Một ngày mưa phùn, tôi và Trúc Vũ làm bánh khoai ăn trưa . Điện
thoại reo .
- Alo – Trúc Vũ một tay nhấc máy một tay cầm con dao đang gọt khoai
. – Trời, anh lãng trí vậy. Hả, bọn em đang làm bánh. Ok, đưa anh
ngay. Vâng , bye bye.
Tôi mặt lem đầy bột mì, ngước lên hỏi :
- Ai vậy ?
- Anh Huy, anh ấy quên mang tập tài liệu, mà bây giờ đang cần, bảo
bọn mình mang đến.
- Ừ, vậy đi – Tôi đứng dậy rửa tay chuẩn bị.
Trúc Vũ tỏ vẻ khó xử :
- Vy Anh, cậu đi một mình nhé .
- Hả , sao vậy .
- Đi cả 2 đứa thì ai làm bánh, cậu đi đi, tớ đảm bảo lát nữa cậu về
sẽ có bánh nóng cho cậu.
- Đi 2 đứa luôn cho vui, lát về làm cũng nhanh mà.
Trúc Vũ ngượng nghịu :
- Cậu đi một mình nha, tại … lát nữa Mạnh Vũ tới.
Tôi bật cười :
- Vậy mà cũng úp mở, hóa ra là muốn tớ đi là như vậy.
- Hì hì – Trúc Vũ cười gian , dúi tập tài liệu và ô vào tay tôi ,
rồi dụ dỗ - lát về cậu chỉ cần ăn thôi , đi cẩn thận nhé – đẩy tôi
ra cửa.
- Xùy, đồ mê sắc khinh bạn – tôi nhận lấy đồ nhét vào túi trừ cái ô
ra – này, nhớ bánh tớ ngon nhất nhé.
- Được mà, ơ mưa đấy, sao lại bỏ ô lại.
- Áo tớ có mũ rồi, với lại..
Trúc Vũ cắt ngang :
- À quên, cậu đi xe đạp cầm ô thì nguy hiểm lắm.
Rồi vẫn chưa hết áy náy , dặn tôi :
- Mưa to thì trú nhé, hay tớ đi với cậu.
- Gớm, ko cần, thôi, vào nhà chuẩn bị đón chàng đi.
Ngay tức thì Trúc Vũ đạp vào bánh xe sau , tôi cười phóng đi.
Nói tôi đi xe đạp mang ô nguy hiểm vì tay lái tôi ko được vững lắm,
đi một tay trên đường thẳng tắp thì ko vấn đề gì nhưng cứ rẽ chỗ
này chỗ kia thì ko đâm vào tường cũng ngã nhào . Nhớ một lần trời
nắng , tôi một tay cầm kem ăn, đi tới khúc quanh, xe mất thăng bằng
ngã luôn xuống hồ. Lại ko biết bơi , may mà có người cứu . lần đó,
tôi bị cảm nặng , nằm viện mê man mấy ngày. Bố mẹ chạy tới chạy lui
chăm sóc. Công việc ngập đầy đầu nhưng bố tôi nghỉ làm , ở luôn bên
cạnh tôi, kể chuyện , dặn tôi đủ thứ .
- Vy Anh, nhớ ko được đi xe một tay nữa, trong ba lô luôn phải có
áo mưa , khi mưa sẽ có dùng. Con ko được dùng ô nhé. Nếu mưa to
quá, đi đường cũng rất trơn, con nên trú mưa tới lúc ngớt thì đi.
Mưa dễ cảm lắm.
Mắt tôi bắt đầu hơi ướt .
Còn Trúc Vũ sau vụ đó thì phán :
- Nếu cậu thích ăn kem thì tớ sẽ chở cậu, trời mưa cũng vậy, cậu
ngồi sau che ô cho cả hai.
Đạp xe tới công ty anh Huy cũng mất 20 phút, mưa phùn, nhưng cũng
đủ để táp vào mặt tôi ướt nhem , cóng cả tay nữa.
Tôi tìm tới phòng anh Huy, gõ cửa.
- Mời vào .
Tôi đứng ngoài đợi một lúc, sau đó mở toang cánh cửa ra , nhảy vào
, giơ tay chồm tới hù dọa :
- Oa , sợ ko ?
Anh Huy đang uống trà, suýt sặc, ho liền mấy tiếng rồi nói :
- Sợ lắm , sợ cực.
Có tiếng cười khẽ.
Chết, anh Huy đang có khách.Tôi liếc người ấy, cứng đơ ngay lập
tức. Là anh ấy, Duy Phong.
Từ bất ngờ, vui mừng chuyển sang xấu hổ. Thảm hại thật, sao lại để
tôi gặp anh như thế này.
Anh Huy vẫy tay ra hiệu cho tôi ngồi xuống :
- Đừng nói hù anh xong em lại tự sợ đó nhé.
Tôi cúi gằm mặt .
Anh Huy đưa cho tôi một cái ly nóng ấm :
- Chè lựu đấy, em thử xem. – nhăn mặt - Tay lạnh thế này , sao lại
ướt hết vậy. Con bé này, lớn rồi mưa mà ko biết lấy áo mưa ra
hả.
Tôi cầm cái ly, uống ,gật gật đầu.
Rồi anh Huy nói :
- Em gái anh, lớp 11 rồi mà còn như thế đấy.
Duy Phong cười . Tôi hé mắt nhìn, hôm nay anh mặc sơ mi trắng, áo
vest đen ,rất sang trọng. Trông anh chững chạc hơn rất nhiều.Toát
lên vẻ thành đạt và phóng khoáng.
Nhưng mà có phải do tôi rất kì lạ ko mà lần nào tôi nhìn trộm anh
cũng thấy anh nhìn thẳng vào mắt tôi.
Nhưng ở bên, anh Huy lại ko tha :
- Áo mưa đâu ?
- Em quên mang – tôi lí nhí.
- Dặn em sao, trong balo luôn phải có áo mưa mà . Mưa to hơn nữa
thì làm thế nào .
Tôi bấu bấu hai tay vào nhau :
- Ướt tí thôi mà.
- Ốm đấy, ko đùa đâu nhé.Đừng để mọi người llo chứ.
Tôi cãi , giọng nhỏ :
- Tại anh quên mang em mới phải đi – rồi lấy trong túi ra tập tài
liệu đưa cho anh.
Anh Huy cầm lấy, đưa cho Duy Phong.
- Thật làm phiền em quá, bận như vậy vẫn phải tới tận đây, còn phải
đợi nữa.
- Ko sao mà, à , em cũng phải về công ty rồi .
- Vậy hẹn gặp em sau nhé.
Tôi ngước lên nhìn, làm thế nào đây , anh đi nhanh vậy sao . Tôi
mím môi :
- Tạm biệt anh.
Duy Phong mỉm cười :
- Ừ, gió mùa đông buốt lắm đấy, mưa đông lại buốt hơn .
Tôi hơi đờ người, câu này là một trong những tin nhắn tôi từng gửi
anh. Vậy là, anh ko phải ko quan tâm tới chúng .Yeah , tôi sung
sướng tít mắt nhìn anh khuất sau cánh cửa.
- Duy Phong xuất sắc lắm đúng ko ? Đúng với lý tưởng của em chưa
?
Tôi ko giấu 2 anh em nhà Trúc Vũ điều gì bao giờ, nên gật đầu
.
- Vậy thì theo đuổi cậu ấy đi .
Tôi hơi ngạc nhiên :
- Em ko biết là anh ấy có bạn gái chưa ?
- Chưa có .
Tôi vẫn còn nghi ngờ :
- Sao anh biết ? Anh đâu có thân với anh ấy đâu ?
- Tập đoàn Khánh Phong đối tác với công ty anh, em nói anh có thân
hay ko ?
- Vậy sao bữa trước nghe điện thoại a có vẻ khách sáo vậy ?
- Ừ thì cũng mới thân gần đây.
