Tôi đánh rơi nhịp thể, ko thể đối diện được với anh, chỉ biết cúi
thấp đầu và giữ để mình ...ko khóc.
Anh vẫn ở phía đối diện.
Hai người chúng tôi cứ im lặng thật lâu như thế.
Chẳng biết bao lâu sau, thư kí Hoàng bước tới :
- Chúng ta còn 15 phút.
Anh gật đầu rồi nói với tôi :
- Em thích đôi này chứ ?
Tôi cắn môi, giọng nói mức nhỏ nhất có thể :
- Vâng.
Anh mỉm cười rồi nói với mấy người nhân viên cạnh đó :
- Tôi lấy đôi này – chợt ánh mắt anh dừng lại ở một nơi – những màu
kia, mỗi màu một đôi, theo số này.
Tôi đang trong trại tháng hoang mang, cảm xúc ko ổn định, nghe anh
nói vậy cũng phải giật mình.
Anh mua nhiều như thế để làm gì nhỉ ? Ko lẽ anh cũng là một người
cuồng màu sắc như tôi ? Nhưng anh lấy hết thì tôi mua gì bây
giờ...
- Tổng giám đốc, của anh đây ạ.
Hộp giày tuy nhỏ nhưng nhiều như thế nên cũng mất một cái túi khá
lớn.
Thư kí Hoàng giúp anh cầm lấy và thanh toán. Tôi bây giờ cũng ko để
ý đến thư kí Hoàng nãy giờ vẫn cứ cười và cười.
Anh ngồi xuống bên cạnh tôi :
- Bây giờ , Vy Anh có làm gì nữa ko ?
Tâm trí tôi bây giờ là rất rất bất ổn, mọi thứ đều ko rõ ràng, tôi
chỉ lắc đầu :
- Em về nhà.
- Em để vậy đi luôn nhé .
Gật đầu.
Anh giúp tôi bỏ giày cũ vào hộp :
- Tôi đưa em về.
Lại gật đầu.
Anh đứng lên, thấy tôi vẫn còn ngồi im thì đưa tay ra .
Tôi ngẩn người nhìn anh. Anh bật cười, cúi người xuống :
- Vy Anh, về nhà thôi. – rồi anh nói như thì thầm – đã có bao nhiêu
người đứng nhìn chúng ta rồi đấy.
Ngay lập tức, tôi nắm lấy tay anh bật dậy theo quán tính..Đúng là
có rất nhiều người đnag nhìn.
Ý nghĩ đầu tiên đó là ...phải trốn thôi.
Lúc đi ra khỏi cửa hàng, người xem xung quanh còn chăm chú
hơn.
Tôi thật sự ko chịu nổi cảm giác bị hàng trăm ánh mắt nhìn mình như
thế. Tôi bắt đầu đi chậm dần, trốn sau lưng anh.
Anh vẫn đang cầm tay tôi dắt đi, thấy như vậy thì đột nhiên dừng
lại , cúi đầu nhìn tôi :
- Ko thích bị nhìn như thế ?
Gật đầu.
Anh đột ngột bước lại gần tôi :
- Nhắm mắt lại.
Nhắm mắt...
Chợt anh lấy tay bịt mắt tôi lại.
- Ko sao nữa rồi.
Cứ như vậy, tôi chỉ cần bước đi .
Đúng là ko còn cảm giác khó chịu hay sợ hãi nữa.
Là cảm giác an toàn...được bảo vệ và che chở.
Bước ra khỏi trung tâm mua sắm, anh mới buông tay ra .
Từ một chiếc xe mui trần màu đen gần đó, một người bước ra, tiến
tới chỗ chúng tôi .
Tôi vẫn còn nhận ra người này ...người tài xế trẻ có khuôn mặt ngây
thơ.
- Tổng giám đốc, chìa khóa của anh .
- Ừ. – anh nhận lấy rồi quay lại nói gì đó với thư kí Hoàng còn tiu
nghỉu đứng phía sau.
Người tài xế nhìn tôi nháy nháy mắt.
- Nguyên, cậu với anh Hoàng sẽ về công ty trước.
Anh nói rồi dẫn tôi tới xe làm tôi ko kịp chào hai người ấy, chỉ
biết ngoảnh đầu lại.
Thư kí Hoàng liền la lên :
- Vy Anh, Duy Phong của bạn quá đáng với tôi ghê lắm đấy.
Còn định nói gì nữa nhưng đã bị người tài xế tên Nguyên kéo
đi.
Tôi bật cười. Quay lại chợt thấy anh đang nhìn tôi :
- Vui ?
Gật đầu rồi nhìn mũi giày :
- Vậy, em cứ cười như thế nhé.
Chiếc xe mui trần lao vút đi.
***
- Mời vào . – Nguyễn Huy đang xem văn kiện, ngẩng đầu lên, có chút
ngạc nhiên nhìn người phụ nữ vừa đến.
- Cô, sao hôm nay cô lại tới đây vậy. Có gì gọi cho cháu là được
mà.
Người phụ nữ có gương mặt phúc hậu, mỉm cười đáp :
- Có gì đâu, chiều nay cô rảnh. Huy, sao lâu nay ko thấy con tới
chơi thế.
Nguyễn Huy vừa rót trà vừa nói :
- Cháu hơi bận . Tuần này cháu sẽ tới. Cô uống trà đi.
Anh biết, cô tới đây là có một việc gì đó quan trọng.
- Ừ, thế đã yêu ai chưa. Cũng nên ổn định còn gì.
- Haha, cô trở nên giống mẹ cháu từ khi nào vậy.
- Tuổi như chúng ta ai mà ko muốn sớm có cháu.
- Cháu chưa nghĩ tới chuyện này. Tạm thời, để hai em vào đại học
đã.
- Hai em có bọn cô lo. Chúng nó chê anh Huy vừa già vừa ế đó kìa. –
Người phụ nữ cười.
- Hai đứa này thật là... – Nguyễn Huy nhăn mặt.
- Thôi, tuổi trẻ mà, con thì cô tin đủ chín chắn để quyết định mọi
việc.
Tôi người phụ nữ khẽ thở dài :
- Cô nhờ con một chuyện có được ko ?
- Tất nhiên là được rồi ạ.
- Chuyện Vy Anh.
Nguyễn Huy nhíu mày :
- Vy Anh ? Em ấy thì có gì mà cô phải lo đâu ?
Người phụ nữ lắc đầu, ánh mắt phức tạp :
- Hình như Vy Anh, nó thích Duy Phong.
Một tia kì lạ lóe lên trong mắt Nguyễn Huy, nhưng ngay lập tức biến
mất :
- Cô đừng lo. Cái này cháu cũng biết. Em ấy chỉ ngưỡng mộ cậu ấy
vậy thôi.
- Ừ, nó cũng nói vậy. Nhưng cô có cảm giác đó ko chỉ là sự ngưỡng
mộ đâu.
Nguyễn Huy im lặng, ko vội biện hộ. Anh biết chẳng có điều gì qua
mắt được một người mẹ cả.
