist sáng giá của hàng loạt siêu sao nổi tiếng !
- …
Thế ư…Thế à…
Những siêu sao này có phải cũng sống trên sao hỏa luôn rồi phải
không…
Hai đứa tôi vẫn trưng ra bộ mặt không-biết-gì khiến không khí xung
quanh phút chốc trở nên thật kì quái.
Thư kí Hoàng ngửa cổ cười lớn.
Johnny ho sặc sụa , sau đó không còn dành thời gian để tự giới
thiệu nữa mà nháy mắt tự tin :
- Hôm nay, anh sẽ biến hai em thành những cô nàng sành điệu và xinh
đẹp nhất thế gian này !
Tim tôi thót lại…
Một hồi chuông cảnh báo khẩn cấp đang réo rắt vang lên.
Gian phòng rộng lớn được bao phủ bởi những bức tường là những tấm
gương sáng lóa.
Không gian bốn chiều phản chiếu hình ảnh tôi ngồi bất động trên
ghế.
Mang theo chiếc đầu rỗng tuếch vẫn đang còn chất đầy những kinh
ngạc và cả bàng hoàng.
Thần trí tôi bay lơ lửng, đã rất lâu rồi mà vẫn chưa thể hồi phục
sau chuỗi việc kỳ lạ này.
Trúc Vũ ngồi ghế bên, không khác tôi là bao, chỉ có điều, mắt chớp
được vài lần.
Johnny xoay quanh bàn trang điểm, không ngừng lấy phấn , kẻ mắt rồi
nhào vào chúng tôi mà hành hạ.
Thư kí Hoàng ở bên có vẻ sốt ruột, không ngừng đi đi lại lại
:
- Johnny, cậu mau lên đi chứ ! Sắp muộn rồi !
- Johnny, muộn giờ rồi, muộn giờ rồi !
- …
Johnny vẫn im lặng tập trung cao độ, tay cầm chiếc kéo nhỏ tỉa tỉa
đám tóc trước trán của tôi một cách điêu luyện.
Một lúc sau…
- Ok ! Xong rồi đây. Hoàng, cậu thấy sao ?
Johnny đứng sau tôi, búng về phía thư kí Hoàng chiếc nháy mắt kiêu
hãnh.
Và cũng trong nháy mắt đó, không khí trở nên thật yên tĩnh.
Tôi nín lặng, tay bịt miệng.
Cơn chấn động mạnh lao tới khiến hồn phách tôi bủn rủn, mắt mở to
hết cỡ nhìn chằm chằm người trong gương kia.
Chúa…Chúa ơi…
Mà bỏ đi, kêu Chúa vô ích thôi !
Ngài có chứng kiến cảnh này cũng té ngửa mất thôi !
Vy Anh à…Vy Anh dễ thương đâu rồi…
Kia …Kia là ai !!!
Mái tóc đen mềm của tôi từ bao giờ đã mang màu tím nhạt, chưa hết
còn có xen vào vài sợi đỏ, sợi trắng.
Đám tóc lòa xòa đơn giản trước trán cũng đã được tỉa lại
bằng những đường ngẫu hứng khiến tôi trông thật nổi loạn.
Khuôn mặt mộccó làn da trắng mịn của tôi cũng đã thay đổi đến mức
tôi không còn nhận ra được mình nữa.
Kia là một cô nàng có gương mặt đầy cá tính, má được phủ lớp phấn
nhẹ nhưng gây được sự chú ý .
Quanh mắt là một khoảng xanh nhạt, chì mắt đen tạo thành nét nổi
bật biến đôi mắt của tôi phát ra những ánh nhìn …bất cần.
Tôi không kìm được mà véo má mình !
- Aaaaaaa !!! Trời ơi !
Tiếng hét thất thanh của Trúc Vũ lôi tôi ra khỏi cơn chấn động
kia.
Nhưng khi nhìn sang…Tôi đã không chịu được mà ngã khỏi ghế.
Trúc Vũ xinh xắn cũng mất luôn rồi…
Mái tóc của Vũ nữ tính là vậy bây giờ được nhuộm màu đỏ rực, kiểu
tóc thì ngông cuồng, chỗ ngắn chỗ dài như bị con gì đó gặm.