- Vậy làm sao biết anh ấy chưa có người yêu được.
- Em ko tin anh sao, chính cậu ấy nói với anh .
Anh Huy cũng chẳng có lí do gì để lừa tôi cả. Vậy anh chưa có bạn
gái . Tôi nhảy cẫng.
- Ko phải cái gì cũng có được dễ dàng, đừng từ bỏ sớm nhé. – Anh
Huy đặt tay lên vai tôi, cổ vũ.
Tôi trong cảm xúc lâng lâng như bay đạp xe về ôm chầm lấy Trúc
Vũ.
- Anh ấy chưa có bạn gái .
Trúc Vũ một lúc sau mới hiểu, mắng tôi :
- Ngốc, tớ bảo cậu rồi đó anh ấy là của cậu mà, ướt hết người rồi
này .
Mạnh Vũ nhắc :
- cả hai vào nhà đi, bánh còn nóng đấy .
Hôm đó, tôi bắt đầu nhắn tin cho anh nhiều hơn . Và đến trường anh
cũng nhiều hơn . Có lúc tôi còn định vào trường anh nữa.
Tôi đã tin rằng anh ấy là dành cho tôi .
Trời đã bắt đầu ấm dần . Lúc tôi và Trúc Vũ vào lớp thì My gọi
:
- Hai cậu có người tìm đấy.
- Ai tìm ?
- Chị Hoài Vân .
- Hả .
Trong căn tin lúc nào cũng đông người, tôi nhún người lên tìm, chị
hẹn hai đứa ra đây có việc gì nhỉ ?
Cái bàn ở cuối góc, một cô gái đeo kính ăn mặc khá nổi bật . chỉ có
thế là chị .
Hai đứa đến ngồi cạnh . Hoài Vân tháo kính ra, tươi cười :
- Lâu lắm ko gặp rồi .
- Vâng ạ - hai đứa có hơi ngại .
- Chị mời hai đứa ăn một bữa, ko phiền chứ .
- Ko đâu ạ .
- ừ, vậy ăn gì tự gọi nhé.
Hôm nay Hoài Vân có vẻ lạ, giống như đang suy nghĩ điều gì . Được
một lúc , chị nói :
- Dạo gần đây hai em có thấy anh Bùi Quang để ý tới ai ko ?
Hai đứa tôi im lặng, bởi vì chưa biết rõ ý chị muốn điều gì .
- Dạo gần đây anh Quang ko quan tâm tới chị, nên chị mới hỏi 2 em
như thế.
- Tụi em ko thân với anh ấy lắm . – Tôi trả lời.
Hoài Vân cười, có chút chế giễu :
- Anh ấy cũng hay nhắc tới 2 đứa. Chị cứ nghĩ là thân cơ đấy.
- Ko thân đâu ạ, có đội bóng rổ đôi khi nói chuyện với anh Quang
thôi . – Trúc Vũ đáp
.
- Vậy làm phiền hai đứa rồi.
- Ko sao đâu ạ, nếu chúng em biết anh ấy để ý ai sẽ nói lại cho chị
. – Trúc Vũ tiếp.
- Thật sao , vậy cảm ơn nhé. À, giúp chị một chuyện được ko ?
- Vâng ạ.
- Chuyện này chỉ 3 chị em mình biết nhé.
Rồi chị rút ví thanh toán, bỏ đi. Có một cái gì rất lạ. Hoài Vân
hôm rất khác biệt so với chị Hoài Vân đáng yêu của chúng tôi . Hai
đứa tôi cũng im lặng, Giữ cho mình một khoảng lặng riêng . Được một
lúc, Trúc Vũ gọi món , thở dài một tiếng :
- Ko lẽ những lời đồn đại về chị ấy là thật .
Tôi vờn vờn cái ống hút trong ly trà sữa :
- Tin đồn gì cơ.
- Có mấy chị theo đuổi anh Huy đó, cũng học trong đại học sân khấu
điện ảnh, cũng hay nói chuyện với tớ, bảo chị Hoài Vân đanh đá,
kênh kiệu và ghê gớm lắm.
Tôi phản bác :
- Tớ thấy hôm nay chị ấy có vẻ hơi khác nhưng ko tới nỗi như thế
đâu.
Trúc Vũ ra vẻ suy nghĩ rồi nói :
- Tớ thì lại nghĩ khác. Tớ đảm bảo chị ấy đang ghen .
- À, thì Bùi Quang như vậy , ko ghen mới lạ.
- Ko phải, ý tớ là chị ấy đang ghen với cậu ấy.
- Hả - tôi giật bắn – Sao lại ghen với tớ ?
- Cậu ko biết chứ tớ để ý thấy ánh mắt chị ấy nhìn cậu rõ vẻ ghen
ghét.
- Thật hả ? sao tớ ko thấy vậy nhỉ ?
- Cậu chưa yêu nên mấy cái này ko hiểu đâu, tớ đảm bảo với cậu chị
ấy hẹn hai đứa mình tớ đây ko phải chỉ để hỏi mấy thứ đó.
- Tớ vẫn thấy khó tin, trông tớ với Bùi Quang giống một đôi lắm hả
?
Trúc Vũ lắc mạnh đầu :
- Tất nhiên là ko , nhưng trực giác cho tớ thấy chính xác là chị ấy
đang đố kị và ghen tị với cậu.
Tôi phì cười :
- Trực giác của cậu là hàng dởm rồi.
Trúc Vũ nghiêm túc :
- Con gái khi yêu rất nhạy cảm và tinh tế nhé, nói chung là Hoài
Vân ko đơn giản như chũng ta từng nghĩ đâu.
- Ừ, nói chung so với nhiều hot girl khác, tớ vẫn thấy chị ấy rất
đáng yêu .
- Nhưng trực giác cho tớ biết chị ấy nguy hiểm .
- Tớ đã bảo là đồ dởm mà.
- Hàng hiệu đấy.
- Dởm .
- Xịn .
- Dởm .
- Xịn .
Đấu đá nhau hết buổi sáng.
Buổi tối, đang học bài thì mẹ gọi tôi ra nghe điện thoại .
- Con đang học bài hả - Giọng bố tôi lúc nào cũng vậy, rất nhẹ
nhàng , có vẻ yêu chiều.
- Vâng ạ, bố đang ăn trưa ạ ?
- Ừ, bố ăn hơi muộn một chút . Hôm nay buổi tối hai mẹ con ăn gì
vậy ?
- Cá sốt cà chua này, canh tôm này . Đơn giản vậy thôi .
- Ồ, nghe ngon quá . Cá sốt là món tủ của mẹ đấy, bố thèm
quá.
- Con nghe nói đồ ăn pháp ngon lắm mà sao lúc nào bố cũng chỉ ăn gà
Marengo nhỉ , bố ko biết hưởng thụ rồi.
- Ôi, con lại chê bố nữa . Ăn cái gì cũng ko thích, chỉ thích mỗi
mẹ con nấu cho ăn thôi .
- A, sao chỉ mỗi mẹ , con cũng nấu cho bố nhiều món mà.
- À, quên nhỉ, bây giờ bố lại nhớ lần con chiên cá cháy, ăn vào
đúng là khó quên thật.
- Aaaaa, con mách mẹ nhé.
- Haha, bố phải làm việc rồi . Con học bài tiếp nhé, hai mẹ con ngủ
ngon.
- Hic, bố trốn kìa.
- Haha , tạm biệt con nhé. Bố trốn đây.
Tôi gác máy , nụ cười cũng tắt đi. Tôi nhớ bố .
Và tôi cũng biết,mẹ đứng gần cửa sổ , đang nhìn tôi , im
lặng.
Tôi quay lại, vờ phụng phịu với mẹ :
- Bố chỉ toàn nhớ mấy lần con nấu cháy thôi.
Mẹ cười :
- Thế bố con lại ăn gà Marengo chứ gì ?
- Vâng, bố biết ăn mỗi món đó .
