Tiếng mưa càng lúc càng lớn. Mưa gột rửa mọi thứ. Giá mà mưa cũng có thể cuốn đi những phiền muội trong lòng của cả hai…
Thời gian cứ tích tắc trôi qua. Cứ nghĩ rằng sẽ nhẹ nhàng trôi qua nếu không có tiếng sấm rạch ngang bầu trời.
Quân giật mình tỉnh dậy. Không phải vì tiếng sấm mà là vì tiếng thét ở trong phòng bệnh. Cậu vội vàng chạy vào.
Nó ngồi trên giường, hai tay ôm chặt đầu, nước mắt giàn giụa.
– Không… không… – Nó lắc đầu liên tục.
Quân gỡ bàn tay đang nắm chặt tóc của nó ra. Gương mặt nó đẫm nước.
Quân ôm nó vào lòng, bàn tay vỗ vỗ lưng nó dỗ dành. Cơ thể nó run rẩy.
– Được rồi… Không sao cả… Có tớ ở đây rồi…
Nó dần dần ngừng khóc và bình tĩnh lại. Một lúc sau thì ngủ trong vòng tay Quân.
Hóa ra con nhóc này mắc bệnh sợ tiếng sấm.
Quân định đặt nó nằm xuống giường thì nhận ra… tay nó đang ôm Quân rất chặt.
Cậu cố gỡ ra nhưng không được… Con gái gì mà tay cứng như thép…
Mà cũng không rõ là Quân của chúng ta có muốn gỡ ra không nữa.
Trong hoàn cảnh “tiến thoái lưỡng nan” này, Quân đành phải… ngủ cùng giường với nó. Và cậu cũng nhận ra một điều… Ngủ như thế này ấm hơn là ngủ ở ghế ngoài hành lang..
Chap 33:
Nó tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài. Gương mặt vẫn còn đờ đẫn. Mắt nhắm mắt mở, nó với tay về phía tủ đồ. Đây là thói quen của nó ở nhà, cứ sáng sớm dậy là lại với tay lên tủ để lấy điện thoại, mở ra xem hình nền chụp chung với Quân để lấy tinh thần cho ngày mới.
Nó với mãi mà không thấy điện thoại, chỉ sờ thấy cái gì đó mịn mịn… Như da người…
– Cậu đang sàm sỡ tớ à?
Nó giật mình quay phắt sang, cơn ngái ngủ tan biến hết.
Hai đồng tử nó dãn ra hết cỡ.
Quân đang nằm trên giường, nghiêng về phía nó, một tay gác lên đâu còn một tay đang yên vị trên… eo nó.
Còn cái tay mò mẫn điện thoại của nó đang xoa xoa mặt Quân.
Nó lập tức bật dậy, môi mấp máy không thành tiếng, mắt nhìn Quân không chớp.
Quân cười nhẹ trước điệu bộ của nó. Bao lâu như thế mà vẫn không hết được cái thói quen hoảng hốt này. Cậu chậm rãi ngồi dậy… hôn nhẹ lên môi nó.
– Chào buổi sáng.
Nó vội vàng đưa tay lên giữ chặt miệng mình. Hai gò má đỏ ửng. Mới sáng ra đã bị “tấn công” rồi.
– Tớ đi mua đồ ăn sáng. Cậu ở yên trong phòng đấy.
Quân hướng ánh nhìn tóe lửa về phía nó. Kiểu như “cậu mà ra khỏi phòng là tớ sẽ hôn cậu chết”. Mặc kệ nó phản ứng thế nào, Quân đã nhảy tót xuống giường rồi đi ra khỏi phòng, không quên đóng cửa cẩn thận.
Nó cười nhẹ. Cậu ấy giống một đứa trẻ con nhưng lại rất chu đáo.
Không biết tình yêu nó dành cho cậu lớn thế nào, chỉ biết là nếu phải xa cậu nó sẽ rất đau.
Nó cũng nhẹ nhàng kéo chăn ra khỏi người rồi chầm chậm bước đến WC ngay trong phòng làm vệ sinh cá nhân. Khi xong hết mọi việc, nó quay trở lại giường. Nó suy nghĩ rất nhiều. Nó đã đủ tỉnh táo để phân tích mọi việc.
Ông nội là người Quân kính trọng nhất. Dù Quân không nói nhưng những gì cậu thể hiện đủ để nó hiểu.
