Tôi ngửa cổ nhìn tòa nhà trước mắt, nghĩ cách trả lại đồ cho
anh.
Cứ thế, tôi đi đi, lại lại…ngước lên…đi đi, lại lạ và …ngước
lên.
Tôi ko biết những hành động đó đã thu hút khá nhiều ánh mắt khó
hiểu.
***
Trung tâm mua sắm đối diện, chàng trai cao lớn bước vào. Anh mặc
một chiếc jeans mài và áo khoác đen khá đơn giản , chiếc hoa tai
nhỏ bên trái đôi khi lại lóe sáng . Ở anh, toát ra một vẻ quyết
đoán và khó gần. Điều đó hình như lại là một điểm đặc biệt khiến
những cô gái ở gần đó chủ động tới làm quen. Nhưng chỉ cần một ánh
mắt đã khiến những cô gái tự tin ấy bỏ đi trong ấm ức.
Anh cố tình chọn bàn ngay cạnh cửa sổ, từ đây, anh có thể nhìn thấy
được nơi đó.
Anh cứ đứng lên ngồi xuống ko yên.
- Đầu đất, em đang làm cái gì thế.
- Đầu đất, vào đi chứ.
Cho đến khi có một số người nhìn anh với con mắt khó chịu thì anh
mới ngồi yên nhưng miệng vẫn lầm bầm :
- Đầu đất, ko phải em muốn gặp Duy Phong à.
***
- Tổng giám đốc, cậu còn chưa dùng bữa trưa sao ?
Thư kí Hoàng nhíu mày . Duy Phong lúc nào cũng bận bịu như
vậy.
Anh ko trả lời câu hỏi :
- Gọi Duy Phong là được rồi. Anh ăn rồi chứ ?
Thư kí Hoàng khẽ thở dài, bây giờ anh có trả lời hay ko thì Duy
Phong cũng chẳng để ý. Còn cô bé kia, ko biết hai người ấy như thế
nào rồi. Anh định hỏi vài câu nhưng nhìn dáng vẻ Duy Phong lúc này,
anh từ bỏ ý định.
Phòng này hơi ngột . Thư kí Hoàng đi tới kéo rèm cửa sổ ra rồi chằm
chằm nhìn vào một thứ.
Rồi thư kí Hoàng lặng lẽ rời khỏi phòng , ánh mắt nhìn Duy Phong
lóe lên tia gian xảo.
Tôi ngồi bệt trên bồn hoa gần đó, cảm thấy đầu như sắp nổ tung đến
nơi.
Cái khó nhất là làm sao để trả áo lại cho anh mà ko phải xấu hổ, kể
cả cuộc điện thoại tối qua nữa. Mọi chuyện lộ hết rồi. Anh ấy sẽ
làm gì với tôi – Một kẻ phá đám. Tốt thôi, tôi ko có can đảm trực
tiếp gặp anh thì có thể nhờ một ai đó nhưng nếu như vậy, tôi thật
sự ko nỡ.
Cơ hội đâu phải luôn may mắn có được.
Chợt chuông điện thoại reo, cắt ngang mớ suy nghĩ ngổn ngang và lộn
xộn ấy.
Tôi uể oải nghe máy :
- Bạn , bạn còn nhớ mình ko ?
Giọng nói nghiêm nghị này hình như tôi từng nghe qua, nhưng chính
xác là ai thì tôi ko còn rõ .
- Mình ko hiểu lắm .
- Bạn là người lúc trước gọi tới tuyên bố rằng ko phải là fan bí
mật của tổng giám đốc đúng ko ?
A, là thư kí của anh Duy Phong. Người này là một người cực kì tốt.
Nhưng sao cứ phải nhắc lại câu nói đáng xấu hổ của tôi như
vậy.
- Bạn còn nhớ mình à ? Bạn khỏe ko ?
Giọng người kia ngay lập tức ỉu xìu :
- Mọi thứ đều ổn cả chỉ có điều ko khí trong công ty mấyh ôm nay
nặng nề lắm.
Hừm, dù mấy chuyện kinh tế kinh doanh này tôi ko có hứng thú lắm
nhưng có lien quan tới anh nên tôi cực kì quan tâm :
- Bạn cho mình biết tại sao được ko ?
- Tất nhiên. Có dính líu tới bạn đấy.
- Tới ...mình ?
- Ừ.Tại sao bạn ko gọi điện cho tổng giám đốc nữa ?
Hai chuyện này đâu có liên quan tới nhau đâu. Nhưng tôi cũng thật
thà đáp :
- Tớ ngại. Anh Duy Phong, à ko, tổng giám đốc của bạn bận lắm.
Nhưng mà, bạn nói mình có dính líu là sao vậy ?
Người kia thở dài :
- Vì ko thấy cậu gọi tới nên tổng giám đốc bọn mình khó chịu, bực
bội. Tât nhiên, công ty làm sao lại ko nặng nề được.
Tôi có nghe nhầm ko ? Duy Phong, anh ấy...bực bội, khó chịu ?
Chuyện này thật sự rất khso tin. Một người điềm tĩnh, luôn tỏ ra ko
quan tâm tới mọi thứ như anh lại có thể bực bội, khó chịu như một
người bình thường được sao ? Mà lại còn là vì tôi ? Ko thể nào.
Chuyện này còn vô lí hơn cả cầu vồng chỉ có một màu nữa.
- Bạn ko tin đúng ko ? Vậy bây giờ bạn có thể tới công ty bọn mình.
Tổng giám đốc mới vừa nổi giận xong đấy.
Tôi nhìn vào tòa cao ốc hùng vĩ ngay bên cạnh. Bên trong đó, thật
sự anh đang nổi giận sao ?
Tôi cũng ko biết mình dã tự động đứng dậy từ lúc nào.
- Có phải bạn nhầm lẫn gì đó ko ? Anh ấy còn ko biết rõ mình
mà.
- Chắc chắn là do bạn. Tổng giám đốc cơm trưa còn ko ăn, cứ tự hỏi
sao Vy Anh còn chưa gọi tới.
Tôi giật mình, mất thăng bằng, ngã bệt xuống.
Câu nói vừa rồi giống như một quả bom giáng thằng xuống đầu
tôi.
Chuyện này làm sao có thể xảy ra được. Hoang đường.
Nhưng nếu ko thì sao thư kí anh ấy lại biết chính xác tôi là Vy Anh
. Tôi nên hiểu như thế nào đây ?
Giọng người kia đột nhiên hơi run run : (Có bạn nào biết tại sao
lại run ko ? ;)) )
- Bạn đến công ty mình một chuyến đi. Tổng giám đốc cứ như thế này
mãi thì ko ổn một chút nào.
Tôi còn chưa hết choáng váng , nghe lơ mơ thấy người kia than vãn
thì đáp :
- Mình tới rồi, mình ở ngay dưới công ty đấy.
- Thật à ? vậy bạn lên đây ngay đi nhé. Tầng 10.
Trong trạng thái đầy hoang mang, tôi lảo đảo tiến vào công
ty.
Thiết kế hiện đại, độc đáo và sang trọng khiến cho tôi cảm thấy,
bất kì là ai được bước vào đây đều là người có địa vị lớn.
Nhưng sao tự nhiên tôi lại liên tưởng tòa cao ốc này tới căn biệt
thự trắng lúc trước nhỉ ?
Tôi e ngại nhìn xung quanh.
Một người mặc đồng phục tới trước mặt tôi , hơi cúi người,chìa tay
làm động tác mời, nụ cười nhã nhặn :
- Xin mời đi theo lối này. Tổng giám đốc đang đợi.
Lại lảo đảo, lảo đảo.
Tới khi vào trong thang máy, tôi vẫn còn chưa hết bàng hoàng.
Kẻ-ở-trên-kia lại đan giở trò gì nữa ? Những chuyện vô lí cứ nối
tiếp nhau một cách kì lạ. Nhưng tôi chợt phát hiện ra, chính mình
đang cố tình bị cuốn theo.
Ting một tiếng ! Cửa thang máy mở ra. Tôi giật mình lùi vài
bước.