- Ừ, con đi học bài rồi ngủ sớm nhé.
- Vâng .
Trong phòng, tôi mở album ảnh xem lại những tấm hình của gia
đình.
Ở công viên. Tôi ngồi trên đùi bố ăn kem ngon lành.
Trước cổng trường , bố chỉnh lại cặp sách cho tôi.
Ở nhà, bố thay bóng đèn, mẹ và tôi cười tươi nhìn bố.
Những tấm hình ấy đều đầy ắp yêu thương.
Tôi cất album, chui vào chăn khóc thút thít.
..WapHack.Vn .. Từ nhỏ, bố là người thương tôi
nhất. Mỗi ngày, dù bận đến đâu bố cũng đều tranh thủ đưa đón tôi đi
học. Lúc nào cũng chiều chuộng tôi như công chúa nhỏ. Tuy được cưng
như vậy , nhưng tôi ko hề hư , bởi vì người ấy cũng dạy tôi rất
nhiều đạo lí .
Và từ khi tôi lên cấp 2 , những tháng ấy đã trở thành những điều
hiếm hoi. Là một kĩ sư chuyên nghiệp , bố luôn nhận được những công
trình khá lớn, rồi dần dần , bố bắt đầu nhận những công trình ở xa
. Thời gian bố tôi ko về càng ngày càng kéo dài , lần làm việc tại
Canada là gần 2 năm.
Nhưng tôi biết, bố yêu gia đình này rất nhiều.
Mỗi lần nghe giọng bố, tôi cảm nhận được sự cô đơn. Và những lúc
đó, tôi khóc.
Còn nhớ một lần, bố bỗng nhiên hỏi :
- Ghét bố ko?
Tôi ko cần suy nghĩ, trả lời ngay tức khắc :
- Con yêu bố nhất, bố đừng nghe người khác nói bậy nha.
- Ồ, vậy mà có người bảo con ghét bố lắm, vì bố ko ở bên con thường
xuyên.
Tôi bĩu môi :
- ai mà đáng ghét thật , con chỉ nhớ bố thôi.
Tôi bắt đầu sụt sùi.
Bố im lặng một lúc, bảo tôi :
- Vy Anh, bố ko được nhìn thấy con từng ngày từng ngày lớn lên,
nhưng bố yêu con.
Tôi khóc to :
- Bố về đi , đừng đi xa như vậy nữa.
Bố khẽ ho vài tiếng :
- Rồi con sẽ hiểu. Mà ô kìa, khóc nhè kìa.
Tôi chùi nước mắt, nước mũi tèm nhem :
- Ko có, ko có.
- Thật nhé, vậy từ nay cũng ko được khóc nhè nhé.
- Tất nhiên, con ứ thèm khóc. Con cũng lớp 7 rồi chứ mắc.
- Ghê thật. À, con gái, con đừng bao giờ làm vợ bố buồn đấy.
Tôi cười híp mắt, gật đầu lia lịa :
- Con hứa, sẽ ko để vợ bố buồn .
Tôi rất dễ bị bố dụ dỗ như vậy.
Và cũng vì những lời nói đó, dù nhớ bố như thế nào tôi cũng ko
khóc, ko tỏ ra buồn trước mặt bố, mẹ nữa. Lúc trước, làm theo bởi
những gì hứa với bố, tôi quyết làm được. Rồi lớn dần, đối với tôi
đó ko phải lí do nữa, tôi nhận ra lúc tôi nói chuyện khóc đòi bố
về, mẹ đứng lặng nhìn tôi thật lâu. Mắt mẹ ko che nỗi sự đau đớn.
Còn bố, giọng bố nghe có chút bất lực, có chút khổ sở. Vì vậy, tôi
chọn cách che dấu.
Tôi rửa mặt, xách gối sang phòng mẹ ngủ. Đêm đó, hai mẹ con tôi ôm
nhau ngủ thật ngon.
***
Và đêm đó, có một người tự hỏi :
- Sao hôm nay cô bé ấy ko chúc mình ngủ ngon nữa nhỉ.
Trên bàn, hai chiếc điện thoại một đen một trắng im thin
thít.
Sáng sớm, tới phiên tôi và Trúc trực nhật.
- Vy Anh, cậu có thấy lạ ko ?
- Lạ gì ?
- Mấy hôm nay, chị hoài Vân tới trường mình nhiều như vậy mà tớ
chưa thấy chị ấy và Bùi Quang đi với nhau bao giờ.
- Một người vừa hư hỏng, vừa xấu tính như vậy, nhìn còn ko dám thì
làm sao mà đi chung được.
Trúc Vũ lấy chổi phá tung chỗ rác mà tôi vừa quét được :
- Tớ đang nói chuyện nghiêm túc mà cậu dám đùa cợt hả.
Tôi cũng hét lên :
- Này, tớ lao động khổ cực vậy mà cậu dám phá hả.
Rồi cứ thế, Vũ lau bảng sạch thì tôi lại vẽ bậy thêm, còn tôi sắp
lại bạn ghế ngăn nắp thì Vũ sẽ cô nghiêng ngả.Cho tới khi mọi người
vào lớp gần hết thì mới là xong. Chuông reo , hai đứa phì cười
:
- Muộn rồi, vậy là khỏi ăn sáng.
Tan học, vật vờ kéo nhau xuống căng-tin .
Ngồi vào bàn, Trúc Vũ uể oải :
- Anh đi lấy cho bọn em đi, hôm nay đói muốn chết đi được. Ăn luôn
ở đây .
Mạnh Vũ ngoan ngoãn làm theo .
Một lúc sau, Mạnh Vũ sắp cả chồng thức ăn lên bàn. Tôi tròn mắt
:
- Bọn em cũng chỉ đói một chút thôi, anh ko cần mua nhiều thế
chứ.
Trúc Vũ chu miệng :
- Anh tưởng bọn em là heo hay sao ?
Mạnh Vũ nhún vai :
- Tại anh nhìn hai em giống như là lạc về từ năm 45 ấy.
Ko tính toán làm gì, biến đau thương thành hành động. Ăn nào.
Tới lúc ko còn đói nữa, Trúc Vũ lại nhiều chuyện :
- Chiều mai là chị Hoài Vân bắt đầu chụp ảnh rồi, tan học bọn mình
ở lại xem ko ?
Mạnh Vũ dứt khoát :
- Ko, anh ko thích Hoài Vân.
Tôi với Trúc Vũ ngơ ngác :
- Tại sao, chị ấy cũng từng là học sinh trường mình đấy.
- Cái đó mà anh ko biết hay sao ?
- Thế sao lại ko thích ?
- Bó tay hai em thật, nhiều lí do để ko thích lắm chứ.
Nheo mắt :
- Anh thử đưa ra một số lí do xem.
Phản kháng :
- Vậy hai em đưa ra lí do để anh thích cô ta xem.
Tôi với Trúc Vũ đọc thuộc :
- Xinh đẹp, tài giỏi, dịu dàng, tốt bụng, hòa đông, dễ gần và dù
nổi tiếng rồi thì ko quên trường cũ.
Mạnh Vũ gật gật, rồi nghiêm túc :
- Anh nghĩ hai em có vẫn đề về mắt rồi.
Trúc Vũ đánh anh :
- Em thấy anh thích người ta tới chết mà ko có được nên chuyển
thành ghét thì có.
Tôi khoanh tay :
- Mạnh Vũ, anh thật lòng chút đi. Đừng để em biết anh có lỗi với
Trúc vũ.
Trúc Vũ mặt đau khổ :
- Anh đã làm những chuyện có lỗi với em hả Mạnh Vũ .
Tiếp theo, úp mặt xuống bàn nức nở :
- Em có gì ko tốt chứ.
Tôi đặt tay lên vai Trúc Vũ , an ủi :
- Cậu là người tốt nhất tớ từng gặp, trách là trách anh ta mắt có
vấn đề.