Rất cá tính và ăn chơi !
Hai đứa tôi nhìn chằm chằm nhau, chết lặng.
Phản ứng duy nhất chỉ còn là những cái chớp mắt mất hồn đầy hoang
mang.
Thư kí Hoàng ồ lên một , có vẻ rất hài lòng :
- Johnny , cậu cừ lắm ! haha, tôi thật thông thái khi ban phát
trách nhiệm này cho cậu.
Johnny nhún vai, lại nháy mắt tinh nghịch :
- Chút nữa , hai cô nàng sành điệu mới chính thức xuất hiện.
Johnny vừa dứt lời thì dúi vào mỗi đứa một chiếc túi lớn và đồng
thời đẩy chúng tôi vào gian phòng thay đồ.
Tôi choáng váng , nhưng tay vẫn vô thức mở chiếc túi kia ra xem…kịp
hét lên một tiếng rồi nhào ra nhìn thư kí Hoàng đầy tức giận
:
- Anh đang làm cái gì thế hả !!!
Trúc Vũ cũng mở mạnh cửa, xông đến mà lớn tiếng phẫn nộ :
Johnny có hơi ngạc nhiên trước thái độ của chúng tôi, giọng điệu
lại khá bình tĩnh :
- Ồ ! Đây là mẫu thiết kế mới nhất của anh đấy.
Hai đứa đồng thanh hét lên :
- Chúng tôi không nói anh !!!
Tôi giận dữ ném chiếc túi đồ vào người thư kí Hoàng :
- Anh mau đưa bọn em về ngay đi !
Thư kí Hoàng nhìn hai đứa với vẻ mặt khổ sở, giọng điệu nài nỉ
:
- Bạn Vy Anh à, bạn Trúc Vũ à, hai bạn làm ơn thay đồ nhanh rồi đi
với tôi ! Không còn thời gian đâu !
Cái gì ? Người này đang chơi đểu chúng tôi à ? Biến chúng tôi thành
những cô nàng gì gì rồi định dẫn đi đâu nữa !
..WapHack.Vn.. Hết trò…
Mà đáng lẽ giờ này anh ta phải có mặt ở hội nghị cùng với người ấy
chứ, sao lại chạy tới đây !
Tôi đang định rút điện thoại gọi xem thế nào thì…điện thoại để ở
lớp mất rồi…
Hai đứa tôi mặt sa sầm, đứng khoanh tay , lắc đầu đầy kiên quyết
!
Thư kí Hoàng tiếp tục nhẹ giọng :
- Hai bạn ngoan ngoan tí đi, mau nào, làm đi nào .
Vẫn lắc đầu…
Thứ nhất, hai đứa không phải là con nít mà dễ dàng bị dụ dỗ như
vậy.
Thứ hai, bản mặt cáo già của người này khiến hai đứa ko muốn lắc
đầu cũng khó !
Thư kí Hoàng thỏa hiệp không xong thì vẻ mặt lại kiêu ngạo như cũ,
giọng nói cũng thay đổi hẳn, trở thành nghiêm nghị :
- Hai bạn nhất định phải giúp tôi – Thư kí Hoàng nhìn tôi đẩy gọng
kính – bạn Vy Anh à, bạn sao lại phũ phàng như thế. Tôi giúp bạn
với Duy Phong bao nhiêu hả ? cả tháng nay, tôi vùi mặt vào công
việc để Duy Phong nhởn nhơ với bạn thế mà bạn lại tàn nhẫn đến nỗi
không giúp tôi được một lần !!!
Cảm giác tội lỗi lại bám lấy khiến tôi nhỏ giọng hơn :
- Thì anh muốn em giúp gì phải nói rõ ra chứ ?
Tự nhiên đến lớp lôi hai đứa tới đây, gặp Johnny quái dị và làm
loạt hành động quái gở thì ai mà chịu nổi…
Thư kí Hoàng ho một tiếng, đẩy cặp kính :
- Hôm nay, tôi đi xem mắt.
Hai đứa tôi sững người,chưa kịp thắc mắc gì thì đã bị thư kí Hoàng
đẩy vào phòng thay đồ…
- Nếu không muốn em tháo giày ra thì anh đi chậm lại ngay ! – Tôi
hoảng hốt bíu chặt vào áo thư kí Hoàng, nhấc chân từng bước thật e
dè trên đôi cao gót đế…10 phân !