Đứng trước mặt tôi là một người đàn ông với bộ vest đen rất nghiêm
trang. So với anh Huy thì còn già dặn hơn. Vầng trán cao, đôi mắt
sáng nhìn tôi chằm chằm.
Xung quanh...lại chẳng hề có lấy một bóng người. Mai báo chí có
đăng tin một nữ sinh bị mất tích ko . Thấy vẻ mặt hoảng sợ của tôi,
người đó đẩy gọng kính, chìa tay ra, cười thân thiện :
- Xin chào bạn, Vy Anh.
Tôi ngã mất. Ko lẽ...người này là thư kí của anh ấy ? là người mới
nói chuyện với tôi qua điện thoại và kêu tôi tới đây ? Ko thể nào.
Nhớ lại cách xưng hô “ bạn –mình „ đầy thân thiết tôi tưởng như
mình đang rơi xuống vực thẳm ko đáy. Làm sao có thể như thế được.
Trong đầu tôi luôn hình dung người thư kí ấy chỉ bằng tuổi Duy
Phong là nhiều nhưng ko ngờ lại...già tới mức này.
" Bạn này, vậy bạn có biết bạn đang gọi cho ai ko ? "
" Bạn học tốt nhé. Tớ chuyển lời giùm cho."
" Bạn , bạn còn nhớ mình ko ? "
.....
Thật ko ngờ...người này cũng...xì tin quá mức.
Tôi run run đưa tay ra :
- Xin chào bạn, à...chú.
Người đó phá lên cười :
- Trông tôi già lắm à. Nhìn vậy chứ tôi ko lớn hơn tổng giám đốc là
bao nhiêu đâu.5 ,6 tuổi gì đó thôi.Đừng gọi chú. Duy Phong gọi tôi
là anh Hoàng. Vy Anh cũng gọi vậy đi.
Thật biết đùa, 5, 6 tuổi mà ko bao nhiêu. Nhưng sao trông người này
có vẻ thân thiện giống như người bạn lâu năm của tôi thế nhỉ
?
Tôi vẫn còn có chút ngại ngùng :
- Vâng.
- Bây giờ chúng ta đi gặp tổng giám đốc.
Hả ? Tuy người đó là thư kí nhưng ko cần phải hành động nhanh tới
vậy chứ.
Ko còn đường lùi nữa. Theo đến cùng thôi.
Thư kí Hoàng dẫn tôi đi, còn tỉ mỉ giới thiệu cho tôi phòng hội
nghị - nơi những cuộc họp quan trọng diễn ra mà chỉ những người
chức vị cấp cao mới tham gia, phòng khách – nơi đích thân Duy Phong
cùng thư kí tiếp những đối tác quan trọng.
Hóa ra tầng 10 là ko gian riêng của anh.
Tĩnh lặng tới nỗi tôi chỉ nghe được mỗi tiếng bước chân của hai
người.
- Anh..Thư kí Hoàng, có phải anh Duy Phong thích yên tĩnh lắm ko
?
Thư kí Hoàng đẩy gọng kính, nghĩ ngợi một chút rồi nói :
- Ko hẳn. Đôi lúc cậu ấy thích những sự ồn ào đặc biệt
Ồn-ào-đặc-biệt ? Tôi nhíu mày. Có lẽ là một từ chuyên môn.
- Tới rồi.
Một căn phòng kính có vẻ như tách biệt hẳn với mọi thứ. Thân người
cao lớn đứng cạnh cửa sổ, anh cúi đầu trầm tư, dáng vẻ cô độc. Cô
độc ư ? Tôi lặng nhìn. Chưa bao giờ tôi thật sự muốn bên anh tới
vậy.
- Vy Anh, thấy ko, tổng giám đốc cứ tự kỉ như thế đó.
Ko để ý lắm tới cách dùng từ nghiêm trọng của thư kí Hoàng, tôi nói
nhẹ nhàng nhưng dứt khoát từng từ :
- Vy Anh muốn gặp anh Duy Phong.
Thư kí Hoàng nhìn sang bên cạnh, vẻ mặt khá ngạc nhiên.
Anh có nghe lầm ko ? giọng điệu này ...người bạn nhỏ vừa ra lệnh
cho anh đấy.
Anh đẩy gọng kính, đúng là một cô bé thú vị.
***
Anh ngồi tựa vào cánh cửa gỗ, đôi mắt sáng thông minh ngước lên
nhìn bầu trời xanh thẳm :
- Anh là Duy Phong. Còn em ?
- Anh Duy Phong. Tên anh đẹp thật đấy. Còn tên em xấu lắm, em ko
nói đâu.
- Ko sao, em nói đi.
Cô bé cúi đầu, ỉu xìu :
- Em tên là của nợ .
Anh hơi cau mày :
- Của nợ ? Đó ko phải là tên.
- Thật đấy. Bố em thường gọi em như thế mà.
- Vậy để anh đặt cho em. Tên em bây giờ là Bé con nhé.
Cô bé mở to mắt :
- Bé con á ? Tại sao lại là bé con ?
Anh mỉm cười, nụ cười rực rỡ dưới ánh nắng :
- Ngốc. Từ nay em sẽ là Bé con của anh. Nhớ nhé.
Dù ko hiểu gì , cô bé vẫn ngoan ngoãn gật đầu :
- Vâng. Em sẽ là bé con của anh Duy Phong.
Hôm ấy, anh biết rằng cô bé con ấy chính là cả bầu trời của riêng
anh.
***
Tiếng gõ cửa khô khan cắt ngang dòng suy nghĩ. Anh ko ngoảnh đầu
lại, giọng nói có phần âm u :
- Anh Hoàng, anh vào đi.
Một lúc sau vẫn ko thấy thư kí Hoàng lên tiếng, anh ko khỏi cau
mày. Thư kí Hoàng hôm nay sao lại có vẻ kì lạ như thế. Nhìn trộm
anh rồi còn cười cười. Vắng mặt một lúc lâu hại anh một tay cầm tài
liệu nghiên cứu, một tay nghe điện thoại rồi còn phải gửi fax nữa.
Đến lúc quay lại thì bắt anh phải nghỉ ngơi. Ko đợi anh phản đối đã
tự ý mang hết việc trong ngày giao cho phó tổng. Anh có cảm giác
như tầng 9 phía dưới khóc thét lên. Vì anh xem thư kí Hoàng như là
một người anh trai nên chấp nhận chia sẻ một ít công việc tương đối
dễ. Nhưng ngay khi anh vừa bắt đầu quay trởi lại bàn làm việc thì
thư kí Hoàng nói như cầu xin :
- Duy Phong, cậu có thể ko làm việc trong ngày hôm nay ko.
Nhưng cuối cùng, cuộc thương lượng chấm dứt với kết quả là anh sẽ
chỉ ngưng làm việc trong 30 phút. Anh cần một lí do. Thư kí Hoàng
bảo anh đợi anh ấy mang bất ngờ về.
Giọng anh trầm xuống :
- Anh Hoàng...
Ngay lập tức, những lời tiếp theo đã tiêu tan.
Anh im lặng , ko để lộ một biểu hiện nào, anh nhìn cô bé đang đứng
trước mặt mình. Uhm, đúng là bất ngờ .
Tôi chăm chú nhìn anh. Vẫn là gương mặt lạnh và ánh mặt thật khó
nắm bắt.
Tôi tự nhủ : nhát gan ơi, cậu làm ơn đừng cản trở nhé.
Sau mấy giây nhìn mũi giày , tôi ngẩng đầu lên, giõng dạc :
- Anh Duy Phong. Em là Vy Anh. Hôm qua mình đã gặp nhau ở quán
Mun.
Anh chỉ gật đầu, tỏ vẻ vẫn còn nhớ.
Anh vẫn ko nhắc gì tới vụ điện thoại. Hừm. Vì anh ko nói gì nên tôi
rất khó tiếp tục.
- Cảm ơn anh vì hôm qua đã đưa em về và đã giúp em.
Anh lắc đầu. Có nghĩa là ko cần cảm ơn.