Trúc Vũ ngẩng đầu lên, xúc động :
- Cậu cũng cho là anh ấy mắt có vấn đề đúng ko .
Tôi gật đầu đồng ý.
Mạnh Vũ cứng miệng hết nhìn tôi rồi nhìn Trúc Vũ, choáng với màn
vừa rồi . Xong, ôm trán, vẻ mặt rất đáng thương :
- Lần sau muốn bảo anh mắt có vấn đề thì làm ơn nói thẳng, muốn
đứng tim quá.
Hai đứa phá lên cười rồi độp thẳng :
- Mắt anh có vấn đề.
Mạnh Vũ lấy lại bình tĩnh :
- Anh lại ko thấy cô ta như vậy, đối với anh, cô ta chả có gì để
thích cả.
Tôi với Trúc Vũ căn vặn :
- Sao anh lại ko thấy như vậy được nhỉ ? Mà cho là thế đi thì cũng
cảm thấy bình thường chứ sao lại ko thích ?
Mạnh Vũ nhíu mày , một lúc sau mới nói :
- Anh thấy cô ta là một con cáo , giỏi diễn kịch.
Hai đứa bắt đầu tiến lại gần hơn :
- Anh nói rõ xem.
- Thì cô ta ko phải là người xuất sắc tốt tính gì hết . Thực ra là
một con người khác - Mạnh Vũ dừng một chút, nghĩ nghĩ – anh nghĩ là
đáng sợ.
Trúc Vũ như bắt được vàng, mắt sáng lên :
- Anh cũng thấy như vậy hả ?
- Ko lẽ em thấy thế.
Trúc Vũ gật mạnh, rồi bắt đầu kể lại tất cả mọi chuyện từ lần đầu
tiên gặp Bùi Quang và Hoài Vân tại quán tới lần hai đứa được hẹn ra
gặp riêng.
Nghe xong, Mạnh Vũ nghiêm túc :
- Trúc Vũ, em nói đúng đấy, Vy Anh, cô ta ko đơn giản đâu.
- Nhưng mà em vẫn ko hiểu, tại sao chị ấy lại phải ghen tị với em .
Em cũng như Trúc Vũ thôi mà.
- Cái này … - Mạnh Vũ ngập ngừng – anh cũng ko biết, nhưng mà nói
chung là cô ta ko đáng để được hâm mộ, ủng hộ đâu.
Thấy chúng tôi chuản bị tra khảo nữa, Mạnh Vũ chặn trước :
- Một người giả tạo như vậy, ko đáng. Mai, ko ở lại xem, ok.
Liếc thấy 2 đứa mặt ko vui, bối rối :
- Sao vậy, ko phải vì ko được xem cô ta mà giận đấy chứ.
- Tất nhiên là ko, tụi em có phải cuồng đâu . Nhưng mà anh phá hỏng
kế hoạch, anh ko định đền bù gì hả ?
- Chuyện nhỏ. Có quán kem mới kai trương được vài hôm , được ko
?
Rồi lại lần nữa Mạnh Vũ chặn trước :
- Đầy đủ tất cả các loại, kể cả dâu trộn hạnh nhân cũng có.
***
Tối hôm đó , tôi nhắn cho anh : “ Anh có muốn ăn kem ko nhỉ, gần
trường anh có một quán kem mới mở đấy, tuyệt, có đầy đủ các vị.
”
Được một lúc, có tin nhắn mới “ Em thích kem sao ? ”
Đây là lần thứ hai anh nhắn tin lại cho tôi . Tôi sung sướng, nhảy
nhảy trên giường , rồi xem đi xem lại tin nhắn đó. Đến khi ngủ vẫn
còn mỉm cười.
Và có một người, đứng dựa vào cửa sổ,một tay đút vào túi quần. Tay
áo sơ mi được xắn lên , quần jean đen làm nổi bật lên đôi chân dài
thẳng tắp.Dáng người cao ráo, hơi gầy, anh có gương mặt mang một vẻ
đẹp hoàn mĩ và mái tóc ngắn màu đen. Anh khẽ thì thầm :
- Một thói quen xấu. Hôm qua, ko thấy tin nhắn từ cô bé, anh đã rất
khó chịu, còn có cả lo lắng nữa.
Rồi anh nhìn một thứ, khẽ mỉm cười :
- Cô bé ấy có một điểm giống em .
Trên bàn, bên cạnh chiếc màu đen, chiếc di động màu trắng còn đang
hiển thị một tin nhắn đã được mở : “ Ko còn là thích nữa, em bị
nghiện kem ”
Theo đúng như kế hoạch, tan học, ba người chúng tôi dẫn nhau tới
quá kem đó. Thực chất, đây là quán chuyên về đồ uống và điểm tâm
nhẹ. Khổ sở lắm, chúng tôi mới tìm được chiếc bàn trống nằm ngay
trong góc. Bàn bên cạnh, ba chị có vẻ lớn tuổi, trông hơi ăn chơi ,
tóc nhuộm đỏ vàng, có chị còn bấm khuyên tai ở miệng, cười nói náo
nhiệt.
Trúc Vũ nhăn mặt :
- Quán này khai trương cũng mấy ngày rồi mà, sao còn đông khách như
vậy nhỉ ?
Tôi nghịch nghịch quyển menu :
- Ơ, sao ko thấy có vị dâu nhỉ ?
Trúc Vũ lập tức giật lấy , giở giở :
- Đâu, sao lại ko có được.
Tôi và Mạnh Vũ phì cười.
Đang chọn đồ ăn thì bàn bên cạnh có tiếng xuýt xoa :
- Ôi, nhìn anh ấy kìa, đẹp trai chết người .
- Dáng cũng chuẩn nữa.
- Anh ấy phong độ quá đi mất.
Tôi nhìn về phía quầy tính tiền … đẹp trai phong độ chết người,
dáng chuẩn …Còn ai ngoài anh ấy ra !
Chợt có chị hét lên :
- Anh Duy Phong.
Anh quay người nhìn về phía chúng tôi, vẻ mặt có hơi bất ngờ ,
trông rất đáng yêu. Chạm phải ánh mắt của anh, tôi liền cúi mặt
xuống , chính tôi cũng ko biết tại sao lại phản ứng như vậy .
Bàn bên cạnh , mấy chị lại náo động :
- Anh ấy nhìn tớ kìa.
- Ko, nhìn tớ đấy.
- Anh ấy chả nhìn hai cậu, nhìn tớ mà.
Một lúc sau, anh rời khỏi quán. Một cảm xúc lạ. Anh tới đây có liên
quan gì tới tin nhắn hôm qua ko nhỉ ? Tôi bối rối, xen lẫn chút vui
mừng.
Mấy chị kia tiếp tục thảo luận :
- Anh ấy cũng đến những quán như thế này hả ?
- Thì chắc tiện đường , chứ anh ấy làm gì có thời gian.
- Ừ, mà lúc nãy anh ấy mua kem đấy. Ko lẽ anh ấy lại ăn kem .
Tôi ko ngừng suy nghĩ : anh ấy ăn kem sao ?
Lúc nhìn lên, đập vào mắt tôi là vẻ mặt mơ màng của Trúc Vũ :
- Vừa rồi anh ấy nhìn về phía bàn chúng mình.
Tôi cũng chưa tới nỗi ảo tưởng như Vũ :
- Cậu bị lé rồi, anh ấy nhìn bàn bên cạnh .
Trúc Vũ mất hứng, mặt xụ xuống.
Mạnh Vũ khẽ thở dài :
- Vy Anh, Duy Phong anh ấy nhìn em.
Tim tôi đập nhanh một nhịp, nhưng liền lấy lại lí trí :
- Em có vẻ dễ bị gạt lắm à ?
Ngược lại với tôi, Trúc Vũ lại thật thà hỏi :
- Sao anh biết ?