Thư kí Hoàng đứng giữa làm tay vịn cho tôi và Vũ, thở dài một tiếng
:
- Hai bạn rắc rối quá ! Là phái đẹp thế nào lại không biết đi co
gót ? Thế này có khác gì tôi rước hai bạn từ trên núi về không hả
?
Tôi lườm người đang vênh váo kia , chỉ muốn đá ngay cho anh ta một
cú !
Nếu không phải vì cuộc gặp mặt quan trọng mang tính chất định đoạt
cho hôn nhân đại sự cả đời của anh ta thì tôi đã không phải biến
mình thành tệ hại thế này.
Mặt mũi thì biến dạng, tóc tai thì nổi loạn, ngay đến cả bộ váy
ngắn còn chưa tới đầu gối mà tôi đang mặc trên người cũng thật quá
nổi bật !
Vừa mới bước vào nhà hàng đã thu hút được ngay vô số ánh mắt bất
thường không ngừng đổ dồn về phía chúng tôi !
Thật chỉ muốn trốn quách đi cho xong…
Nhưng mà lương tâm thánh thiện của tôi không cho phép mình làm như
thế…
Hay chính xác hơn là thỏ con không thoát nổi móng vuốt sắc nhọn của
cáo già tàn ác.
Ngay lập tức, họ quay người, lảng tránh cái nhìn đầyt hiện chí của
tôi !
Ôi trời ! Tôi không khỏi than thầm một tiếng rồi cúi gằm mặt.
Không lẽ…bộ dạng của tôi trông khiếp sợ đến thế sao !
Cũng may là tôi nhanh chóng được giải thoát khỏi nơi đó nếu không
tôi sợ mình sẽ ngã mất.
Vừa bước vào gian phòng ăn được đặt sẵn, tôi vuốt ngực nhẹ nhõm,
cảm thấy dễ thở hơn một chút.
Khung cảnh lãng mạn được bày ra trước mắt khiến tôi tạm thời quên
đi thảm cảnh khủng khiếp vừa rồi.
Tâm trí tôi thả lỏng hơn, bắt đầu đưa mắt quan sát xung quanh khắp
một lượt !
Một không gian ấm áp…
Những chiếc nến thơm nhỏ được đặt trên giá gỗ tinh xảo đầy lung
linh, tỏa hương lan tràn.
Bức tường lớn kế bên được khắc họa trên đó đôi tình nhân đang ôm
nhau dưới tán cây bóng râm ven đường…
Những bản tình ca nhẹ nhàng được đệm lên bởi nhóm nhạc công mặc lễ
phục chỉnh tề đang đứng cạnh chiếc bàn ăn lớn.
Trên đó, có những hộp thủy tinh trong suốt , bên trong được rải đầy
những cánh hoa hồng dập dờn trên sóng nước.
Tôi không kìm được mà phải thốt lên kinh ngạc trước màn bài trí
ngọt ngào và công phu này !
Thật không ngờ Thư kí Hoàng lại bỏ ra công sức chuẩn bị thế này chỉ
để…từ chối cô gái kia !
Nghe nói nhà hàng cao cấp này, ai dám tới đây thì đều phải có tiềm
lực kinh tế tầm cỡ mới đến .
Một bữa ăn rất đơn giản ở đây nhưng có giá tương ứng với số tiền
lương nửa năm của viên chức nhà nước.
Đặt phòng cầu kì thế này thì có lẽ Thư kí Hoàng phải bỏ ra mất một
đống tiền lớn lắm đây !
Nhưng
vẻ mặt người kia vẫn thật vênh váo, hay lắm, trợ thủ đắc lực của
anh mà, chắc hẳn xông xênh lắm !
Tập đoàn Khánh Phong à…cắt lương người này đi cho rồi…
Thư kí Hoàng đúng là sự kết hợp hoàn hoàn giữa người ngoài hành
tinh và người cõi âm chốn địa phủ !
Trong lúc tôi còn đang mường tượng đến một thế giới tươi đẹp không
có cáo già kia thì…
Phụt !