- Em xin lỗi vì hôm qua đã quên trả lại anh áo khoác.
Anh mỉm cười và gật đầu. Là ko sao cả.
Chẳng biết lúc ấy lấy can đảm ở đâu ra, tôi nhìn thằng vào mắt anh
ko hề có một chút bối rối nào :
- Em biết có thể anh có ấn tượng xấu về em. Nhưng em ko ham ăn như
anh vẫn nghĩ đâu.Chỉ có kem hạnh nhân làm em mới ăn được nhiều như
vậy. – Giọng tôi nhỏ dần – ừ thì...em ham ngủ thật.Nhưng hôm qua em
nhìn anh lâu như vậy ko phải là do ngoại hình của anh đâu.
Khóe miệng anh hơi nâng lên.
Tôi cố giữ cho giọng mình thật bình tĩnh :
- Em chỉ đang quan sát đôi mắt của anh thôi.
Tĩnh lặng...Tĩnh lặng...
Tôi cảm giác như mình sắp ngừng thở.
Ánh mắt anh chợt lóe lên một tia kì lạ, giọng anh đột ngột trầm
xuống :
- Vậy em đã thấy được những gì ?
Tôi đã thấy được gì? nói với anh là tôi chỉ thấy sự lạnh lẽo , chơi
vơi trong đôi mắt ấy thôi sao ? Ko thể.
- Em ko thấy gì cả.
Anh nhìn tôi với vẻ mặt khó tin, ánh mắt đầy phức tạp xen lẫn chút
hoang mang. Thì ra, anh còn có vẻ mặt khác nữa. Nhưng tôi lại ko
tài nào đoán được anh đang nghĩ gì, dù chỉ là một chút.
Và chỉ trong giây lát, dáng vẻ kì lạ kia của anh đã biến mất. Thay
vào đó là chút kiêu ngạo chút lạnh lùng như cũ.
Căn phòng bỗng trở nên im lặng.
Dưới ánh nắng, anh toát lên vẻ đẹp tựa như một thiên thần.
Anh bước tới, vẫn là giọng nói trầm ấm :
- Anh ko hề có ấn tượng xấu về em.
Tôi nhìn đi nơi khác, vì nếu chỉ nhìn anh dù chỉ một giây nữa thôi,
tôi sợ mình sẽ ko chỉu nổi mà nói hết với anh tất cả những suy nghĩ
ngốc nghếch mất.
Tôi bắt đầu nói năng lộn xộn, câu sau câu trước ko liên quan tới
nhau :
- Hôm nay em tới trả đồ cho anh. Anh vẫn chưa ăn trưa à ?
Anh đưa mắt nhìn suất cơm trưa còn nguyên trên bàn, tỏ vẻ khá ngạc
nhiên :
- Ồ, hình như là vậy.
Chịu rồi. Ngay cả ăn hay chưa mà anh còn ko để ý thì có gì khiến
anh phải quan tâm nữa đây.
Nhưng thật ra vẻ mặt anh lúc ấy rất đáng yêu.
Mặc dù đã cố gắng chịu đựng , tôi vẫn phải nhăn mặt .
- Em làm sao thế ? – Anh đỡ lấy chiếc túi cho tôi.
Tôi cắn cắn môi, ngước mắt lên nhìn anh ,thật nhỏ giọng :
- Em đói.
Tầng 5 : căng tin .Vì đã là quá trưa nên ko nhiều người lắm.
Nếu ko nhìn thấy logo thì tôi cứ tưởng đây là một nhà hàng sang
trọng độc lập. Tất cả mọi người vừa nhìn thấy Duy Phong bước vào
thì đều đứng dậy cúi người chào nhưng ko che được sự ngạc nhiên và
cả phấn khích. Thật lạ. Trong giây lát, căng tin im bặt một lúc và
sau đó bắt đầu vang lên những tiếng xì xầm bàn tán. Cũng may là đã
quá trưa nên ko nhiều người lắm.
Tôi chỉ lắc đầu trước những ánh mắt đang ghim chặt lấy anh đầy
ngưỡng mộ và ..cả say mê.Một số ánh mắt còn như muốn chiếm lấy anh.
Anh ít tuổi hơn họ cơ mà. Thái độ của họ như vậy làm tôi nghĩ rằng
chắc tôi thích anh còn nhiều ko bằng một nửa của những người ở đây.
Thật đáng sợ. Bây giờ thì tôi hiểu tại sao anh lại có ko gian làm
việc riêng rồi.
Vừa ngồi xuống bàn, tôi lại nghe tiếng xì xầm xì xầm.
Họ làm sao thế nhỉ ? Tôi đã bối rối giờ còn bất an hơn.
Còn anh thì trông cực kì thản nhiên, dựa người vào ghế, vẻ mặt điềm
tĩnh ...lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa kính.
Còn tôi...chăm chú nhìn anh. Một cảm giác khó chịu trỗi dậy.
Tại sao lúc nào anh cũng có cái vẻ trống rỗng và thật buồn như
vậy.
Dáng vẻ hiện tại của anh làm cho người khác muốn ngay lập tức đến
bên cạnh nhưng lại e ngại sự lạnh lùng và bất cần ấy . Tôi cũng ko
ngoại trừ.
Có lẽ chẳng bao giờ tôi có được anh.
Thôi ko nghĩ nữa, làm gì có chuyện bỏ cuộc nhanh như vậy. Ko phải
bây giờ tôi và anh đang cùng ăn trưa sao ?
Tôi khẽ thở dài, từ khi gặp anh, tôi cứ phải giải quyết mâu thuẫn
nội bộ giữa những suy nghĩ đối ngược nhau như thế đấy.
Nếu nói đây là một nhà hàng độc lập như lúc đầu tôi nghĩ cũng ko
sao. Có căng tin nào ma flại xuất hiện cả pphục vụ bàn như thế này
ko !
Nữ nhân viên đó nhìn trộm anh, có chút e thẹn :
- Tổng giảm đốc, anh dùng món gì ạ ?
Anh vẫn ko chịu ngoảnh đầu lại :
- Cho tôi một phần giống như cô ấy.
Cô ấy ? Tôi nhìn xung quanh, làm gì có ai khác nữa. Anh đang ám chỉ
tôi à ? Nữ nhân viên thấy tôi còn cười một cách ngốc nghếch thì giở
sẵn cuốn menu ra, nhắc nhở :
- Xin mời chọn món .
Tôi ngượng , chỉ bừa vào một dòng :
- Cho em suất này.
Nữa nhân viên cúi chào lịch sự rồi rời đi.
Đột nhiên, ko khí trong căng tin bùng nổ :
- Này Mai, cho tớ suất số 19 nhé.
- Ba suất 19, bàn này.
- Ôi, vừa rồi tổng giám đốc gọi suất 19 đấy.
- Từ nay số 19 là số may mắn của tớ.
- Cho tôi 19 suất 19 luôn đi. Đưa về ăn cả tuần cũng ko sao.
- Đăng kí cho tôi tháng nay suất 19 thôi nhé.
- Còn tôi, 1 năm.
.............
Tôi rùng mình trước phản ứng quá khích của họ. Họ cứ như là đấu giá
ko bằng.
Người đang ngồi trước mặt tôi đây có thể tạo ra xu hướng đấy.
Nhưng thật kì lạ, dù căng tin có ầm ĩ đến thế , người đó vẫn chẳng
để lộ một chút biểu cảm gì cả.
Tới lúc món ăn được đưa ra, đầu tôi vẫn còn bị ám ảnh con số
19.
A, bít tết bò và khoai tây rán. Tôi sáng mắt. Nhưng đột nhiên, ko
khí lại chùng xuống .
Khuôn mặt của tất cả những người vừa nãy sôi nổi bao nhiêu thì lúc
này đau khổ bấy nhiều.
Nhìn trên bàn của họ chỉ toàn salat va fnước lọc tôi mới hiểu ra.
Haha, như vậy “ món 19 „này là kẻ thù của những người luôn kiêng kị
như họ rồi.