- Cô muốn cháu, hạn chế Vy Anh và Duy Phong gặp nhau, có gì khác
thường thì phải nói cho cô ngay. Lí do, thì cháu biết rõ đấy.
Nguyễn Huy gật đầu :
- Vâng, cháu hiểu.
***
Anh mở cửa xe cho tôi :
- Mệt ko ?
Tôi bước ra một cách khó khăn, vẫn ko nhìn anh :
- Ko, em ...ko mệt.
Anh đưa cho tôi cái túi lúc nãy :
- Em đi màu nào cũng sẽ rất đẹp.
Tôi ngơ ngác nhìn...anh là mua cho tôi à.
Tôi lắc mạnh đầu :
- Ko, em tự mua được.
Anh trực tiếp đặt túi vào tay tôi :
- Anh biết.
- Em...vậy em...- Tôi tìm thẻ ngân hàng, đưa cho anh – Anh cầm lấy
nhé.
Anh bỗng nhìn tôi với ánh mắt rất khác , giọng cũng trầm xuống
:
- Vy Anh.
Tôi cắn môi, anh chắc chắn là ko thích như vậy rồi, tiền anh làm gì
thiếu cơ chứ.
Anh nghiêng đầu nói với tôi :
- Em giàu thật đấy.
Tôi bật cười. Hóa ra là anh đùa.
- Em lấy đi. Rồi làm gì với chúng là tùy em.
- Anh Duy Phong, em...
- Được rồi. Bây giờ anh phải đi.
Tôi có chút hụt hẫng, nhìn anh, muốn nói gì cũng thấy rất
ngượng.
Anh chợt cúi người nhìn tôi, khóe miệng nâng lên :
- Lần này, em đã thấy gì trong mắt tôi chưa.
Tôi ngơ ngác đứng nhìn cho đến khi ko còn thấy chiếc xe mui trần đó
nữa.
Một ngày ...hoang đường.
Nên về ngủ một giấc thật sâu mới được. Tất cả có lẽ chỉ là ảo giác
do quá nhớ anh thôi.
Từ tầng trên, Nguyễn Huy nhìn xuống người phụ nữ đang qua
đường.
Anh biết tại sao cô lại lo lắng như vậy.
Nhưng từ trước tới nay, anh và mọi người đều ngầm giúp Vy Anh và
Duy Phong để hai người họ có cơ hội gần nhau nhiều hơn.
Anh tin việc mình làm là đúng. Hai người họ...phải là của
nhau.
Đầu tiên, anh đã cố tình để di động ở bàn và...giả vờ ngủ.
Vì anh biết kiểu gì hai nhóc em quậy phá đó cũng lấy nghịch.
Bước đầu tiên, anh đã thành công - Vy Anh có số của Duy
Phong.
Lần thứ hai , cái hôm trời mưa .
Thật ra hôm ấy tài liệu anh đã có sẵn ở công ty nhưng vẫn cùng Trúc
Vũ diễn kịch để gạt Vy Anh tới văn phòng một mình.
Nhưng điều khó nhất là làm sao để Duy Phong chịu tới. Một công ty
luật chỗ anh làm sao mà hợp tác được với tập đoàn lớn như
K.P.
Vì vậy, anh đã phải tốn bao nhiêu thời gian để làm bạn thân của Duy
Phong...như đã gạt Vy Anh.
Mọi việc diễn ra tuy khó khăn nhưng vẫn thành công, điều đó bởi còn
nhờ một tên tay trong cực kì mưu mô nữa – Thư kí Hoàng.
Hôm đó, anh đã bảo bên anh có một vụ kiện lớn có liên quan tới tập
đoàn K.P, tất nhiên tổng giám đốc Duy Phong bận như thế nên sẽ ko
trực tiếp đến lấy. Nhưng thư kí Hoàng đã tìm một cách nào đó đẩy
Duy Phong đi.
Anh và Trúc Vũ... đẩy Vy Anh đi .
Lần đó, anh đã để lộ một điều nhưng Vy Anh cũng ko để ý ...
" Em có biết gì về Hoàng Duy Phong ko ? "
" Cái gì ? Em đi lùng những thứ đó xem ? Thế số điện thoại của cậu
ấy đâu ? Em có cơ mà."
Vy Anh cũng ko hề thắc mắc tại sao anh biết điều đó....
Tất nhiên, lần ở quán Mun cũng ko ngoại lệ.
Đằng sau sự trùng hợp là sự sắp đặt.
Mun cũng đứng sau việc này, chính cô ấy báo cho anh Duy Phong
tới.
Và lúc ra về, một lần nữa Vy Anh bị gạt để về cùng xe với Duy
Phong.
Cứ như thế...
Mạnh Vũ và Trúc Vũ cũng ko hề leo núi....
Nhưng Trúc Vũ cũng giống anh, bị sơ hở và Vy Anh...ko hề phát
hiện...
" Lúc anh Huy về là còn sớm mà sao bọn tớ đợi mãi có thấy hay người
đâu. "
M.ng đoán lí do của mẹ VA đi ;))
Lúc tôi tỉnh dậy đã là 8 giờ tối, lững thững bước ra phòng khách
uống nước .
Mẹ vẫn đang còn xem tivi, thấy tôi thì hỏi :
- Con mệt hay sao ngủ từ lúc chiều vậy ?
- Vâng, con hơi mệt.
- Có muốn ăn gì ko ? Bữa tối mẹ để dưới bếp ấy.
- Thôi mẹ ạ, con uống sữa rồi học bài đây.
Mẹ chỉ gật đầu nhưng hình như là đang quan sát tôi.
Cũng may tôi đã cất hết giày thật kín trong tủ. Huh ? Giày ?
Tôi vội vàng vào phòng xem lại...Quả đúng là có rất nhiều
giày...
Vậy những chuyện xảy ra hoàn toàn là có thật...Ko phải mơ.
" Từ bây giờ, hãy để tôi theo đuổi em. "
Ánh mắt anh ấy, những hành động của anh ấy...đến bây giờ, tôi vẫn
còn hoang mang và ko thể tin được.
Giống như lần đầu tiên thấy anh, tôi cũng đã ko thể tin được lại
thật sự tồn tại một người như thế.
Nhưng dù thế nào thì từ lúc chiều tới giờ, tôi ko tự chủ được mà cứ
cười một mình .
Chờ đợi không đáng sợ, điều đáng sợ nhất là không biết phải chờ đến
bao giờ.
Và điều đó ...đã đến rồi dù có theo cách đột ngột và đầy choáng
váng.
***
- Vũ, tới đây anh nói một chuyện.
Trúc Vũ đang học bài, bị quấy rầy thì càu nhàu :
- Em đang tập trung giải bài toán này cho xong đã. Khó kinh
điển.
Nguyễn Huy tỏ vẻ xem thường :
- Môn toán là cái môn dễ nhất.
Trúc Vũ bĩu môi :
- Em biết anh giỏi, được chưa.Giờ để yên cho em học, ko em mách mẹ
cho mà xem.