Mạnh Vũ rất gan dạ, đáp :
- Anh ko mê trai nên anh biết – ngừng một chút, thăm dò thái độ của
hai đứa,thấy an toàn nên nói tiếp – Trúc Vũ nhìn Duy Phong tới đơ
người còn Vy Anh ko dám nhìn thẳng, cúi đầu nhưng mắt vẫn liếc. Còn
anh, ko si mê như vậy nên thấy rõ Duy Phong nhìn Vy Anh , ok
?
Tôi giật giật tay áo Mạnh Vũ , hỏi dồn dập
- Thật ko , anh nói thật chứ, anh ấy nhìn em thật sao.
- Vâng, thưa chị .
Tôi gần như muốn hét lên. Nếu lúc đó, ai nhìn thấy được tôi cười
sung sướng ra sao thì sẽ biết được tôi hạnh phúc tới cỡ nào.
Nhưng có một người thù dai, bảo với tôi :
- Vui làm gì, trông cậu khác người như vậy , nhìn một chút có
sao.
Lần này, hai người tên Vũ phì cười.
Bàn bên cạnh, chị tóc tím cong môi :
- Các cậu nghĩ anh ấy mua kem để làm gì ?
Hỏi lạ, ko phải để ăn sao ?
- Tớ nghĩ ko phải để ăn đâu nhỉ ? –một chị vuốt vuốt những sợi tóc
vàng – Anh ấy mua nhiều vậy, với lại đống hộp rất cẩn thận. Giống
như mang cho ai đó .
Tôi cũng chăm chú lắng nghe các chị ấy suy luận.
Chị tóc vàng quả quyết :
- Chắc chắn là cho một người con gái nào đó .
Trúc Vũ bỗng nhiên chen ngang :
- Đôi khi anh ấy mua kem cho em nhỏ thì sao hả các chị ?
Lại ko ngờ, người ko ưa nhiều chuyện như Mạnh Vũ cũng nhập hội
:
- Ko đâu , Duy Phong là con một.
- Ô, em cũng biết anh ấy à –Một chị có mái tóc tém màu hung đỏ,
cười thân thiện.
Và, hai bàn nhập làm một.
- Em biết một chút.
Và... hai bàn xích lại nhau, nhập làm một.
- Một chút thì bọn chị cũng biết – rồi lấy tay chỉ về phía mình –
nè, fan cuồng của anh ấy đây nhé.
Tự nhiên, tôi lại cảm thấy các chị ấy vô cùng thân thiết, gần
gũi.
Tôi cũng thắc mắc :
- Vậy mọi người nghĩ anh ấy mua kem cho ai nhỉ ?
Cả bọn bắt đầu đăm chiêu, giống hệt như đang bàn việc lớn.
Chị tóc màu hung đỏ nói đầu tiên :
- Một người quan trọng.
- Có khi nào là bạn gái ko ? – Trúc Vũ cuống quít.
Cả mấy chị đều la lên :
- Ko thể nào .
Mấy bàn bên cạnh đều quay xuống nhìn chúng tôi .
Chị tóc tím lấy menu che mặt :
- Bạn gái à, theo các nguồn đáng tin cậy thì anh ấy chưa có
đâu.
- Chị đồng ý, chị cũng thăm dò hoài mà có thấy dấu hiện nào là anh
ấy có bạn gái đâu.
Tôi rùng mình, mấy chị này ko phải điều tra viên đấy chứ .
Chị tóc hung đỏ ỉu xìu :
- Dù là ai tớ cũng ghen điên lên đây, anh ấy đối với con gái chả
bao giờ làm quen hay theo đuổi , tuy anh ấy ko kênh kiệu, kiêu căng
hay ra vẻ nhưng lại cực kì lạnh lùng . Vậy mà bây giờ lại đi mua
kem cho một người, ghét quá.
Tôi cắn nhẹ môi , tính anh lạnh lùng thì tôi cũng biết rõ, nếu ko
thì tôi nhắn tin cho anh nhiều đến vậy , anh làm sao chỉ nhắn lại
cho tôi có 2 tin. Vậy chắc là người ấy quan trọng với anh lắm
.
Lúc ra về, mấy người chúng tôi lưu lại số điện thoại của nhau. Mục
đích là để tiện thông tin cho nhau về Duy Phong. Khi đi ngang qua
quầy tính tiền, mấy chị ko chính xác là fan cuồng, truy hỏi nhân
viên :
- Cho chúng tôi biết anh đẹp trai lúc nãy mua kem loại gì được ko
?
Chị nhân viên chắc chắn cũng có ấn tượng mạnh với anh nên trả lời
được ngay :
- 4 hộp, duy nhất kem hạnh nhân .
Lại thêm một lần nữa, tim tôi ko ngừng bối rối. Người cũng căng
thẳng hơn, giống như anh mua kem cho mình vậy. Thật ngốc
nghếch.
Tôi ko còn để ý đến Trúc Vũ đang hí hửng nói thầm với tôi :
- Chẳng phải vị hạnh nhân cũng là vị của cậu hay sao ?
Sở thích của người ấy giống tôi đến vậy à . Cái cảm giác đó, bây
giờ, chỉ mình tôi mới hiểu được.
(bạn đang đọc truyện tại WapHack.Vn chúc các bạn vui vẻ)
Bữa tối hôm đó, tuy tôi đã rất cố gắng nhưng vẫn ko qua được cặp
mắt tinh tế của mẹ :
- Con làm sao vậy ? Mệt hả .
Tôi ngừng chọc đôi đũa vào cơm :
- Vâng, con hơi đau đầu một chút.
Mẹ bỗng hỏi dồn dập :
- Đau đầu ? lâu chưa , ở đâu, ở đằng sau gáy hay hai bên thái dương
?
Tôi ko ngờ lí do đó lại khiến mẹ lo lắng như vậy :
- Con bị nhức một chút thôi, chắc hôm nay trời lạnh mà ko mang theo
mũ len.
Mẹ vẫn lo lắng :
- Thật chứ , đau như thế nào phải nói ngay cho mẹ nhé.
- Mẹ lại xem fim hàn chứ gì.
- Con bé này, sức khỏe ko đùa được đâu.
Tôi le lưỡi, tâm trạng cũng khá hơn rất nhiều. Gia đình luôn là một
vòng ôm lớn, cực ấm áp.
Học bài xong, liếc nhìn đồng hồ, 9h30 . Leo lên giường, theo thói
quen, cầm điện thoại lên . Nhưng tôi do dự, có nên nhắn tin cho anh
ko ? Anh ấy nói với anh Huy là ko có bạn gái thì sự thật sẽ là vậy
. Một người quan trọng ấy là bạn thân của anh thì sao ?
Đấy là tôi tự an ủi mình, thực ra tôi đang rối bời…cực rối.
Kem hạnh nhân – thứ tôi thích nhất , Duy Phong – người tôi thích
nhất .. lại dành cho một người khác. Cái suy nghĩ quái ủi này tôi
vẫn ko sao gạt được. Từ lúc biết anh chưa có bạn gái, tôi đã rất cố
gắng. Tìm tới trường anh ngày một nhiều hơn, hỏi thăm những người
xung quanh về anh … còn mua một số thứ cho anh nữa. Cố gắng như vậy
nhưng có một thứ tôi ko có đủ … sự can đảm. Ko dám đội diện trực
tiếp với anh.
Nhiều lúc, để có thêm dung khí, tôi tự hù mình :
- Anh ấy chưa có bạn gái nhưng ko phải là sẽ ko có, công khai theo
đuổi giành giật anh thì cơ hội còn mong manh, còn cứ trốn như thế
này ...cái tên thôi anh cũng ko biết.
Vậy là lại chuẩn bị một món quà thật xinh , một bộ quần áo thật dễ
thương , lại đi tới trường anh và điểm dừng vẫn chỉ là cổng trường
đại học.
Tôi cũng bất lực với chính mình.