Nhưng ngay khi anh vừa đưa một miếng bít tết lên miệng thì tất cả
cũng hùng hồn cắt xé bít tết ăn một cách thật mãnh liệt.
Tôi suýt nữa thì phì cười.
Ăn được một chút, tôi bắt đầu đưa dĩa vờn vờn mấy miếng khoai tây
mặc dù đang cực kì đói. Như thế này tôi thật sự ko sao quen
nổi.
Thấy bộ dạng chật vật của tôi, anh ngẩng đầu lên :
- Ko ngon ?
Tôi lắc lắc đầu mạnh :
- Ko phải, ko phải đâu.
Rồi cúi xuống ăn.
Nhưng cũng chỉ được một lát, lại ủ rũ nhìn đĩa thức ăn gần như còn
nguyên trên bàn. Có những thứ ko phải cố gắng là được.
Lần này, anh đứng dậy. Tôi mở to mắt nhìn theo bóng dáng toát lên
vẻ thànhđạt và đầy kiêu ngạo đó.
Đến khi anh quay lại , tôi còn phải kinh ngạc hơn.
Có tiếng ồ lên.
Anh đặt một khay đựng đầy những ly kem hạnh nhân xuống, nghiêng
nghiêng đầu nói với tôi :
- Ở đây ko có ly to.
Tôi sững sờ. Một niềm vui bé tí nảy lên. Làm sao anh có thể biết mà
đem kem tới cho tôi chứ.
Nhưng đâu cần nhiều như thế này. Tôi nhìn anh với vẻ mặt đáng
thương :
- Em đã nói với anh là em ko ham ăn mà.
Khóe miệng anh nâng lên một nụ cười ấm áp.
Tôi ngơ ngác đắm chìm trong nụ cười ấy. Đây là lần đầu tiên tôi
thấy anh cười như vậy đấy.
Trong nháy mắt, ko khí lại trở nên sôi nổi và náo loạn hơn , phá
tan khoảnh khắc hiếm có này.
- Tôi cũng ăn kem hạnh nhân.
- Tôi cũng thế, tôi thích nhất là kem hạnh nhân đấy.
- Haha, chúng ta có cùng sở thích rồi.
...............................
Mọi người ...thật giống nhau đấy.
- Em có muốn ăn thêm ko ?
Tôi mở to mắt, giọng anh đầy nghiêm túc chẳng có vẻ gì là đùa cả.
Nhưng tôi còn ăn được nữa ko . Gần như tất cả đã đều bị tôi tiêu
diệt, thậm chí tôi còn ăn gấp đôi anh . Chính tôi còn ko tin nổi
làm sao mình ăn nhiều như thế. Câu hỏi của anh làm tôi cực kì xấu
hổ.
- À, ko, em ... ăn đủ rồi.
Anh gật đầu . Thật lạ. Tới bây giờ, anh vẫn ko thắc mắc hay đề cập
tới chuyện hôm qua.
- Em tới đây như thế nào .
Nếu nói thật là xe đạp thì có lẽ anh sẽ phải hoảng sợ mất, như vậy
tôi khác gì những nhân viên phấn khích lúc nãy đâu. Xe bus , taxi ?
Có chút ko đúng. Tôi tới được đây cũng nhờ một phần do Bùi Quang cơ
mà. Ko nên lãng quên người ta như thế.
Tôi tỉnh bơ :
- Em đi xem ôm tới.
- Hự. – Anh đang uống cà phê bỗng nhiên ho sặc sụa.
..K e n h t r u y e n . p r o ..
Anh cau mày :
- Ko an toàn.
Một niềm vui bé nữa lại nảy lên.
Tôi cười cười, lảng sang chuyện khác :
- Hôm nay nắng đẹp thật đấy.
- Hự . – Anh lướt qua cửa kính trời còn âm u xám xịt như sắp mưa ho
vài tiếng.
Sao thế nhỉ ? Căng tin rất ấm mà, đâu lạnh đâu mà anh ho nhiều như
vậy.
- Vy Anh, nếu muốn tới đây . Gọi anh. Sẽ có người tới đón em.
Câu nói với nói giọng ấm áp của anh nhẹ nhàng tiến thằng vào tai
tôi.
Tôi bị anh làm cho choáng váng, chỉ biết ngây người nhìn anh ko nói
được một câu.
Người bên cạnh tôi lúc này thật sự là Duy Phong sao ? Là một Duy
Phong luôn lạnh lùng ko biểu lộ cảm xúc, là Duy Phong ko thèm để ý
tới ai đây sao ?
Tim tôi đập thật nhanh và não loạn. Cứ như thế này tôi ko chịu được
nổi mất. Tốt hơn anh tạm thời cứ giữ nguyên cá tính lạnh lùng
đi.
Tôi đứng bật dậy, bối rối :
- Em phải về rồi.
Anh gật đầu :
- Sẽ mưa. Để anh bảo người đưa em về .
- Ko cần đâu, ko cần, em tự về được mà.
Anh gật đầu, ko nói gì , nhưng tay lại lôi điện thoại ra :
- Cậu giúp tôi chuẩn bị xe nhé. 5 phút nữa.
Tôi còn làm được gì nữa. Điểm này sao anh lại giống Bùi Quang tới
vậy.
A, nhắc tới Bùi Quang mới nhớ, Bùi Quang dặn tôi khi nào xong thù
gọi cơ mà. Nhưng mà gọi để làm gì thì tôi thật sự ko biết. Người
lúc nắng lúc mưa , lúc thế này lúc thế kia như hắn chắc gì đã nhớ
nói với tôi những gì. Có khi bây giờ tôi gọi hắn sẽ la lối, đe dọa
cho xem. Và lại , hôm trước do bực bội nên tôi xóa mất số Bùi Quang
rồi.
***
Thư kí Hoàng dẫn tôi ra tận xe. Còn anh, vừa gọi xe cho tôi xong
thì đi họp luôn.Anh bận thật đấy.
- Tổng giám đốc rất hiếm khi tới căng tin.
Bây giờ thì đối với tôi, điều đó ko còn lạ nữa. Đã nhìn qua sự bùng
nổ kinh hoàng lúc ở căng tin vừa rồi, tôi có thể hiểu được. Nhưng
có một số diều tôi vẫn còn băn khoăn.
- Thư kí Hoàng, anh...những lời anh nói đều là sự thật chứ.
- Vy Anh ko tin tôi ?
- À, ko phải, ko gì đâu. Vy Anh sẽ tự về một mình. Thư kí Hoàng có
thể vào được rồi.
Thư kí Hoàng đẩy gọng kính :
- Ko được. Đợi Vy Anh vào xe tôi mới có thể đi. Nhiệm vụ tổng giám
đốc đã giao như thế.
Tôi khó xử. Tôi ko đi được ô tô cơ mà.
- Thật ra lát nữa sẽ có người tới đón Vy Anh.
Lại đẩy gọng kính :
- Vậy tôi cùng Vy Anh chờ người đó đến.
Người này...thật khó gạt. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành bước
vào xe.
Thư kí Hoàng vẫy vẫy tay :
- Vy Anh, sau này đến đây nữa nhé.
Thư kí Hoàng nhìn theo chiếc xe đi khuất cười tinh quái - chủ nhân
một số điện thoại đối với anh ko phải là quá dễ dàng hả Vy
Anh.
***
Xe đi được một đoạn, tôi nhìn snag người tài xế trẻ có khuôn mặt
cực kì hiền lành , bắt đầu toan tính âm mưu :
- Anh cho em xuống đây. Nhà em ở ngay kia rồi.
Người tài xế trẻ vẫn chăm chú lại xe, mặt ko hề thay đổi ,đọc vanh
vách địa chỉ nhà tôi.
- Tổng giám đốc đã giao phải đưa em về tận nhà. Bây giờ cũng ko còn
sớm, ở đây là trung tâm nên khá phức tạp. Em đi một mình ko an toàn
đâu.
Tôi thở dài. Sao công ty này, ai cũng...cáo hết vậy.
Cuối cùng, dù mất hình tượng tôi cũng đành phải nói thật :
- Em bị say xe.