Nguyễn Huy đưa tay lên miệng ra dấu im lặng, cẩn thận quan sát rồi
đóng cửa phòng lại :
- Chuyện liên quan tới Duy Phong và Vy Anh.
Ngay lập tức , Trúc Vũ quăng bút, vẻ mặt đầy chăm chú .
- Cô Diệp hình như đã phát hiện ra điều gì đó. – Nguyễn Huy đứng
khoanh tay.
- Thì sao đâu ? Về chuyện này hai mẹ làm gì mà khắt khe đâu ? –
Trúc vũ tỏ ra là người có kinh nghiệm.
Nguyễn Huy tự đánh nhẹ vào trán mình :
- Quên mất, mấy việc này em ko biết.
- Hả ? Việc gì cơ ?
- Ko. Cô Diệp có cái nhìn hơi tiêu cực về Duy Phong và Vy Anh
.
- Ý anh là cô Diệp ko muốn hai người đó quen nhau – Trúc Vũ cau
mày, cô Diệp là một người mẹ cực teen và cực tâm lí. Chính cô là
người ủng hộ Trúc Vũ và Mạnh Vũ , cũng chính cô mà mẹ Thủy hiểu con
cái hơn nhiều. Vậy thì đâu có lí do nào để cô ko muốn Duy Phong và
Vy Anh quen nhau ?
- Tệ hơn nữa là cô ấy sẽ ko cho phép và ngăn cấm. Em hiểu chúng ta
nên làm gì rồi chứ ?
- Ngầm giúp đỡ và đồng thời che giấu.
***
Duy Phong dựa người vào ghế xoay, ngón tay di chuyển trên màn hình
màu trắng.
" Vy Anh, ngủ ngon. "
Lần này thì cô bé ấy biết số điện thoại thật sự của anh rồi chứ.
Nhưng cùng lúc ấy, chiếc di động màu đen báo có tin nhắn mới : "
Anh Duy Phong, anh ngủ ngon "
Và đêm đó, hai người ấy cuối cùng chẳng có ai là ngủ ngon được
cả.
***
Giờ ra chơi, Trúc Vũ nhìn tôi với ánh mắt quái dị :
- Sao cậu cứ cười suốt thế hả ?
Tôi vẫn ko ngừng cười .
- Vì anh Duy Phong đúng ko ?
- Hử ? Sao cậu biết ?
Trúc Vũ làm ra vẻ biết tuốt :
- Chỉ có anh Duy Phong mới làm cho cậu biến thành người tự kỉ như
thế.
Tôi vừa cười vừa gật đầu :
- Ừ, hôm qua tớ gặp anh ấy.
Những chuyện sau thì tôi chưa muốn kể cho Trúc Vũ bởi chính tôi
cũng cần sắp xếp lại mọi chuyện một cách rõ ràng hơn.
Bùi Quang đang chơi PSP, đột nhiên tháo tai phone ra , nhìn tôi
đang cười cười với vẻ khó chịu :
- Đưa áo khoác cho tôi.
- Anh bảo áo anh vứt là ko phải của anh nữa mà.
Bùi Quang ngoảnh mặt đi nơi khác :
- Bây giờ, nó là của tôi.
- Nhưng em...ko còn giữ rồi – Tôi nhỏ giọng, lúc sáng mẹ bảo ghé
qua cô nhi viện nên tôi đưa cho mẹ ...đi quyên góp rồi.
- Tại sao lại ko ? Em vứt rồi ?
Tôi gấp đến nỗi vừa xua tay vừa lắc đầu :
- Ko, ko có vứt.
- Trong tuần này phải có áo cho tôi. – Bùi Quang nâng mi nhìn tôi
đầy nguy hiểm , đe dọa – Ko em chết chắc.
Tôi gật đầu ...
Bùi Quang đứng bật dậy rồi bỏ đi :
- Đừng cười nữa, thật là hết chịu nổi.
Cười hay ko là việc của tôi chứ. Hừ, thật buồn cười.
Nhưng mà lúc nãy Bùi Quang vừa nói gì ? Tuần này phải có áo cho Bùi
Quang ? Ko thì chết chắc ?
...Chết chắc...bây giờ đã là gần trưa...mẹ chắc chắn đã cho đi
rồi...Hôm nay là thứ sáu...Chết chắc...
Tôi cuống quít đuổi theo Bùi Quang còn ở phía hành lang :
- Bùi Quang, anh đợi đã.
Bùi Quang dừng lại, khoanh tay chờ tôi nói.
- Cho em 2 tuần.
Vẻ mặt vẫn ko hề thay đổi :
- 1 tuần.
- Cho em 2 tuần đi mà. Nhé, anh đồng ý nhé ?
- Tại sao tôi phải đồng ý ?
Tôi lảng tránh ánh mắt của Bùi Quang , đối phó với quái vật thật là
khó khăn.
- Nếu em ko cười trước mặt tôi nữa, tôi sẽ đồng ý.
Lúc tôi nhìn ...chỉ còn thấy dáng vẻ bất cần ở cuối hành
lang.
- Bắt lấy này .
Bùi Quang chẳng thèm nhúc nhích, vẫn đứng im khoanh tay.
Mạnh Vũ nhún vai nhìn quả bóng bay ra khỏi sân :
- Bực mình chuyện gì à ?
Mạnh Vũ cũng chán chơi một mình nên ngồi dưới gốc cây , uống nước
:
- Liên quan tới Vy Anh, đúng chứ ?
Bùi Quang chỉ hừ một tiếng.
- Ngoài Vy Anh ra, chẳng có ai là có thể khiến cậu như vậy
cả.
- Cậu có thôi đi ko .
Nhìn bộ dạng bực tức nhưng ko thể làm gì được của Bùi Quang, Mạnh
Vũ càng khiêu khích :
- Được rồi, nhưng Vy Anh làm gì cậu ? Hay lại bảo cậu xin chữ kí
Rin Baby ?
Vừa nhắc tới chuyện này, vẻ mặt của Bùi Quang lại trở nên khó coi
hơn :
- Baby ? Nhảm nhí .
- Haha. Cậu ko nên nói thần tượng của Vy Anh như vậy chứ.
- Tớ chả hiểu nổi trong đầu cô nhóc ấy nghĩ gì cả. Thật ko chịu
nổi.
- Ko phải cậu thích Vy Anh cũng vì thế à ?
Bùi Quang chỉ im lặng.
- Cậu ko định cho Vy Anh biết ?
Bùi Quang cười một tiếng , mắt nhìn vô định :
- Cậu nghĩ sao ? Tại sao tất cả mọi người đều biết rõ còn cô ấy thì
ko ?
***
Chuông vừa reo, Trúc Vũ liền đứng hẳn lên trên ghế, ngửa cổ hét
:
- Trời ơi, còn hai tiết nữa. Tuổi trẻ của tôi bị chôn vùi như thế
này đây !!!