Tôi tự giễu mình :
- Điều ước thành hiện thực rồi kìa, gặp anh sẽ ko buông cơ mà. Sao
vậy, sợ hãi hả ? Khí thế lúc trước đâu rồi hả ?
Tôi lấy bút ghì mạnh từng chữ trên giấy,rồi cắt dán ngay lên tấm
gương to nhất trong phòng.
Như vậy, mỗi lần tự ngắm nhìn mình, tôi phải tự đối diện với mọi
thứ .
“ Một là từ bỏ. Hai là theo đến cùng . Ko có phương án ba ”
Và hôm đó, có một người nghiêng nghiêng đầu nhìn một tin nhắn khó
hiểu :
“ kem để lâu sẽ tan chảy , đừng do dự hay chờ đợi. Kem, phải ăn
ngay ”
A nhíu mày … triết lí này …có hơi tham ăn.
Rồi anh bật cười :
- Cô bé này, chỉ cần để kem trong tủ lạnh là được mà.
Sáng hôm sau, tôi dậy thật sớm. Quyết tâm .. theo đến cùng. Tôi nắm
chặt di dộng :
- Tốt nhất anh nên tắt nguồn đi, em chuẩn bị tổng khủng bố điện
thoại anh đây.
Đây là lần đầu tiên, tôi gọi cho anh. Điện thoại anh ko để nhạc
chờ, nghe từng tiếng chuông khô khan, tôi căng thẳng muốn
chết.
Và trong một căn biệt thự kia, một người đang nhấm nháp cà phê
sáng, xem tài liệu.
Nhìn nghiêng, mái tóc đen ngắn, chiếc mũi cao thẳng tắp,đôi chân
dài bắt chéo nhau
. Trông anh có vẻ thư thái, nhàn hạ như thật ra anh đang rất tập
trung vào công việc.
Ko hề nghe thấy ở tầng trên, chiếc điện thoại đen trong phòng đang
kêu réo .
Đến cuộc gọi thứ hai thì tôi tắt máy. Chắc là anh bận rồi, ko được
làm phiền .
Thắt xong chiếc nơ áo, tôi tung tăng tới trường.
Đang ăn sáng với Vũ thì điện thoại đổ chuông, tôi suýt nữa thì cắn
trúng lưỡi. Nhìn thấy tên hiển thị tôi giận cá chém thớt :
- Anh có biết là ko nên quấy rầy người khác ko ?
Anh Huy hơi giật mình những vẫn hống hách:
- Trời, kệ chứ. Anh gọi chỉ để hỏi cái này ?
- Anh muốn hỏi gì thì nhanh lên nhé.
- Em với Duy Phong sao rồi ?
Tôi ho sặc, có cần phải nghe lời, hỏi nhanh và đường đột tới vậy
ko.
- Em theo đuổi người ta được chưa ? – Anh Huy hỏi tiếp.
Tôi dẹp đồ ăn sang một bên :
- Ừ thì…em cũng đang tiến hành từ từ.
- Này, cố lên nhé. Hôm qua gặp Duy Phong, cậu ấy bảo với anh ko
thích độc thân nữa rồi. Tốc độ của em mà cứ chậm rì như vậy, mất
ráng chịu.
Tôi tắt điện thoại. Lạ nhỉ, sao tôi lại có cảm giác anh Huy đang
thúc giục tôi vậy nhỉ. Mà đúng, phải tăng tốc độ mới được.
Trong văn phòng luật sư, Nguyễn Huy thở dài :
- Haiz, nhát gan quá. Nếu được, anh đi nói với cậu ấy luôn
rồi.
Buổi học hôm đó, tôi như bị trầm cảm, ko tham gia nói chuyện cũng
ko them nghe ai nói. Chỉ nghĩ vẩn vơ đến anh, đến những cách theo
đuổi anh. Vậy nên đã có một số chuyện quan trọng tôi đã bỏ
qua.
Trúc Vũ còn đang chém tào lao với bàn trên, thấy tôi cứ thẫn thờ
thì mắng :
- Cậu bị hâm đấy à .
Tôi vui vẻ đáp :
- Ko , nhưng mà tớ quyết định công khai theo đuổi anh ấy rồi.
Trúc Vũ có hơi sững sờ nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bình thường
:
- Phải thế chứ. Đáng ra phải từ lâu rồi ấy. Cố lên, yeah.
Hai đứa đập lòng bàn tay vào nhau :
- Yeah !
Và tôi cũng đã ko hề nhận thấy vẻ mặt kì lạ ấy của Trúc Vũ.
Tan học, tôi ko tới nhà Vũ như mọi hôm mà ghé vào quán Mun, chọn
những chiếc bánh nhỏ xinh trông thật ngon, gói hộp lại thật dễ
thương.
Chị Mun vừa giúp tôi gói lại vừa hỏi :
- Lâu lắm ko thấy mấy đứa vào quán chị nhé. Bận học lắm sao.
Tôi lấy ví ra chuẩn bị trước, đáp :
- Vâng , tụi em bận học.
- Chị đã bảo là em ko biết nói dối rồi mà – chị đưa hộp bánh cho
tôi – bận vì người này hả ?
Tôi ngượng nghịu, khẽ gật nhẹ đầu .Chị dúi tiền lại vào tay tôi
:
- Ko nhiều đâu, chị tặng em. Xem như cổ vũ nhé.
Tôi xua tay, cười :
- Ko, ít thì chị cầm lấy đi. Lúc nào nhiều thì miễn phí cho
em.
- Lấy lại tiền ngay, ko chị đuổi ra khỏi đây bây giờ. Nhớ là thường
xuyên ghé quán chị nhé. Bao nhiêu loại bánh mới đấy.
Tôi hớn hở :
- Thật sao chị .
- Gạt em đấy. Tưởng tụi em hay đến như mọi hôm chứ.
Tôi cẩn thận cầm lấy hộp bánh :
- Cám ơn chị nhiều nhé. Tụi em bận học thật mà. Tuần này toàn học
cả ngày thôi.
- Vậy tranh thủ cuối tuần tới đây. Cảm ơn chị thì khi nào dẫn cậu
ấy tới đây .
Tôi lúng túng :
- Chắc khó lắm, đây là lần đầu em tặng quà cho anh ấy đấy.
Chị cười lớn :
- Haha, đùa em một chút thôi. Cố lên nhé.
Tôi gật đầu mạnh .
Theo tôi biết được thì khoảng tầm 10 phút nữa anh sẽ tan học. Vì
cũng tới đây nhiều lần nên tôi quen được một cô bán đồ ăn vặt. Cô
thấy tôi thì vẫy vẫy tay :
- Tới đây ngồi cho ấm.
Câu đầu tiên cô nói với tôi cũng chính là câu này.
- Hôm nay lại chờ cậu ấy nữa à.
Hai cô cháu tôi đã cực kì thân thiết.
- Vâng, hôm nay cô bán được ko a?
- Cũng được – cô nhìn hộp bánh trong tay tôi – cháu quyết định kĩ
rồi à.
Tôi ấp a ấp úng :
- À vâng – rồi lôi hộp bánh ra – cô xem này, cháu định mang cái này
cho anh ấy.
- Ừ, trông dễ thương đấy. Phải tự tin lên nhé.
Tôi cúi đầu, thì thầm :
- Đây là lần đầu tiên cháu thích một người. Cháu … ko biết làm sao
nữa.
- Nhìn cháu thường xuyên tới đây đứng đợi, ngó nghiêng à cô nhận ra
được ngay. Cố lên nhé.
Tôi gật đầu mạnh.
Bao nhiêu người ủng hộ tôi như vậy, tại sao tôi lại ko theo đuổi
tới cùng ?
Tôi cảm ơn cô rồi tiến vào cổng trường, nhưng vẫn như mọi ngày,
từng tốp sinh viên đi ngang qua nhưng tôi ko thấy cái dáng cao gầy
ấy. Đợi đến lúc cô bán đồ ăn vặt chuẩn bị thu dọn, tôi mới chịu
thôi. Lúc tôi chào cô, cô mỉm cười :
- Đừng dễ dàng bỏ cuộc nhé.