Người tài xế trẻ nhìn lướt qua tôi, cười cười :
- Yên tâm. Tài xế là tôi thì em ko có cơ hội say xe đâu.
Tôi hơi ngạc nhiên :
- Thật ko ?
Xe dừng lại. Người tài xế trẻ lôi ra một cái túi nhỏ, đưa cho tôi
một lọ thuốc, 1 chai nước suối.
- Thuốc say xe. Em uống đi.
Có hơi kì lạ, tôi chần chừ, vân vê viên thuốc trong tay.
- Em sợ à ? Mặt tôi đâu có gian, ngay cả tổng giám đốc cũng khen là
ngây thơ và hiền lành đấy.
Tôi phì cười.
- Ko. Nhưng hình như anh biết trước là em say xe.
- ừ, tổng giám đốc nói .
Và cả đoạn đường, mặc dù tôi gặng hỏi bao nhiêu là thứ nhưng tuyệt
nhiên người tài xế ấy ko chịu trả lời, chỉ nhắc tôi :
- Em nhìn thẳng vào phía trước, nếu em còn cứ quay bên này quay bên
kia thì sẽ bị say xe đấy.
Cuối cùng, về tới nhà, tôi ko hề bị say xe.
Người tài xế trẻ mở cửa xe cho tôi , cười thân thiện :
- Vy Anh , lần sau tới công ty nữa nhé.
Người tài xế trẻ nhìn chiếc gương hậu vẫn còn dáng cô bé đứng thẫn
thờ. Anh cười và nhớ lại cuộc điện thoại lúc nãy :
" Tổng giám đốc, xe đã đợi sẵn trước công ty "
Duy Phong vừa đi tới phòng họp vừa nói :
" Tốt lắm. Nguyên, cậu nhớ đưa người ấy về tận địa chỉ tôi nói. Còn
nữa, người ấy bị say xe. Cậu chuẩn bị nhé. Điều cuối cùng, tuyệt
đối ko được tiết lộ điều gì . "
Gần 7 giờ tối, mẹ mới về nhà , kể bao nhiêu là chuyện ở cô nhi
viện. Rồi mẹ thở dài đầy tâm trạng :
- Đến bao giờ mới hết những mảnh đời như thế.
Hai mẹ con tôi cứ im lặng như thế một lúc lâu. Lần nào đi từ thiện
về mẹ cũng buồn như thế.
- Mẹ đi ngủ đây. Con cũng ngủ sớm đi nhé.
Tôi gật đầu rồi chui vào phòng.
Hôm nay tôi được ở cạnh anh lâu thật đấy . Liệu có nên vui ko ? Anh
thật sự đã để ý tới tôi chưa ? Chắc là còn phải một thời gian dài
nữa lắm. Cũng có thể... là ko bao giờ.
Tôi đang bị anh ám ảnh, nhất là ánh mắt lạnh băng và trống rỗng ấy.
Mặc dù tâm trí tôi bây giờ hoàn toàn bị anh chiếm lấy nhưng vẫn
phải cố gắng tập trung vào môn toán.
Ngày mai, kiểu gì thầy phù thủy độc ác cũng tìm cách *** hại tôi
cho xem.
Giữa đêm. Trời mưa thật to, tới nỗi tôi phải tỉnh dậy để khép chặt
cửa sổ.
Định chui vào chăn ngủ tiếp nhưng màn hình di động lại nhấp nháy
nhấp nháy.
Giờ này mà ai còn gọi thế này. Hay thật : là một dãy số lạ.
Tôi với tay tắt máy, ko thèm nghe. Họ rảnh rỗi thì cứ việc
gọi.
Tới lần thứ tư, tôi quyết định tắt nguồn nhưng vừa chạm tới điện
thoại thì một cảm giác lạ ập tới, vậy là tôi đã ấn nút nghe.
Một giọng nói quen thuộc vang lên hòa lẫn theo tiếng gió rít và cả
tiếng mưa rơi mạnh bạo :
- Nơi này cũng đã đóng cửa rồi. Em còn định bao giờ mới gọi cho
tôi.
Tôi ngồi bật dậy. Là Bùi Quang. Tại sao giọng Bùi Quang lại có vẻ
thất vọng như thế.
Một Bùi Quang như thế này tôi hoàn toàn ko biết đối phó như thế nào
nên chỉ im lặng .
- Em ... ko được xóa số của tôi . – Tuy vẫn là giọng điệu đe dọa
nhưng có gì đó rất khác.
Tôi ngẩn ngơ cầm chiếc điện thoại đã tắt.
Bùi Quang luôn đe dọa người khác, Bùi Quang ngang ngược và bất cần
đâu ?
Bây giờ có phải Bùi Quang đang buồn ko ? Nhưng lí do ?
Lí do thì tôi ko thể nào đoán được.
Đếm đó, tôi ko ngủ được. Cùng mưa đêm, tôi đắm chìm trong những suy
nghĩ.
***
Trước trung tâm mua sắm bị chìm trong mưa, một chàng trai đứng yên
lặng, mặc cho gió và mưa cứ thế mà quấn lấy. Người anh ướt sũng,
tay bóp chặt chiếc di động xám bạc.
Anh nói đầy bất lực :
- Em đừng ghét tôi như thế.
Câu nói ấy của anh...tan vào mưa.
***
Cô bé ngước đôi mắt trong veo, nói như reo lên với anh :
- Anh Duy phong, lúc sáng em đã tới nhà anh đấy nhé. Thích thật
đấy.
Anh kinh ngạc pha lẫn hụt hẫng, đôi mắt thoáng thất vọng :
- Bé con, em đã tới rồi à.
Cô bé gật đầu, ko ngừng khoe khoang :
- Vâng. Anh Duy Phong, em còn chơi cả xích đu nữa đấy. Anh Duy
Phong, anh giỏi thật . Cô Mai đưa cho em xem bao nhiêu là giải
thưởng của anh.
Anh chỉ cười lắng nghe.
- Anh Duy Phong, em thấy anh rồi. Em xem hết ảnh của anh luôn rồi
đấy nhé.
Anh thẫn thờ nhìn cánh cửa gỗ trước mặt, giọng điều buồn bã, nói
như thì thầm :
- Còn anh. Anh chưa được thấy bé con.
Ko thấy anh nói gì, cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn, nghĩ nghĩ rồi
nhỏ giọng như người mắc lỗi :
- Anh Duy Phong. Cả sáng nay, em chỉ xem ảnh anh ko phải vì anh đẹp
trai đâu. Thật đấy. Em chỉ đang xem đôi mắt của anh thôi .
Trước sự ngốc nghếch đó, anh nghiêng nghiêng đầu, tia cười hiện rõ
trong đôi mắt :
- Vậy bé con, em đã thấy gì ?
Cô bé vặn vẹo hai bàn tay , chu miệng :
- Anh Duy Phong, em ko thấy gì cả.
Anh bật cười. Và ngày hôm sau, anh đã nghỉ học ở nhà nhưng cũng chỉ
được ngồi bên cánh cửa gỗ, lắng nghe bé con nói chuyện.
***
Duy Phong đưa mắt nhìn ra bầu trời đêm đen đặc đang mưa ko
ngớt.
" Ở đây ko có ly to "
" Vy Anh, nếu muốn tới đây . Gọi anh. Sẽ có người tới đón em
"
.......
Anh làm sao thế này ?
Anh ko thể phủ nhận rằng càng ngày anh càng nhớ tới cô bé phá điện
thoại anh bằng những tin nhắn dễ thương và có chút ngốc nghếch một
nhiều hơn.
Tại sao anh có thể như vậy ? Chính anh biết rõ mình ko thể dứt bỏ
quá khứ, ko thể ko nghĩ tới người ấy. Vậy tại sao còn có những hành
động như thế ?
Vì cô bé kia rất giống người ấy của anh sao ? Vì cô bé kia cũng nói
những câu ngốc nghếch giống người ấy của anh sao ? Vì cô bé kia
cũng rất thích ăn kem hạnh nhân giống người ấy của anh sao ?