Bị mấy người kia lườm, Vũ mới chịu ngồi xuống :
- Hừ, chúng ta phải biểu tình chứ.
- Ok thôi, bây giờ cậu muốn như thế nào ? Phá trường trước hay sao
?
Lần này, tới lượt tôi cũng bị lườm nốt.
Trúc Vũ đột nhiên kéo tôi dậy :
- Đi, chúng ta đi. Nơi này ko chứa nổi nhân tài.
- Cậu bị gì thế ? Đừng có lôi tớ mạnh như thế.
***
Một nam sinh ngó ra cửa, cười một cách gian xảo :
- Ê, Trúc Vũ tới kìa. A ha, Vy Anh nữa. Mau, mọi người vào vị
trí.
Vừa thấy tôi, anh Vỹ liền lao ra :
- Hai em mau nhắm mắt lại. Có quà.
Hai chúng tôi nhìn nhau, có chút ngờ vực.
- Nhanh, cơ hội duy nhất thôi. Mạnh Vũ về là ko tặng được
nữa.
Tất nhiên là nhắm mắt liền.
- Giơ tay ra.
Giơ liền.
Anh Vỹ bắt đầu đặt cái-gì-đó lên lòng bàn tay hai đứa.
Cái-gì-đó ...sao lại có cảm giác ...Mở mắt ra .
- Aaaaaaaaaa...
Hai đứa đồng thanh hét lên một cách khiếp sợ và vứt mạnh cái-gì-đó
đi.
Nó là sâu. Trời ơi, là sâu đấy.
Mấy người kia lại còn nhặt sâu lên hươ hươ trước mặt .
Hai đứa vừa chạy vừa hét.
Chạy ra cả sân trường.
- Dừng lại mau, bọn em sợ thật đấy.
- Sao hai đứa lại kỳ thị tụi sâu thế. Như vậy là ko nên đâu.
- Mách thầy đấy. Aaaaaaa, anh mau quăng nó đi.
- Anh quăng rồi nhưng Hưng nó nhặt lên đấy chứ.
- Ko đùa nữa, thật ...aaaaaaaaa, mấy anh có dừng lại ko.
Như vậy cuộc rượt đuổi diễn ra khắp trường đến cả chỗ sân bóng. Vừa
thấy MẠnh Vũ, Trúc Vũ liền cuống quít hét lên :
- Vũ, anh mau cứu hai đứa em.
Mạnh Vũ đang ngồi dưới gốc cây thì đứng dậy :
- Chuyện gì thế ?
Mấy người kia vừa thấy Mạnh Vũ và Bùi Quang đứng gần đó thì vứt sâu
đi , tỉnh bơ :
- Bọn tớ...thi chạy.
- Mấy người đó lấy sâu dọa tụi em đấy – Trúc Vũ bắt đầu kể
tội.
Mạnh Vũ dùng mắt hướng anh Vỹ đe dọa.
Anh Vỹ vội xua tay :
- Đâu có, tụi tớ đang dạy hai em ấy về các loại sâu thôi.
Anh Hưng gật đầu phụ họa :
- Đúng thế, cái này rất quan trọng.
- Mấy anh thật quá đáng.
- Em ko được nói thế nha Vy Anh. Tụi anh là có ý tốt cả thoi
mà.
Mạnh Vũ cau mày :
- Các cậu lần sau đừng đùa như vậy.
- Được rồi. Hai đứa nhát quá chứ cũng vui mà. Làm như thế, tình cảm
anh em chúng ta ngày càng gắn bó.
- Con sâu này các cậu lấy ở đâu đấy ? – Là tiếng của Bùi
Quang.
Anh Vỹ có vẻ hí hửng :
- Ngay cây bàng trường mình. Sâu vô đối .
- Kiểu thế này à ? – Bùi Quang chỉ ngay vào cây bàng chỗ chúng tôi
đang đứng.
- Ừ...- Anh Vũ chưa nói hết câu thì nhìn tôi với anh mắt rất khác –
Vy Anh, em...
Bùi Quang bỗng nhiên ngắt lời :
- Vy Anh, đứng im.
Tôi chẳng hiểu gì cả. Trúc Vũ thì lấy tay bịt miệng, nhìn tôi có vẻ
hoảng sợ. Còn tất cả những người khác cũng im lặng và nhìn tôi như
thế.
Bùi Quang bỗng đưa tay lên vai tôi ...Một cách quán tính, tôi nhìn
theo ...
Một con sâu đang nằm ngay trên vai tôi...
- Aaaaaaaaa ...- Tôi hét lên đầy kinh hãi và giảy nãy.
- Đã bảo đứng im.
Bùi Quang tuy hơi giật mình trước phản ứng của tôi nhưng cũng nhanh
tay lấy con sâu đó ra.
Thật đáng sợ. Ngôi trường này thật đáng sợ.
- Đúng là Duy Phong. Làm cái gì cũng nhanh gọn và chẳng ai có thể
đoán được.
Duy Phong vẫn tập trung vào công việc :
- Anh đang muốn nói tới chuyện hôm qua ở trung tâm mua sắm chứ gì
?
- Hà hà. Ko có gì là qua nổi cậu nhỉ ? Cậu làm Vy Anh choáng váng
đấy, haha.
- Chẳng còn cách nào khác. Rồi cô ấy sẽ quen thôi.
- Thật ra cậu ko cần chủ động cũng ko sao . Cô bé ấy cũng đang theo
đuổi cậu đấy thôi.
Tuy mắt anh vẫn dán chặt vào đống tài liệu nhưng khóe miệng đã dần
nhếch lên :
- Đùa sao . Đó là phá di động thôi.
- Haha !!! Lúc đầu tôi còn thắc mắc tại sao lại gọi vào máy đen của
cậu mà nói ko phải là fan chứ. Nhưng dù sao, cậu cũng đã để ý tới
Vy Anh từ lúc ấy còn gì. Duy Phong mà chịu để người khác phá điện
thoại sao ? Hỏi thật nhé, đã bao nhiêu người bị cậu chặn số
rồi.
- Thư kí Hoàng, anh là người tiếp theo !
- Cậu đối xử với tôi như thế đấy à ? Tôi góp phần ko nhỏ đâu
.
Duy Phong xoay bút, kí vào tập văn kiện, trầm giọng :
- Thư kí hoàng, tôi biết tất cả những việc mà anh đã làm đấy.
Thư kí Hoàng giả vờ lật giở tài liệu :
- Cậu phải biết, tôi làm việc tận tụy vì công ty. Tôi góp phần ko
nhỏ .
- Vâng, thư kí Hoàng, bạn học Nguyễn Huy của anh góp phần nhỏ ko
kém.
Thư kí Hoàng có chút giật mình, cười lảng đứng dậy :
- Haha, cậu thật là ...Thôi, ko nói nữa. Tôi đi ăn trưa, gần một
giờ rồi.
Duy Phong nhíu mày : đã 1 giờ rồi cơ à.
..K e n h t r u y e n . p r o ..
Trưa nay ở lại dọn vệ sinh lớp nên ra về hơi muộn.