Tôi gật đầu mạnh :
- Vâng, cô phải tin tưởng cháu đấy nhé.
Về tới trường, tôi lao ngay lên lớp. Phù , chưa bị muộn học.
Trúc Vũ vừa thấy tôi thì túm lấy, sốt sắng :
- Cậu đi đâu vậy . Điện thoại thì ko chịu nghe. Làm bọn tớ lo chết
đi được . Anh Vũ với anh Huy đi tìm cậu rồi đấy.
Tôi rút điện thoại ra, hơn 10 cuộc gọi nhỡ từ Mạnh – Trúc Vũ và cả
anh Huy nữa.
- Chết, tớ để chế độ im lặng, quên mất. cậu gọi báo cho Mạnh Vũ,
còn tớ lo anh Huy nhé.
Chuông chưa kịp đổ tiếng thứ hai, tôi đã nghe thấy tiếng quát
:
- Em đang ở đâu vậy hả ?
Tôi đưa điện thoại ra xa, bịt mũi , nói giọng khác khác một chút
:
- Này, tôi ko phải Vy Anh.
Người bên kia khẽ thở ra nhẹ nhõm, nhưng lập tức quát tiếp :
- Con nhóc này, anh đang chuẩn bị báo cảnh sát tìm trẻ lạc
đấy.
Tôi biết lỗi, áy náy :
- Vậy …tại di động em để chế độ im lặng .
- Thế lúc nãy em đi đâu, cũng ko về ăn trưa.
- Em đi gặp… anh ấy.
Giọng anh Huy có chút bất ngờ :
- Hả, em biết cậu ấy ở đâu à .
- Thì ko phải ở trường hả ? Định gạt em là anh ấy cúp học chứ gì
?
Anh Huy lại lớn tiếng :
- Vậy là em ở đó cả trưa hả ?
Tôi trả lời với vẻ đương nhiên :
- Vâng.
- Chiều học xong tới văn phòng anh.
Còn chưa kịp trả lời thì đã bị ngắt máy. Tôi gắt lên :
- Người lớn thì oai lắm à.
Phát hiện ra xung quanh có hơi kỳ quái, tôi ngẩng đầu lên … thầy
giáo vừa bước vào lớp …chợt đứng khựng lại.Rồi thầy nhẹ nhàng đặt
cặp xuống bàn, rồi thầy nhìn tôi, rồi thầy từ tốn :
- Tùy thôi, có những người chưa lớn mà cũng rất oai nữa.
Cả lớp cười vang lên. Cũng may thầy chủ nhiệm vừa teen vừa vui
tính. Nhưng mà như vậy ko có nghĩa là ko thù dai. Buổi hôm đó, tôi
bị thầy đì , hic.
Vì ngoan ngoãn, nghe lời nên học xong tôi đến công ty anh Huy. Lúc
đầu, Trúc vũ đòi đi theo nhưng vừa nghe Mạnh Vũ bảo ở lại chơi bóng
thì bỏ rơi tôi. Hai anh em nhà này đúng là đáng ghét.
Đứng trước cửa văn phòng, tôi đưa tay gõ nhẹ, nghe tiếng mời vào,
tôi lại áp tai vào cửa, nghe ngóng rồi sau đó mới từ từ đẩy cửa
bước vào. Đó là do di chứng của vụ lần trước.
Anh Huy ko vòng vo, đi ngay vào vấn đề chính :
- Em có biết gì về Hoàng Duy Phong ko ?
Tôi xịu mặt :
- Sao anh coi thường em quá vậy – Tôi bắt đầu đưa ngón tay ra, liệt
kê – tên này, tuổi này, trường này, lớp này, những thành tích giải
thưởng này … quán ăn thường hay lui tới này – cái này là vừa mới
hôm trước, chị tóc tím gửi cho tôi.
Anh Huy kiên nhẫn nghe hết, rồi thở dài :
- Quá ít.
- Ít á ? So với những thông tin của anh ấy được công khai thì em
biết thế này là nhiều rồi.
Anh Huy tỏ vẻ ko tin :
- Cái gì ? Em đi lùng những thứ đó xem ? Thế số điện thoại của cậu
ấy đâu ? Em có cơ mà.
- E có nhưng mà…
Anh Huy bỗng đổi sang chuyện khác :
- Có biết tại sao hôm nay em đợi ở đó mà ko gặp cậu ấy ko ?
Tôi im lặng nhưng ánh mắt thể hiện rõ sự mong đợi .
- Cậu ấy bây giờ đang làm việc tại tập đoàn K.P. Cậu ấy ko có nhiều
thời gian để dành cho việc học. Em cũng biết đấy, đại học thì điểm
danh, cậu ấy chỉ đến trường những dịp quan trọng thôi.
Tôi vỡ ra, chả trách tôi ko gặp được anh ở đó. A, mà sao tôi lại ko
nhghĩ ra nhỉ, anh Huy ko phải thân với anh Duy Phong hay sao, vậy
mà từ trước tới giờ lại ko biết tận dụng nguồn tin này. Quá lãng
phí.
Ngồi phía đối diện, anh Huy nhanh chóng phát hiện ra ý đồ của tôi,
nhẫn tâm đạp chết nó :
- Vì anh làm việc với cậu ấy nên mới biết những thứ đó, còn lại,
một chút anh cũng ko biết.
Cực kì hụt hẫng, cực kì thất vọng. Tôi lải nhải :
- Vậy cứ tưởng anh biết nhiều lắm, bày đặt gọi em tới, bày đặt chê
em. Nếu ko nể tình anh là anh trai bạn thân của em, em đã ko đánh
anh rồi. Thôi em về đây. Mà dù sao cũng cảm ơn anh, anh Huy nhé. -
tôi cố kéo dài những chữ cuối.
Anh Huy gật đầu, vẻ mặt có chút nghĩ ngợi. Tôi mặc kệ, đi về.
***
Từ trên cửa sổ văn phòng nhìn xuống, có thể thấy rõ một cô nhóc
đang mở khóa xe đạp, trước giỏ là một hộp bánh nhỏ xinh.
Nguyễn Huy lắc đầu :
- Ngốc nghếch, lần trước đưa tài liệu cho Duy Phong mà cũng ko biết
. – Rồi tự vỗ nhẹ vào đầu mình – Cũng may mà ngốc, mình lỡ lời như
vậy mà cũng ko phát hiện ra điều gì.Lần sau phải cân rthận hơn mới
được.
***
Tại tập đoàn K.P, một người đang vùi mình vào công việc. Những ngón
tay thon dài nhanh nhẹn lật giở tài liệu, rồi lại đánh máy như bay
. Trán anh đôi lúc khẽ nhíu lại rồi chỉ trong tích tắc lại giãn
ra.
Bị công việc cuốn vào, anh lại ko để ý đến chiếc di động đen bị bỏ
quên ở nhà. Và giờ nó cũng đang một lần nữa … kêu réo rắt.
Tôi tắt máy, ngắm nhìn hộp bánh được đặt trên bàn. Anh lại bận nữa
rồi. Hay là anh ko muốn nghe nhỉ ?
Tôi buồn bực lấy một chiếc bánh nhỏ lên cắn. Định nhắn tin cho anh
mà thôi , khủng bố cũng cần có chiến thuật .
Điện thoại tôi đổ chuông . Quên đi , ko có chuyện suýt nữa thì cắn
lưỡi đâu nhé , vì lần này…cắn thật rồi.
Số lạ . Là ai nhỉ ?
Tôi ấn nút nghe, áp máy vào tai, nín thở lắng nghe.
Người kia cũng im lặng.
Tôi dù có hâm đến đâu cũng ko nghĩ đó là anh.