Mỗi người chỉ có một bầu trời cho riêng mình. Chẳng ai có thể trốn
chạy điều đó cả. Và anh cũng chẳng thể.
***
Thư kí Hoàng lặng nhìn Duy Phong đang bị bóng ma của quá khứ dày
xé. Một Duy Phong làm gì cũng rất nhanh gọi và chuẩn xác. Một Duy
Phong trẻ tuổi và thành đạt, đứng trên địa vị mà bao nhiêu người mơ
ước. Một Duy Phong luôn toát lên vẻ lạnh lùng, rất đàn ông, luôn tỏ
ra lãnh đạm và tác phong làm việc phải khiến bao người kính nể. Một
Duy Phong hoàn hảo và bất bại.
Nhưng ...sẽ chẳng ai có thể biết được một Duy Phong luôn bị ám ảnh
bới quá khứ, luôn nhìn bầu trời với đôi mắt u ám, luôn trỗng rỗng
và chơi vơi. Một Duy Phong đầy vết thương.
Đây là thứ duy nhất mà một Duy Phong bất bại ko thể nào thoát ra
được.
Duy Phong ngày trước ko như vậy. Dù cậu vốn sẵn trầm tính nhưng là
một tên đại nghịch. Đã nghe cô Mai – người chăm sóc Duy Phong từ
nhỏ thì mới biết : cậu ấy cực kì ngang ngược.
Lạnh lùng và ko quan tâm tới ai cả - đó là Duy Phong. Nhưng
...người ấy là một ngoại lệ.
Lúc Duy Phong ở Mỹ, có bao nhiêu cô gái phát điên vì cậu ấy nhưng
Duy Phong lại ko thèm để ý, cũng chẳng cho bất kì ai một cơ hội,
luôn kết thúc ngay khi còn chưa bắt đầu.
Chỉ khổ cho anh, suốt ngày bị bao nhiêu cô tóc vàng, mắt xanh bám
theo, dò hỏi về Duy Phong. Ngay trước khi về nước, Duy Phong thì
luôn cười , làm gì biết anh phải khó khăn lắm mới trốn được khỏi
vòng vây của những cô nàng đang khóc thét , làm náo loạn sân bay
.
Duy Phong lúc ấy – lạnh lùng nhưng ko có dáng vẻ như bây giờ.
Duy Phong luôn kể cho anh nghe về người ấy với đôi mắt ấm áp.
" Anh Hoàng, nếu anh gặp người ấy ,anh sẽ ko thể ko yêu được đâu
"
" Người ấy rất ngốc, luôn miệng anh Duy Phong , anh Duy Phong
"
" Em rất muốn nghe giọng người ấy "
...
Anh luôn cười khi nghe Duy Phong kể , cô bé ấy đúng thật là đáng
yêu.
Những năm tháng đó, là một Duy Phong luôn chờ đợi với một tình yêu
bất diệt và một niềm tin mãnh liệt.
Và khi trở lại nước, Duy Phong đã tìm thấy người ấy...người ấy vẫn
ở nguyên nơi đó ... nhưng ...đã hoàn toàn thay đổi. Tới nỗi, anh
gặp lại mỗi lần còn phải sững sờ, cứ tưởng rằng cô ta là nhiều
người khác nhau.
Bắt đầu từ đó, đôi mắt Duy Phong luôn đầy tối tăm và tuyệt vọng,
như người rơi xuống vực thẳm.
Duy Phong lao vào làm việc, chẳng để cho mình thời gian nghỉ ngơi,
dù chỉ một phút.
Rất nhiều lần, anh đã khuyên Duy Phong hãy dứt bỏ quá khứ, cô ta đã
thay đổi rồi, ko hề giống người ấy chút nào. Duy Phong chỉ im lặng
nhưng vẫn bướng bỉnh chờ đợi ,mặc kệ mình có đau như thế nào.
Và một ngày, khi anh ko chịu nổi , kể ra mọi chuyện đáng xấu hổ của
cô ta thì Duy Phong đã cắt ngang lời anh.
Giọng Duy Phong lúc ấy, anh còn nhớ rất rõ, là giọng nói như rên rỉ
, âm u như từ địa ngục vọng tới :
- Anh Hoàng. Từ nay đừng nhắc tới chuyện này nữa. Em ...thật sự ko
sao. Chắc chắn sẽ có một ngày, người ấy sẽ trở lại là bé con ngốc
của em.
- Duy Phong , cậu điên rồi. Đừng tự hủy hoại mình chỉ vì cô ta, chỉ
vì một con người đã hoàn toàn thay đổi. Cậu biết ko , cô
ta...
- Anh Hoàng, từ nay, anh đừng điều tra cô ấy nữa.
- Duy Phong, cậu...
- Em ko thể. Phản bội lại lời hứa đó, phản bội lại bé con ấy ? Em
ko thể. Bé con ...cô ấy rất ngốc, rất ngốc. Em phải bảo vệ cô
ấy.
Anh hiểu, những lời Duy Phong nói cho anh nghe cũng chính là tự nói
với mình.
Và từ đó, những ngày tháng này, là Duy Phong vẫn chờ đợi, dù niềm
tin ấy đã chết ...chết hẳn.
Cậu ấy biết hết tất cả mọi chuyện. Cậu ấy biết sẽ chẳng thể tìm lại
một bé con với hiện thực quá trái ngược như thế này. Nhưng cuối
cùng...vẫn là...Duy Phong cố chấp chọn lựa để trái tim nguội dần
theo năm tháng.
Duy Phong là vì ...bé con trong quá khứ.
Duy Phong bây giờ....cậu ấy ko cho người khác cơ hội là cũng tự vứt
bỏ hết cơ hội của chính mình.
Duy Phong có thể xuất sắc hơn bất kì người nào, nhưng về điều
này...chẳng ai ngốc bằng cậu ấy cả.
Hy vọng một ngày nào đó, cậu ấy sẽ chịu cho mình bước tiếp. Nhưng
điều đó chắc chắn phải là kỳ tích mới có thể xảy ra. Người bạn nhỏ
ấy có làm được ko ?
- Tại sao em khóc là trời sẽ mưa hả anh Duy Phong ?
Anh chỉ cười, ko đáp lời. Bé con ấy làm sao hiểu được vì bé con là
cả bầu trời của anh.
Hôm ấy, trời mưa rất to. Anh lặng lẽ ngồi tựa người vào cánh cửa gỗ
và để kệ mưa rơi ướt .
***
Hôm nay , trời cũng đang mưa. Mưa dai dẳng bướng bỉnh ko chịu ngớt
.
- Bé con, em cũng đang khóc , có phải ko ?
-Vy Anh , Vy Anh , cậu làm sao thế ?
Giờ chào cờ, tôi tựa vào người Trúc Vũ, uể oải :
-Tớ muốn ngủ, cậu ngồi im đi.
Trúc Vũ xô đầu tôi ra, lải nhải :
-Tớ mới là người phải ngủ mới đúng. Mới 4, 5 giờ sáng, Mạnh Vũ đã
nhắn tin ầm ỹ.
Tôi bĩu môi :
-Xì, hai người đúng là lắm chuyện. Đi chơi cả ngày rồi về nhà còn
tí tởn.
-Tí tởn ? – Trúc Vũ đánh nhẹ vào người tôi – Nhắn tin bảo tớ tới
bệnh viện .
-Bệnh viện ? Mạnh vũ bị gì ?
Trúc Vũ lấy tay bịt miệng tôi :
-Cậu hét cái gì . Anh ấy dặn tớ mua cháo tới bệnh viện sớm. Lúc tớ
đến thì đã Mạnh Vũ chờ ở cổng, lấy cháo xong, dặn tớ trưa học xong
thì lại đến rồi chạy biến.
-Sao cậu ko hỏi kĩ ?
-Tính Mạnh Vũ cậu cũng rõ, anh ấy đã ko muốn nói thì chả ai có thể
ép được cả. Mà Amnhj Vũ cũng bảo trưa tới rồi mà.
-Thế sao cậu ko nói sớm cho tớ ?