Ko sao cả, về rồi cũng chẳng có gì làm.
- Vy Anh, mình đi tới quán Mcdonald dần đây đi.
Tôi hứ một tiếng :
- Tớ thừa biết là cậu giả bộ rủ rê. Thực ra chỉ muốn đi cùng Mạnh
Vũ chứ gì.
Trúc Vũ vỗ vỗ vai tôi :
- Bạn hiền, rất hiểu ý tớ. Vậy cậu ở lại nhé.
- Cậu còn ko đi mau là tớ đánh cậu thật đấy.
Trúc Vũ le lưỡi rồi bỏ chạy ra xe Mạnh Vũ còn chờ trước cổng.
Đi chưa cách xa trường là bao nhiêu thì di động lại vang lên "
lolli lolli "
Có lẽ là mẹ thấy tôi về muộn nên gọi , mà ko đúng, giờ này mẹ còn
trực trong bệnh viện cơ mà.
Tôi dừng xe , lôi điện thoại ra nghe :
- Vy Anh, đang làm gì ? – Là giọng nói trầm ấm của anh ...
- Em vừa tan học – Tôi nhận ra giọng mình ko giống bình thường chút
nào.
- Ừ, vào một nhà hàng nào đó mà em thích rồi đọc địa chỉ cho
anh.
Tôi ngơ ngác :
- Anh Duy Phong, để làm gì ạ.
- Cùng ăn trưa – Câu nói ấy nhẹ vang lên.
Thật may mắn là chỉ nói qua điện thoại nên anh ko biết ... tôi làm
ngã xe đạp.
***
Tôi chọn một quán ko cách xa trường là mấy. Lúc đến đã thấy anh ở
bàn cạnh cửa sổ, đang cúi đầu đọc cái gì đó.
Thấy tôi bước vào, anh mỉm cười, gấp tập tài liệu đó lại :
- Có mệt ko ?
Tôi lắc đầu, ngồi xuống và đặt chiếc balo dưới chân :
- Em ko. Anh tới lâu chưa ?
Một câu hỏi theo khuôn khổ.
- Thời gian đợi em đủ để tôi nghiên cứu và quyết định xong một bản
hợp đồng. – Anh nheo mắt.
Hm...Tôi cúi đầu nhìn mặt bàn, vân vê quyển menu, thật ra là tôi đã
cố gắng đi nhanh rồi mà :
- Anh đợi em gần nửa tiếng rồi à ?
- Ko. Ba phút.
Ba phút ? Xong một bản hợp đồng ? Thôi được rồi, vì anh ấy là Duy
Phong nên tôi sẽ cố gắng để ko ngạc nhiên vậy.
- Em ăn gì thì chọn cho anh món đó luôn . – Anh nói khi thấy người
phục vụ bước tới.
- Vâng.
Đây là một quán ăn nhanh, đa số tới đây đề là học sinh trường tôi.
Chị phục vụ này cũng biết tôi và Trúc Vũ, luôn cười khi thấy hai
đứa tôi. Hôm nay , chị ấy có vẻ lạ, cứ nhìn chăm chăm Duy Phong. Và
cũng có khá nhiều nữ sinh đang để ý tới anh.
Ko lạ đâu, anh ấy là Duy Phong cơ mà.
- Chị, cho em hai suất nugety , hai kem hạnh nhân và hai nước cam
luôn nhé.
Có lẽ trí nhớ của chị ấy tốt vì chẳng cần ghi chép ại những gì tôi
gọi. Nhưng điều tôi đoán là hoàn toàn sai...
Chị ấy vừa nhìn trộm anh vừa đặt hai đĩa pizza và 2 ly coca cola
lên bàn, rồi còn lén lút nhét cho tôi một mầu giấy, xong nháy mắt
rồi rời đi.
Chỉ được một lúc, mấy bàn bên cạnh cũng nhao nhao lên :
- Chị, em đâu có gọi KFC ?
- Chị, em gọi trà sữa cơ mà ?
- ....
Tôi cũng chẳng để ý nữa, cũng chỉ là một bữa trưa thôi mà.
***
- Anh mau đứng lại cho tôi. – Một cô gái tóc uốn nẹ buông xõa, vừa
giữ quai túi vừa cố đuổi theo người con trai đang bước nhanh phía
trước.
Người con trai ấy chọt dừng lại, nheo mắt nhìn cô gái trước mặt,
chiếc khuyên tai nhỏ lấp lánh :
- Chuyện gì ?
Cô gái ấy mỉm cười, nhẹ giọng :
- Anh ko nên dùng thái độ đó để nói chuyện với bạn gái cũ chứ hả
Bùi Quang.
- Cô nên nói thẳng ra. Muốn gì ?
Cô gái ấy nhếch miệng :
- Bùi Quang, anh cứ như thế này thì làm sao mà cô bé thích anh được
chứ.
Ánh mắt anh lóe lên một tia phức tạp, giọng nói có phần hung dữ
:
- Hoài Vân, đừng đùa với tôi. Mặc dù tôi ko đánh phụ nữ nhưng ...-
anh bước lại gần phía cô gái đó , gằn giọng – với người như cô, có
lẽ sẽ là ngoại lệ đấy.
Cô gái ấy bị dáng vẻ của anh làm cho lúng túng, lùi vài bước nhưng
vẫn cố tỏ ra bình tĩnh :
- Anh đang dọa tôi đấy à ?
- Cô muốn biết ngay bây giờ chứ ?
Cô gái ấy nhìn anh, tay đã vô thức nắm chặt túi xách hơn nhưng chợt
lấy lại giọng nói tao nhã :
- Bùi Quang, còn nhớ thỏa thuận giữa chúng mình chứ ?
Anh cười lạnh một tiếng, cô ta càng ngày càng trơ trẽn . Xem ra ko
xử lí một cách dứt khoát thì cô ta cứ nghĩ anh dễ dàng bị đe dọa
như vậy.
Đang uống coca, tôi lén đọc mẩu giấy chị ấy đưa, suýt nữa thì phun
ra ngoài.
Thấy tôi phì cười, anh nghiêng đầu :
- Vy Anh , làm sao vậy ?
- A, ko có gì đâu . – Tôi cúi đầu cắt pizza nhưng vẫn ko nhịn được
cười.
Vì cười nhiều nên tay run cắt pizza thành be bét.
Anh chợt đẩy đĩa pizza mà anh đã cắt sẵn về phía tôi :
- Nếu em cứ cười như vậy, anh sợ sẽ ko ăn được gì mất.
Tôi ngưng cười nhưng đưa cho anh mẩu giấy mà chị ấy đưa.
„ Anh của em rất đẹp trai, vừa lạnh lùng vừa rất nam tính. Mặc dù
chị có thể hơn anh ấy vài tuổi nhưng ko sao . Chị cũng mới 22 thôi
, chị tin anh ấy sẽ là một chỗ dựa vững chắc cho chị. Rồi em sẽ
thấy có một người khi gặp , mình ko chỉ yêu mà còn muốn cưới người
đó. Nếu em tạo cơ hội cho hai người bọn chị gần nhau, chị hứa sẽ
làm một chị dâu tốt.