Tôi cũng im lặng. Ai sợ, tôi đâu có gọi mà phải sợ tốn tiền. Tôi
thả máy xuống, bật loa ngoài. Thong thả ăn bánh, uống sữa. Từ từ
hưởng thụ. Nhưng mà do sự cố ngoài ý muốn, một chiếc bánh ngọt
thắc, vừa đưa vào miệng tôi liền bị lỡm . Nhấp vội một ngụm sữa,
lại bị sặc.
Tôi đưa hai tay che miệng nhưng vẫn ho ra tiếng.Với tay chuẩn bị
nhấn nút tắt thì đầu dây bên kia nhẹ nhàng vang lên tiếng cười khẽ
…rồi máy bị ngắt.
Tay tôi cứng đơ trong không trung , tiếng cười nhẹ ấy… giống y hệt
tiếng cười lúc tôi hù anh Huy ở văn phòng.
Tôi đứng hình một lúc mới kiểm tra lại số lạ ấy. Ko thể nào, chắc
là do ảo giác thôi nhỉ. Nếu nói anh ấy gọi cho tôi mà chỉ im lặng
như thế… thì tôi ko tìm ra được lí do nào.
***
Thả người vào chiếc ghế xoay, mắt khẽ nhắm hờ, đôi chân dài thẳng
tắp bắt chéo lên nhau. Và …chiếc điện thoại trắng đang nằm trong
tay phải của anh. Khóe miệng anh khẽ nhếch lên.
Dạo gần đây, Mạnh Vũ với Bùi Quang càng ngày càng thân với nhau.
Hai người ấy cùng chơi bóng rổ, cùng tham gia lò luyện thi, rồi
cùng ăn cơm với tôi và Vũ. Trúc Vũ cũng ko ý kiến, bảo Bùi Quang đỡ
nhiều rồi. Mà ngay cả tôi cũng phải công nhận, càng ngày số lần Bùi
Quang bị thầy cô nhắc nhở cũng ít dần. Tôi cũng ko còn ghét hắn
nhiều nữa , vì vậy, tôi xếp hắn trước Nguyễn Phương. Nhắc đến tên
mọt sách ấy lại thêm bực, tần suất hắn xuất hiện làm phiền tôi ngày
càng nhiều và độ biến thái cũng tăng.
Như bây giờ, chúng tôi đang ăn trưa thì Nguyễn Phương bưng một hộp
cơm tới, lôi ghế từ bàn bên cạnh đặt sát tôi , rồi ngồi ăn tự
nhiên. Bọn tôi nhìn hắn với anh mắt kì quái. Hắn kệ, vẫn ngồi ăn
ngon lành.
Trúc Vũ lên tiếng đầu tiên :
- Anh Phương, anh ngồi nhầm chỗ rồi.
Hắn lì lợm ăn tiếp.
Tôi xích ghế ra xa hắn một chút :
- Này. Anh bị gì thế hả ?
Lần này, hắn chịu ngẩng đầu lên, xích ghế sát người tôi, nhìn tôi
lải nhải :
- Anh biết em yêu anh sâu đậm, mà anh vẫn chưa đáp lại tình cảm của
em nên có lẽ điều đó khiến em buồn. Nhưng anh ko nghĩ em lại chuyển
sang cặp kè với tên này – Chỉ thằng vào mặt Bùi Quang.
Cặp kè ??? Hắn dám dùng từ đó nói tôi . Dám vượt qua kiên nhẫn mà
tôi cho phép. Dám xúc phạm tôi như vậy ? Cặp kè, cái từ mà tôi căm
ghét . Tôi nghiến răng, quay sang chưa kịp làm gì thì nghe Trúc Vũ
kêu lên.
Nguyễn Phương - mặt và người hắn dính đầy cơm.
Dưới đất, cơm văng tóe loe, hai hộp cơm bay ra xa nằm dưới
đất.
Tôi sững người, bàng hoàng , phía đối diện , mặt bàn trống ko, Mạnh
Vũ và Bùi Quang mặt hằm hằm.
Nguyễn Phương ngồi chết trân.
Mọi người xung quanh đổ dồn nhìn chúng tôi.
Mạnh Vũ thản nhiên đi gọi thêm suất cơm khác.
Bùi Quang cũng thản nhiên ngồi rung chân.
Tôi với Trúc Vũ nhìn nhau, chưa hết bàng hoàng, rồi lại nhìn Nguyễn
Phương. Có lẽ do quá bất ngờ, phải một lúc sau hắn mới lấy tay phủi
cơm xuống.
Bùi Quang liếc hắn bằng nửa con mắt.
Mạnh Vũ lấy cơm về, nhìn hắn :
- Cậu thôi làm phiền người khác đi. Nể tình cậu cũng từng ở trong
đội bóng, chúng tôi mới nhịn cậu. Nhưng ko có nghĩa là sẽ cho qua
hết lần này lượt khác như vậy
Trúc Vũ cũng trút hết :
- Lúc trước, tôi cũng chỉ đùa vậy thôi, ko ngờ anh lại bám theo vy
Anh hoài. Ngày càng quá đáng. Lần này bị vậy cũng là nhẹ rồi
đấy.
Tôi ghét Nguyễn phương thật nhưng nhìn hắn thảm như lúc này cũng ko
nỡ chà đạp thêm :
- Từ nay đừng tìm tôi nữa, tôi thật sự ko thích anh.
Hắn nói giọng tức tối :
- Ko thích anh à, anh cũng ko thích em. Tưởng mình là ai ?
Trúc Vũ trừng mắt :
- Anh bị điên à, ko thích, ko thích, nếu vậy thì đừng có bám theo
Vy Anh. Tôi nói lần cuối nhé. Anh thật kinh tởm.
Nguyễn Phương vẫn nhìn chằm chằm tôi như muốn ăn thịt :
- Kinh tởm ? Bùi Quang thì sao ?
Bùi Quang nhấc tay định ném thêm hộp nữa, Mạnh Vũ ngăn lại :
- Đừng lãng phí .
Bùi Quang gằn từng tiếng :
- Biến. Còn để bọn tôi thấy cậu lảng vảng làm phiền nữa thì thứ bay
vào mặt cậu ko chỉ là hai hộp cơm đâu.
Tên Nguyễn Phương tất nhiên ko dám cãi, biến.
Tôi vô cùng áy náy , làm phiền tới cả mọi người. Bây giờ ăn được
nữa mới lạ. Tôi đứng dậy :
- Mọi người sang bàn bên cạnh ăn tiếp nhé,để em đi mượn đồ dọn lại
chỗ này.
Trúc Vũ lôi tôi ngồi xuống :
- Cậu hâm à, lát nữa hai đứa dọn sau.
- Em còn chưa ăn mà.
Bùi Quang chỉ chỉ vào ly kem :
- Tan rồi kìa.
Mọi người im lặng ăn một chút, chỉ một lúc sau, ko khí lại trở về
như bình thường.
Được một lát, Bùi Quang đứng dậy , bỏ lại một câu :
- Người nào mặt dày thì đừng nghĩ sẽ làm hắn tổn thương. Cứ nghĩ là
phải làm sao để mặt hắn bớt dày.
Mạnh Vũ cười phá lên :
- Chỉ có cậu mới nghĩ ra được mấy câu đó.
Bùi Quang kéo Mạnh Vũ lên :
- Cười cái gì, gây ra thì phải chịu. Đi lấy đồ về dọn với tớ.
Rồi hai người lúi húi dọn, tôi với Trúc Vũ cùng nhào vào giúp nhưng
bị đẩy ra. Ngồi xem vậy. Nhìn hai người đó nhăn mặt , nhíu mày,
vụng về dọn trông rất buồn cười.
Và cuối cùng tôi cũng biết được, Nguyễn Phương có thái độ như vậy
bởi hắn thù vụ bóng lần trước. Số người trong đội ra quân tất nhiên
ko thể thay đổi được, vì vậy, để Bùi Quang ra sân thì sẽ có một
người phải rút. Người đó ko ai khác chính là Nguyễn Phương.