Trúc Vũ lườm tôi :
-Cả sáng nay cậu cứ lơ mơ như thế, tớ nói gì cậu có để ý đâu
.
-Thật à ? Tại tớ buồn ngủ.
-Được rồi. Trưa có đi cùng tớ ko ?
-Có chứ. Nhưng mà bây giờ bọn mình cùng tập hợp trí tuệ để suy đoán
xem Mạnh Vũ nhà cậu có bí mật gì đi.
Trúc Vũ đồng ý, sau một lúc nhíu mày, vẻ mặt đăm chiêu ra chiều suy
nghĩ thì bắt đầu khua tay :
-Mạnh Vũ nhà tớ bây giờ sống cùng bố mẹ. Nhưng thời gian này, bố mẹ
anh ấy sang Đài Loan thăm bạn nên anh ấy ở một mình.
Tôi gật gật .Hay lắm...Toàn những điều mà ai cũng có thể nghĩ ra
được.
Trúc Vũ lại tiếp một dăng lí luận ngoằn nghèo :
-Hôm qua, hai đứa tớ 8 giờ thì tạm biệt nhau trước cửa nhà tớ, từ
nhà tớ đến nhà Mạnh Vũ cách 20 phút đi xe máy, mà hôm trước, dự báo
thời tiết là hôm qua có mưa lớn lúc hơn 8 giờ tối. Vậy nên lúc Mạnh
vũ nhà tớ về đã bị dính mưa.
Tôi gật gật. Đúng là em anh Huy, đưa ra đống lí luận thật rắc
rối.
-Kết luận là Mạnh Vũ dầm mưa bị bệnh nên vào viện. – lại bắt đầu
vênh váo – Vy Anh, cậu thấy tớ ko . Haha, chỉ trong nháy mắt đã đưa
ra kết luận. Cậu là sướng nhất đấy, sau này cứ đễ nữ luật sư tương
lai vạch đường, tư vấn cho cậu.
Thật là quá ...logic. Thế mới biết, dù Trúc Vũ và anh Huy có là anh
em ruột thì cũng chẳng thể giống nhau được.
Trúc Vũ bỗng nhiên cuống lên :
-A, Mạnh Vũ nhà tớ ốm. Làm sao đây. Anh ấy ốm nặng ko . Vy Anh,
mau, gọi mẹ cậu xem người ốm nên ăn gì.
Từ nãy giờ, tôi vẫn tập trung suy nghĩ, thây Trúc Vũ như thế cũng
ko chịu nổi :
-Cậu hâm ơi là hâm. Nếu Mạnh Vũ nhà cậu ốm thì lúc sáng ai chạy ra
lấy cháo đấy ?
Trúc Vũ ngẩn người một lúc, lại nói ngay lập tức :
-Thì anh ấy ra lấy. Ơ, sao cậu lườm tớ. Mạnh Vũ đang ốm nặng, nằm
mê man trên giường bệnh. Nhưng một linh tính đã báo cho anh ấy biết
là tớ đến, vậy là anh ấy đã cố gắng chống chọi thoát khỏi tất cả
các bác sĩ và y tá để ..ra lấy cháo của tớ. Quá tuyệt. Haha, Vy
Anh, cậu là may mắn nhất đấy. Sau này tớ là đạo diễn nổi tiếng thì
sẽ cho cậu một vai chính.
Đúng là hết chịu nổi. Hôm qua hai người ấy đi leo núi bị ngã nên
Trúc Vũ mới như thế này à !!!
Mà sáng nay, tôi chưa thấy Bùi Quang . Có khi nào...
Những tiết học hôm đó, tôi ko tài nào tập trung được dù đã tự trấn
an mình rằng Bùi Quang rất hay cúp học để gây chuyện , có lẽ hôm
nay cũng vậy thôi. Nhưng một linh cảm cứ bám lấy tôi ko chịu rời đi
: chuyện này có liên quan tới Bùi Quang...và cả tôi.
***
Đứng trước cửa phòng bệnh, Trúc Vũ đá đá mấy túi chất đầy đồ ăn,
lay lay tôi :
- Cậu còn ko mau mở cửa đi.
Tôi đưa một ngón tay lên miệng, ra dấu im lặng :
- Đừng ồn ào. Tớ đang suy nghĩ.
- Còn nghĩ gì nữa. Vào rồi biết, tớ tò mò muốn chết.
- Đã bảo cậu đừng ồn mà.
- Cả hai đứa mình đứng đây gần nửa tiếng rồi, cậu định để mọi người
đưa mình đến khoa thần kinh đấy à ?
Tôi bịt miệng Trúc Vũ lại :
- Cậu yên đi. Tớ chỉ nghĩ một chút nữa thôi.
Trúc Vũ đẩy tay tôi ra , hết kiên nhẫn tiến tới định mở cửa.
Tôi cuống quít dựa người chắn trước cửa.
Bỗng...
...Rầm...
Mạnh Vũ còn giữ tay nắm cửa, kinh ngạc nhìn tôi ngã dưới chân, dù
cố tỏ vè như bình thường nhưng khuôn mặt lại tố cáo rõ ràng là anh
ấy đang muốn-cười-gần-chết :
- À Vy Anh, em vào đi.
Chuyện này...làm sao có thể xảy ra được với tôi cơ chứ. Bây giờ dù
có hàng ngàn cái lỗ để chui vào thì cũng chẳng thể nào hết xấu hổ
cả.
Tôi khổ sở đứng dậy, xua tay Mạnh Vũ đang định đỡ tôi ra :
- Anh cố tình.
Mạnh Vũ nhịn cười :
- Đâu có. Thấy hai em ở ngoài mãi mà ko chịu vào nên...
Lúc này có thể nói tôi là đang thẹn quá hóa giận, lườm lườm Mạnh Vũ
:
- Anh và cả Trúc Vũ nhà anh, hai người gài bẫy em.
Mạnh Vũ vừa cười vừa lắc đầu :
- Ko có mà.
Rồi trốn ra xách đồ, giả bộ kêu Trúc Vũ :
- Em vào đây đi chứ.
Trúc Vũ ngồi bệt trước cửa phòng bệnh, ôm bụng cười ha hả :
Mạnh Vũ vẫn làm như ko có gì, cười cười kéo Trúc Vũ vào
trong...tránh tôi.
Bình tĩnh. Bĩnh tĩnh lại . Xem như hôm nay là ngày xui xẻo
vậy.
Mọi chuyện tưởng như đã xong nhưng lại xuất hiện thêm một tiếng
cười còn kèm theo cả tiếng ho.
Điều mà tôi linh cảm đã trở thành sự thật...
- Lâu lắm rồi hai chúng ta mới cùng ăn như thế này đấy .
Ánh mắt anh thoáng chút trầm tư, anh gật đầu :
- Ừ.
- Anh đừng làm việc nhiều quá nhé, ko tốt đâu.
- Được. Phim của em tới đâu rồi ?
- Khoảng trong tuần này sẽ hoàn thành những cảnh cuối. Buổi họp báo
ra mắt phim mới, anh đến dự với em chứ ?
- Anh sẽ sắp xếp.
Những câu nói của anh luôn gượng gạo như vậy. Dù anh đã cố gắng, đã
tự dặn mình đó chính là Bé con đấy nhưng lúc đối diện với Hoài Vân,
anh lại ko thể ngăn được bán tính lạnh lùng vốn có của mình. Có
lẽ...trái tim anh đã phân biệt rõ ràng Bé con và Hoài Vân là hai
người hoàn toàn khác nhau.
***
Trên giường bệnh trắng tinh, Bùi Quang mặc bộ đồ bênh nhân, đầu tựa
vào tường, nửa nằm nửa ngồi, chăn đắp hờ, khuôn mặt trắng nhạt hiện
rõ sự mệt mỏi...vừa cười vừa ho.
Nhìn bộ dạng Bùi Quang lúc này, muốn bực cũng ko được.