P/s : Chị biết em đnag học lớp 11, chị có thể miễn phí hết số kem
cho em và bạn em trong khoảng thời gian học ở đây. Yêu hai anh em
.„“
Anh lướt qua mẩu giấy đó nhưng cũng chẳng biểu hiện gì cả , cắt lại
đĩa pizza mà đã bị tôi phá cho be bét :
- Chiều nay em sẽ làm gì ?
- Mai kiểm tra sử với địa nên em ở nhà ôn bài.
- Vậy đến công ty.
Tôi nhìn anh đang ăn pizza :
- Anh Duy Phong, em đến công ty anh làm gì ạ ?
Anh nhìn tôi, nói một cách đây thản nhiên :
- Để tôi thấy em.
Lúc chị phục vụ tới bàn thanh toán còn nháy mắt với tôi. Tôi ko
nhịn được phải quay đi nơi khác cười trộm.
- Tất cả hết 60 ngàn .Anh...anh ko có tiền lẻ ạ ? – Chị phục vụ
tròn mắt trước tờ tiền mà anh vừa đưa.
Ngay cả tôi cũng vậy...Thật là...cũng chẳng phải tiền Việt mà đó là
tờ 100 đô la. Khác gì muốn làm khó người khác đây. Tôi vừa định lấy
tiền lẻ ra trả thì anh nói :
- Ko cần phụ. Vy Anh nhà tôi thường tới đây, số còn lại Vy Anh sẽ
dùng dần.
Vy Anh nhà tôi ? Ko phải ý anh là hai anh em thật đấy chứ ? Dù chị
ấy có dễ nhìn đi nữa ?
Chị phục vụ gật đầu lia lia, nói ra quan điểm của mình :
- Vâng . Vy Anh có một người anh rất tốt.
Anh đột nhiên hỏi một câu với vẻ mặt có chút nghĩ ngợi :
- Chúng tôi rất giống anh em à ?
Chị phục vụ đáp một cách e thẹn :
- Vâng. Em quan sát thấy hai anh em rất thương nhau đấy.
Anh hơi nhíu mày :
- Thật ra là tôi đang theo đuổi cô ấy.
Chẳng biết bằng cách nào mà tôi ra khỏi đó nữa. Vẻ mặt của chị phục
vụ lúc nãy vừa lúng túng vừa ngượng, giống như muốn xông tới bóp
nát tôi vậy. Xem ra sau này tôi phải tìm một quán khác rồi.
Anh cầm hộ tôi chiếc ba lô :
- Em vẫn thường mang ba lô nặng thế à ?
- Ko nặng lắm đâu. Anh đưa đây, em cầm cho .
Tôi đưa tay ra định lấy ba lô thì anh đột nhiên nắm lấy bàn tay đó,
ánh mắt vẫn nhìn về phía trước :
- Như thế này sẽ ko ai nghĩ là anh em nữa.
***
- Rốt cuộc là cô định giở trò gì ?
Hoài Vân cố thoát ra khỏi bàn tay đang bóp chặt mình, nhìn anh một
cách tức giận :
- Anh tưởng tôi là ai mà thích thì chơi, ko thì bỏ ? Từ trước tới
nay, Hoài Vân tôi chỉ đá người khác chứ ko có chuyện ngược
lại.
- Tôi ko quan tâm mấy cái luật vớ vẩn này của cô. Tôi cấm cô xen
vào chuyện của tôi.
- Anh làm gì mà phải tức giận như thế chứ - Hoài Vân bỗng dịu
giọng, chỉnh sửa lại áo cho Bùi Quang, nói ngọt ngào – Chẳng qua em
chỉ dặn dò cô bé ấy một vài điều thôi mà.
Bùi Quang gạt phăng tay cô ra :
- Chuyện này nếu còn xảy ra một lần nữa. Cô chết chắc.
Cô gái vẫn mỉm cười :
- Anh cũng ko giết được em . – Cô nhấn mạnh – Còn cô bé ấy, nếu em
nói cô ấy chính là người thứ ba xen vào giữa anh và em thì...
Anh cắt ngang lời cô một cách thô bạo :
- Im miệng. Đừng xuyên tạc linh tinh.
Hoài Vân như vậy một phần là do cô ta cảm thấy cay cú và ko cam
chịu khi bị Bùi Quang ngang nhiên gạt sang một bên.
- Bùi Quang, nếu muốn em để yên – cô ta ôm lấy eo anh, ghé tai thì
thầm – Danh hiệu hot girl được yêu thích nhất năm phải thuộc về
em.
Bùi Quang tỏ vẻ xem thường, đẩy cô ta ra, hừ lạnh một tiếng :
- Ồ, hot girl tài năng Hoài Vân, đây là cách mà cô luôn dùng đấy à
? Thật tài năng đấy !
Cô gái cười lạt :
- Ko cần khen ngợi. Sắp tới sẽ có kết quả. Tôi ko muốn gặp cô bé ấy
thêm đâu.
Dứt lời, cô ta liền bỏ đi, tiếng cao gót nện thật mạnh trên
đường.
Bùi Quang hừ một tiếng. Cô ta đang dọa ai vật ? Thật nực
cười.
***
- Tổng giám đốc.
Lúc bước vào công ty, mặc dù tôi đã có mấy lần muốn rút tay ra
nhưng anh vẫn nắm thật chặt. Tất cả các nhân viên đều dùng ánh mắt
ghen tị lẫn tò mò nhìn tôi.
Lúc trước, họ tuy có hiếu kì nhưng vẻ mặt cũng ko như bây
giờ.
Vào tới thang máy, anh vẫn ko chịu buông tay tôi ra, tia cười tinh
quái hiện ra :
- Ko ai còn nghĩ Vy Anh là em họ của anh nữa rồi.
- ....
Hóa ra lúc trước mọi người đều nghĩ tôi là em họ . Nhưng ngay chính
tôi cũng ko muốn một chút nào, tại sao lại cứ là anh em chứ ? Hừ,
trông hai người chúng tôi ko giống một đôi sao ?
Tôi ko biết mình đã vô thức nắm chặt tay anh từ lúc nào.
Tôi ngồi ở ghế sofa, ngắm nhìn anh đang tập trung vào công
việc.
Chỉ nhìn nghiêng thôi nhưng cũng đủ để tôi phải đắm chìm trong
khung cảnh ấy rồi.
Chợt anh nhìn tôi :
- Đừng nhìn anh nữa, được ko ?
Tôi bối rối nhìn đi nơi khác , cắn bút , quay lại với đống bài tập
hóa còn ngổn ngang trên bàn.
Môn này là tôi căm thù nhất . Còn thầy hóa thì rất nghiêm, vì chúng
tôi là lớp chọn nên thầy tự ra đề cho làm để tránh tình trạng sách
có đáp án. Mà đề thì khó thôi rồi. Một đề phải làm mất cả buổi, may
mắn mới đúng ko thì thôi. Quá đáng !