Tiếng nhạc đã bị cắt phăng chỉ trong tích tắc.
Thoáng chốc, không khí đã trở nên thật yên tĩnh đến nỗi nghe thấy
cả tiếng chảy của những giọt sáp nến…
Vậy là khung cảnh huyền ảo kia đã bị cuốn phăng đi theo cách đầy
chớp nhoáng và đầy tàn nhẫn.
Và thủ phạm…không ai khác chính là…
Nhóm nhạc công ngừng tay lại, đồng loạt dùng ánh mắt tràn ngập sự
kinh hoảng hướng về phía ba người chúng tôi…
Ối…
Bố Nhật à, mẹ Diệp à….
Từ ngày hai người sinh thiên thần Vy Anh ra cho đến tận bây giờ,
đây là lần đầu tiên ngoại hình của con làm người ta khiếp đảm tới
vậy !
Tôi và Vũ xấu hổ nhìn lảng đi nới khác còn thư kí Hoàng lầm bầm vài
câu đầy khó chịu trong tiếng nhạc…hỗn loạn.
Sự phối hợp nhịp nhàng ban nãy bây giờ đã trở nên xiêu vẹo, tiết
tấu của bản tình ca êm dịu đã chuyển thành những nhịp dồn dập, đúng
tiêu chuẩn cới nhạc nền một bộ phim kinh dị máu me.
Đã đến lúc này mà tôi vẫn đủ can đảm để đứng đây thì rõ ràng là một
kỳ tích vĩ đại trong lịch sử loài người.
Thư kí Hoàng nhìn đồng hồ rồi bước nhanh về phía bàn, ngồi mạnh vào
ghế, giọng điệu bực tức :
- Được lắm ! Tôi đã cố tình đến muộn một tiếng rồi mà cô ta vẫn còn
chưa có mặt. Quá thể ! Đã vậy, tôi sẽ không nể tình nữa mà từ chối
thẳng mặt cho cô ta thấm thía thế nào là nỗi đau xóc óc khi mà bị
người đàn ông phong độ hào hao bậc nhất tôi đây vứt bỏ !
- ….
Tôi và Vũ bị kéo theo ngồi cạnh hai bên nhìn thư kí Hoàng thật lâu
mà vẫn không thốt được lời nào.
Đến muộn 1 tiếng ? Từ chối thẳng mặt ? Nỗi đau xóc óc ? Phong độ
hào hoa bậc nhất ?
Chỉ một câu mà khiến tôi choáng váng tới mấy lần !
Tôi dám chắc chắn rằng nếu để Nguyễn Phương, Bùi Quang và Minh Thư
hợp lại cũng chẳng bao giờ buông được câu vừa biến thái vừa tự
sướng lại vừa thâm độc như người kia !
Thư kí Hoàng xứng danh là người có đẳng cấp cao nhất trong lĩnh vực
gàn dở.
Chẳng thế mà vì không muốn kết hôn sớm , muốn còn được chơi bời,
đàn đúm nên mới từ chối cuộc hôn nhân được hai bên gia đình định
sẵn.
Mà người kia đường đường là đại tiểu thư danh giá của một gia đình
quan chức lớn.
Một mỹ nữ xinh đẹp ngời ngời, dáng người chuẩn và thêm nữa là trình
độ học vấn uyên bác !
Tất nhiên những điều này tôi chỉ nghe lại được từ lời thư kí Hoàng
, mà người phóng đại này nói thì tôi sẽ chỉ hình dung ra người con
gái xuất sắc kia là…Thị Nở không hơn không kém !
Đừng trách tôi mang trong mình suy nghĩ ác hiểm !
Chứ làm gì có lí do nào để người mê gái như thư kí hoàng đây lại có
thái độ tuyệt tình với mỹ nữ kia.
Tuy Trúc Vũ không nói ra nhưng nhìn thấy cái liếc xéo sắc lẻm và
cái bĩu môi xem thường mà Vũ dành cho thư kí Hoàng thì tôi đã hiểu
rõ suy nghĩ của Vũ như thế nào rồi.
Ừ thì chả khác tôi là bao nhưng có điều…thay vì Thị Nở thì Vũ đang
hình dung đến …cô Cám bị chết bỏng.