Mạnh Vũ bỗng nhiên dắt Trúc Vũ đi :
- Vy Anh ở lại giúp Bùi Quang ăn và uống thuốc, anh đã để sẵn thuốc
trên bàn rồi đấy. Anh về nhà nghỉ ngơi một chút, chiều sẽ quay lại
ngay.
Tôi bối rối :
- Anh về thì về đi nhưng anh còn kéo Trúc Vũ đi làm gì. Trúc Vũ,
cậu ở lại đây với tớ.
Trúc Vũ le lưỡi lắc đầu, trốn sau lưng Mạnh Vũ .
- Vy Anh, anh để Trúc Vũ lại với em...ko an toàn.
Nói xong, hai người ấy kéo nhau chạy. Rõ ràng là cố tình. Gạt tôi
tới đây với Bùi Quang để thoải mái chơi bời. Bùi Quang ơi, anh với
em thật là đáng thương, đều bị bạn bè bỏ rơi. Quá đáng thật
đấy.
Phòng bây gờ chỉ còn lại hai người, Bùi Quang nhìn tôi, tuy ko còn
cười nhưng cũng chẳng nói gì.
Tại sao tôi lại nghĩ Bùi Quang bây giờ và cuộc điện thoại tối qua
và cả tôi nữa...có liên quan tới nhau. Sao cũng được. Có hay ko thì
tôi cũng là người cực kì lương thiện, giúp chăm sóc Bùi Quang một
ngày cũng ko sao. Đôi khi sau khi khỏi bệnh, Bùi Quang biết ơn mà
ko phá tôi nữa thì sao.
Tôi cố nói thật bình thường :
- Anh bị ốm à ?
- Ừ, có lẽ là vậy.
Cách nói chuyện này thật là ...kì lạ. Bây giờ, nhìn thấy Bùi Quang
hung dữ, đáng sợ nằm viện vì...bị ốm thì có chút buồn cười. Nhưng
như vậy, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
- Vui lắm à ?
- Ko có.
- Thế thì đừng cười.
Con người này vẫn thế. Tính tình thật là khó chịu. Quên đi , ko
chấp.
- Lúc nãy, Trúc Vũ có mua cháo. Anh muốn ăn ko ?
- Còn em mua gì ?
- Em...
- Nếu em biết là tôi thì em có tới ko ?
Có tới ko ? Ko phải là tôi đã đoán ra Bùi Quang là người nằm đây
sao , tôi vẫn đến đấy thôi. Nhưng nếu biết trước một cách chắc chắn
thì tôi có tới ko ?
- Em...
- Tôi đói rồi. Em tới đây.
Thật ra tôi định nói " em có tới " nhưng kệ đi, đồ lập dị.
- Có bánh mì, bim bim, táo, cam, kem...anh định ăn gì – Những thứ
này đều là tôi mua.
Bùi Quang ngồi luôn dậy :
- Em định cho bệnh nhân ăn mấy thứ đó ?
Tôi gật đầu. Ăn gì mà ko được.
Bùi Quang bất đắc dĩ nói :
- Tôi ăn cháo.
Cháo thì cháo. Cứ làm như ghê gớm lắm. Tôi lấy sẵn một tô con con
đưa cho Bùi Quang, nhắc nhở :
- Còn nóng, anh đợi chút rồi ăn.
Bùi Quang ko nói gì, vứt chăn sang một bên, định ăn nhưng nghĩ nghĩ
gì đó, ném thẳng chăn đến giường đối diện... Đây là đang ốm sao
?
- Ngồi đây.
- Thôi. Em đứng cũng được.
- Tôi bảo em ngồi thì ngồi đi. Em cứ đứng trước mặt tôi như vậy,
tôi nuốt ko nổi.
Lại còn thế nữa . Cứ như thế này thì người ốm sẽ là tôi mất.
Nhịn đi. Mình là người tốt , ko sao, ko sao.
Mỗi người một góc giường, Bùi Quang ăn cháo còn tôi ăn kem.
Được một lúc, Bùi Quang hỏi :
- Còn nữa ko ?
Sao ăn nhanh vậy ?
- À, còn nhiều lắm. – Tôi nhận lấy tôi Bùi Quang đưa, định đi lấy
thêm nhưng ....cháo trong tô vẫn còn nguyên cơ mà. Bùi Quang lại
định làm trò kì quặc gì nữa thế !!!
Thấy vẻ mặt khó hiểu của tôi, Bùi Quang cau mày :
- Đưa tôi kem hạnh nhân.
Huh ? Bị ốm thôi chứ có phải chấn thương ở đầu đâu ? Lúc trước thì
luôn nhăn mặt, càu nhàu, tỏ vẻ ko hiểu nổi khi thấy tôi ăn kem, giờ
lại đòi. Mà lại còn đang bị ốm nữa chứ.
Tôi cũng chẳng thèm hiểu, lấy kem đưa cho Bùi Quang.
- Em thực sự rất thích cái này à ?
- Ừm.
- Tại sao ?
Chính tôi cũng ko biết. Hình như , sở thích này bắt đầu từ lâu lắm
rồi, lớn lên, sở thích đó vẫn ko thay đổi và theo tôi tới bây giờ.
Có nhiều người , thích một thứ gì đó cũng ko cần phải có lí do
.
- Em ko biết.
Bùi Quang cũng ko nói thêm gì, nhưng một lúc sau lại nhăn mặt
:
- Lạnh. Tôi ko ăn được. Em đưa cháo đây.
Biết ngay mà. Cứ phải lúc thế này , lúc thế kia mới là Bùi
Quang.
Cũng chỉ được một lúc, lại đẩy cháo ra :
- Em cất hết đi.
Đến là hết kiên nhẫn mất. Nếu ko phải Bùi Quang ốm thì tôi đã mặc
kệ rồi.
Nhưng mà Mạnh Vũ dặn phải cho Bùi Quang uống thuốc, chưa ăn gì thì
đâu có uống được.
Tôi nhìn nhìn Bùi Quang đang nhắm mắt , tựa người vào tường :
- Anh ko muốn ăn à ?
- Ko.
- Lúc nãy anh ăn gì rồi nên giờ mới ko muốn ăn ?
- Ko.
- Anh ko đói à ?
- Ko.
Cố tình ko hợp tác đây mà. Chọn phương án khác vậy.
- Anh nên ăn gì đó rồi uống thuốc .
- Tại sao phải làm thế ?
- Vì anh đang ốm.
- Ừ
Hừm, ko hợp tác thì thôi. Bùi Quang làm sao mà hiểu được như người
bình thường, bây giờ dù tôi có nói gì thì cũng chỉ nhận được câu
trả lời là " ko " với " ừ " cho xem.
Tôi cũng mặc kệ.
Tại một nhà hàng nhỏ cách bệnh viện ko xa.
- Chúng ta có nên báo cho người nhà anh ấy ko ?
- Anh ko biết cách lên lạc, điện thoại Bùi Quang thấm mưa hư
rồi.
- Anh vẫn còn chưa nói cho em biết tại sao Bùi Quang phải vào viện
đấy.
Mạnh Vũ đang ăn, ngẩng đầu lên :
- Cậu ấy là vì Vy Anh ?
- Vy Anh ?
- Đúng. Bùi Quang cũng mất lí trí như một số người đang yêu
khác.
- Anh ấy thích Vy Anh thật à ?
- Nếu ko, cậu ấy sẽ chẳng làm những việc ngốc nghếch như thế. Dầm
mưa cả một đêm.
Trúc Vũ tay chống cằm :
- Với bản tính của Bùi Quang, chịu nằm viện cũng thật lạ.
- Gần sáng, cậu ấy tỉnh dậy, phát hiện ra mình mặc đồ bệnh nhân thì
rất tức giận, đồi đi ngay lập tức. Nhưng lúc đó, Bùi Quang còn rất
yếu, bác sĩ nói ít nhất mai mới xuất viện được. - Mạnh Vũ vừa nhớ
lại vừa lắc đầu.
- Thế sao anh ấy chịu ở lại ?
Mạnh Vũ nháy mắt,cười tinh nghịch :
- Anh đã nói là ...con gái rất thích chăm sóc và quan tâm những
người bị ốm.