- Ko làm được ? – Anh đứng bên từ lúc nào, cúi đầu nhìn những tờ
giấy nháp bị tôi gạch chi chít.
- Em ko giỏi môn này. – Tôi nhỏ giọng.
Anh cầm lấy bút từ tay tôi, bắt đầu viết lên giấy.
Chưa đầy 5 phút sau, 3 bài hóa làm tôi phát điên nãy giờ cũng được
giải đáp một cách thật rõ ràng và tỉ mỉ. Dù biết anh ấy là Duy
Phong nhưng tôi vẫn phải ngạc nhiên :
- Anh Duy Phong, lúc trước anh học khoa tự nhiên à ?
Anh lắc đầu :
- Ko. Quản trị kinh doanh.
Thế sao môn tự nhiên lại xuất sắc tới thế. Làm một người học lớp
chọn như tôi cũng phải thấy xấu hổ.
- Còn bài nào nữa ko ? Anh giúp em.
Phải thừa nhận là tôi đang lợi dụng anh đi. Tôi đưa hết mấy bài lý
ra luôn cho anh.
Anh ko nói gì, ngồi xuống cạnh bên, hình như anh chẳng cần suy
nghĩ, chẳng có lấy một cái nhíu mày , anh cứ thế mà đọc đề rồi viết
ngay bài giải.
Chợt anh cười khẽ :
- Vy Anh, đừng nhìn anh.
Muốn trốn mất. Nhưng có phải lỗi do tôi đâu ? Ai bảo anh làm gì
cũng rất mê hoặc người khác thế chứ ?
Tôi xấu hổ lôi sách sử địa ra ôn bài.
Những môn chỉ toàn lý thuyết. Cũng may mà mấy ngày trước, tôi đã
học được một ít. Nhưng...có lẽ là quên rồi. Cô bộ môn sử địa nổi
tiếng hiểm ác. Đề cô ấy đã ra cứ phải gọi là muốn khóc. Tuy chỉ là
kiểm tra tháng nhưng mà nội dung bạt ngàn, có khi bao gồm cả kiến
thức năm trước...
Tôi đau khổ cố nhồi nhét đống lý thuyết khổng lồ vào đầu.
- Anh nói người chép tài liệu cho em nhé ?
Tôi có hơi giật mình, nhìn sang bên cạnh vẫn thấy anh đang chăm chú
giải bài cho tôi.
Có lẽ là ảo giác. Làm sao mà anh nói câu đó được chứ !
Bỗng anh ngẩng đầu lên :
- Em cần ko ?
Tôi sững người mấy giây mới thú tội một cách thật thà :
- Tài liệu...em có sẵn ở nhà. Nhưng mà em ko quen gian lận, có hơi
sợ. Học vẫn chắc hơn.
Anh xoay bút, vẻ mặt đầy nghiêm túc :
- Càng lén lút thì càng dễ bị phát hiện .
Sao giống như là anh đang truyền đạt kinh nghiệm lại cho tôi vậy ?
Kinh nghiệm ? Ko lẽ anh cũng đã từng ... ?
(bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ) - Anh
Duy Phong, anh...cũng gian lận à ?
Anh cười :
- Ừ, các môn lý thuyết anh thường dùng.... tài liệu .
Vẻ mặt của anh bây giờ làm người khác ...muốn cắn.
- Anh Duy Phong, anh làm cách nào ?
- Để sách giáo khoa lên bàn và xem.
Tôi mở to mắt :
- Vậy mà ko ai biết á ?
- Ko.
Thật ko ngờ anh Duy Phong cũng như thế. Nhưng chắc chắn các cô lúc
đó có ý gì đó với anh nên mới nhìn thấy mà như ko .
Làm xong bài cho tôi, anh xem mấy quyển vở :
- Sau này em định học gì ?
Tôi cắn bút, suy nghĩ một chút :
- Em chưa biết nữa. Có bằng đại học cũng sẽ rất khó xin việc.
Anh xoay xoay bút, cười :
- Ngốc. Đừng nghĩ nhiều như vậy.
Tôi bỗng thốt lên vẻ ngưỡng mộ :
- Woa, anh biết xoay bút giỏi như vậy. Em học mãi mà xoay kiểu đơn
giản cũng ko làm được đấy.
Anh chỉ cười :
- Vy Anh muốn học ko ?
Tôi gật đầu đầy mong đợi .
- Nên dạy em thế nào nhỉ ? – Anh hơi nghiêng đầu – Anh nghĩ là em
sẽ ko bao giờ làm được đâu.
Rồi có điện thoại nên anh đi nghe máy .
***
- Thỏa thuận ? Nếu cô ko nhắc tới thì có lẽ là tôi ko nhớ gì hết
đấy. – Bùi Quang nhún vai.
Hoài Vân ném mạnh một tờ báo vào người anh, nói như hét lên :
- Anh xem ngay đi. Tên tôi đâu ? Tên tôi đâu ? Hả ? Ngay cả top 10
cũng ko , như thế là thế nào ?
Bùi Quang ko thèm nhìn, vứt tờ báo sang một bên :
- Cái này sao lại hỏi tôi ? Phải hỏi cô chứ ? Năng lực ko có, đòi
top ? Cô có bình thường ko ?
Cô gái nghiến răng, khuôn mặt cũng ửng đỏ lên vì tức giận :
- Bùi Quang. Anh được lắm. Để xem chuyện này cô bé của anh sẽ giải
thích như thế nào ?
- Đừng làm trò cười nữa. Cô đang đe dọa tôi sao ? Có muốn ngay bây
giờ sự nghiệp của cô sẽ tan tành ko ? – Anh nhìn cô gái với vẻ mặt
khinh thường.
- Ý anh là sao ?
Anh hừ một tiếng :
- Chỉ cần công ty phớt lờ cô một chút, chúng ta chờ xem top 20 cô
có lọt vào nổi nữa ko !
Cô gái mất bình tĩnh, giọng nói lộ rõ vẻ hoảng hốt :
- Bùi Quang, anh...anh dám .
Anh chỉ chỉ vào thái dương của mình :
- Hãy dùng cái đầu để suy nghĩ. Cô , nếu còn có ý định gặp cô ấy
thì từ bỏ đi. – Anh bước sát lại gần – Chỉ cần cô gặp cô ấy lần
nữa, tôi, ko biết mình có thể làm những gì đâu.
Câu nói này của anh là báo trước một hậu quả vô cùng lớn !
Một thứ tiếng anh-mỹ lưu loát thoát ra từ anh một cách thật nhẹ
nhàng với tốc độ cực kì nhanh.
Dù trình độ tiếng anh của tôi là rất khá nhưng cũng ko thể hiểu
được . Toàn những từ lạ lẫm.
Tắt máy , anh lại đến ngồi cạnh tôi, lấy vở ra ghi gì đó .
- Anh Duy Phong, tiếng anh của anh siêu thật đấy.
- Ngốc, anh từng ở Mỹ .
- Anh còn biết tiếng gì nữa ko.
Chính tôi cũng ko nhận ra , mình đã ko còn cảm thấy e ngại trước
anh nữa rồi.
Duy Phong cười, dù anh phân biệt rõ ràng Bé con và Vy Anh nhưng
cũng phải thừa nhận có những điểm hai người ấy giống nhau một cách
kì lạ. Vy Anh bây giờ cũng có bao nhiêu câu hỏi dành cho anh.
- Pháp, Đức, Ý, Nhật , Hàn gì đó. Mỗi thứ một chút .
- Nhiều như vậy cơ á – tôi tròn xoe mắt.
- Ừ,là bắt buộc.
- Tại sao anh ko dùng phiên dịch.
Anh lắc đầu :
- Tốn thời gian lắm . Lúc nãy người anh nói chuyện là người
Việt.
Tôi ngạc nhiên :
- Anh Duy Phong, người ấy ko biết tiếng Việt à ?
- Có. Dùng tiếng anh sẽ rút gọn thời gian hơn.
Cái này tôi hiểu , vì hầu như tất cả câu tiếng việt dài nhưng nếu
dịch ra tiếng anh thì chỉ là câu ngắn.
- Anh Duy Phong, vậy đa số anh đều dùng tiếng anh à ?
- Ko hẳn. Tùy đối tác.
Và điện thoại anh lại reo lên...
Tôi nên im lặng ôn bài để yên cho anh làm việc vậy. Đã bảo là tôi
ko có tính kiên nhẫn, hơn nữa lại có anh ở đây nên ko thể tập trung
mà cứ nhìn trộm anh rất nhiều lần.
Anh đang ngồi ở bàn làm việc bỗng ngước lên, ánh mắt chạm đúng lúc
tôi cũng đang nhìn anh.
Ngay lập tức, tôi ngoảnh đầu đi nới khác, giả vờ như vẫn đang chăm
chú ôn bài.
- Vy Anh , nếu muốn hỏi anh điều gì thì em cứ hỏi nhé.
- A, ko , ko có gì đâu. Anh đừng để ý tới em.
Thật xấu hổ. Sao có thể làm phiền anh được chứ.
Nhưng chỉ được một lúc sau...
- Anh Duy Phong, tại sao anh lại có hai máy di động vậy ?
Mắt anh vẫn chỉ ghim vào chiếc laptop :
- Một máy cá nhân. Một máy công việc.
Hóa ra là như vậy. Thế là ngay từ đầu tôi đã để lại ấn tượng thật "
khác người " cho anh rồi.
- Anh Duy Phong. Lúc em...cầm áo anh về. – Nói ra chuyện này, tôi
phải lấy sách che mặt – Anh có biết là mình quên áo và điện thoại
ko ?
- Anh ko quên. Nhưng anh nghĩ là em muốn chúng.
Tôi suýt nữa thì té khỏi sofa. Tôi muốn ? Anh nghĩ cái gì thế chứ
!
- Anh Duy Phong, em nói là em ko phải fan của anh mà – Tôi nhỏ
giọng.
Anh gật đầu, vẫn làm những thao tác trên máy tính :
- Ừ, anh biết.
- Anh Duy Phong, hôm đó, qua cuộc điện thoại...anh biết em là Vy
Anh . Nhưng sao em ko thấy anh hỏi gì em vậy ?
Lần này anh nhìn tồi, khóe miệng nâng lên :
- Anh biết em ngay từ đầu.
Tôi mở to mắt, đứng bật dậy :
- Từ đầu ? Từ những tin nhắn đầu tiên á ? Ko thể nào, ko thể. Làm
sao anh có thể biết được ?
Trước phản ứng của tôi, anh chỉ cười , giọng nói đầy tự tin:
- Suy đoán.
Nếu tinh ý thì có thể nhận ra ngay.
Cuộc điện thoại mà Nguyễn Huy gọi cho anh...
Im lặng thật lâu và rồi phát ra tiếng hét của Nguyễn Huy : " hai
đứa kia ..."
Và lúc anh nhận được tin nhắn đầu tiên thì anh đã biết thủ phạm là
một trong " hai đứa kia " rồi.
Tiếp nữa, lần gặp ở văn phòng Nguyễn Huy.
" gió mùa đông buốt lắm đấy, mưa đông lại buốt hơn ."
Đó là anh ngầm nói : Anh đã biết tất cả.
Tôi ko thể nói thêm gì nữa trước hai chữ suy đoán của anh.
Vy Anh, thừa nhận đi, từ trước tới nay chỉ mình mới ko biết gì
thôi.
Thế mà tôi cứ chắc chắn rằng mình hành động ...vô cùng bí ẩn và
chuyên nghiệp chứ.
Cùng lúc đó, có tiếng gõ cửa.
Thư kí Hoàng đẩy gọng kính bước vào , nhìn tôi rồi giả vờ ngạc
nhiên :
- Ồ, bạn Vy Anh. Cơn gió nào mang bạn tới đây thế này ?
Một câu nói đầy ẩn ý. Chữ cơn gió được nhấn mạnh. Tên anh ko phải
là Phong sao ?
Anh thấy tôi lúng túng thì nói như đuổi khác :
- Thư kí Hoàng, anh tới phòng hội nghị trước đi.
- Tôi đi. Tôi đi. Cậu ko cần phải xua đuổi tôi như thế.
Lúc đi ngang qua tôi, thư kí Hoàng bỗng nói nhỏ :
- Chuyện lúc trước tất cả đều là tôi bịa ra đấy. Vy Anh đừng kể cho
cậu ấy nghe nhé.
- ....
Tôi đứng hình.
Ko khí trong công ty nặng nề, tổng giám đốc nổi giận, tự hỏi tại
sao tôi chưa gọi tới...
Tôi đã ko tin lắm rồi mà !!! Người thư kí này thật là quá
đáng.
Anh lia ánh mắt lạnh tanh về phía thư kí Hoàng đang cười gian xảo
rồi bước lại phía tôi :
- Vy Anh, anh có cuộc họp. Đợi anh.
Đến lúc anh đi rồi tôi vẫn còn thẫn thờ.
- Vâng, em đợi anh.
Mọi chuyện dù xảy ra quá nhanh và đột ngột nhưng vẫn làm tôi cảm
thấy mình là người may mắn nhất thế giới này. Duy Phong ơi, nếu anh
cứ như vậy thì em sợ mình sẽ ko chịu nổi mất.
Bây giờ, chỉ cần chưa đầy một phút ko nhìn thấy anh thì tôi đã thấy
thật khó chịu rồi.
Nhưng bỗng hiện ra khuôn mặt giận dữ của cô Sử - Địa khiến tôi rùng
mình. Ko được lơ là việc học, ko được làm mẹ thất vọng. Như vậy tôi
và anh sẽ bị cấm hơn.
Nghĩ vậy, tôi bắt đầu tập trung vào ôn bài.
ky la - ky thu - ky quac