Hôn ước là một phần di chúc ông để lại. Đây là nguyện vọng cuối đời mà ông muốn Quân thực hiện. Chỉ riêng về tình cảm ruột thịt của ông cháu Quân cũng đủ để nó thấy sợi dây ràng buộc vô hình chắc chắn thế nào. Chưa kể họ hàng, gia đình của Quân. Mọi người đều dành một lòng tôn kính tuyệt đối với ông nội. Chắc chắn mọi người sẽ tác thành cho Quân và Minh Hà.
Nó thương tất cả mọi người trong gia đình Quân. Họ đã chịu một nỗi mất mát, nỗi đau quá lớn. Nó đau như chính bản thân mất đi một người ruột thịt khi ở bệnh viện, lúc nghe tin ông mất. Đau vì sự qua đời của ông, đau vì nỗi đau mà mọi ngiời phải gánh chịu. Nó yêu quý tất cả mọi người… và trên hết là nó yêu Quân.
Quân sẽ phải tiếp quản tập đoàn của ông nội. Quân sẽ phải trở thành vị tổng giám đốc trẻ tuổi. Quân sẽ phải đối đầu với nhiều thử thách và khó khăn. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng có thể quá sức cậu. Sẽ là thế nào khi cậu còn phải vướng vào vòng rắc rối với nó và hôn ước – ý nguyện của ông?
Nó hiểu Quân. Cậu ngang bướng. Chắc chắn cậu sẽ không nghe theo bản hôn ước này. Cậu sẽ chống đối tất cả để đến với nó. Có lẽ sẽ là từ bỏ tất cả…
Con đường tương lai của Quân đang rộng mở, cuối cùng lại bị một đứa tầm thường như nó phá vỡ.
Có lẽ nên…
“Cạch.”
Tiếng cửa mở kóe nó thoát khỏi mớ suy nghĩ rối như tơ vò. Quân thò cái mặt ngố ngố vào trong, đảo mắt tìm nó. Khi đã chắc chắn là nó ngồi yên trên giường cậu mới vẫy vẫy túi đồ to tướng trên tay, hớn hở khoe với nó:
– Ăn hết chỗ này cậu sẽ đủ sức đánh được tớ.
Nó cười với Quân. Định bước xuống giường thì Quân vội chạy vào cản nó.
– Đang ốm cấm bước xuống.
Quân đặt cái túi đồ ăn lên bàn. Nó cũng không quan tâm xem trong đó có gì. Nó kéo Quân ngồi lên giường, dựa đầu vào vai Quân. Đôi mắt nó khép lại, miệng cong thành nụ cười mãn nguyện. Hơi ấm thoảng mùi hương bạc hà dễ chịu. Nó chỉ cần thế này thôi. Đơn giản bên Quân mãi mãi.
– Này. Cậu hạ sốt chưa?
Quân vén phần tóc mái của nó lên, để lộ ra vầng trán thông minh. Cậu áp trán mình vào trán nó để kiểm tra nhiệt độ.
– Đừng có tự tiện. – Nó đẩy đẩy mặt Quân ra nhưng đã tóm được tay nó, lì lợm kiểm tra nhiệt độ.
Quân lúc nào cũng tự hỏi tự kiểm tra, chả bao giờ “xin phép” nó. Nhưng nó thích được thế này, được quan tâm chăm sóc có phần ngang ngược ương bướng – đúng tính cách của Quân.
– Tớ khỏe rồi. Xuất viện thôi. – Nó giật giật tay áo của Quân.
Đúng lúc đấy, tiếng gõ cửa vang lên. Quân gật gù lên tiếng. Dạo này cậu có thói quen gật gù như chim bồ câu vậy, hay là một phong cách mới của vị tổng giám đốc tương lai.
– Vào đi.
Cánh cửa phòng mở ra. Một đoàn người phụ nữ bước vào. Mỗi người càm một thứ. Chỉ một loáng, một bàn thức ăn thịnh soạn hiện ra. Nó tròn mắt nhìn Quân. Quân như đoán trước được phản ứng của nó nên chỉ bẹo nhẹ má nó rồi quay sang đoàn người bên cạnh giường:
– Cảm ơn. Bây giờ mọi người có thể đi được rồi.
– Chúng tôi xin phép, thiếu gia. – Họ kính cẩn cúi người chào rồi bước ra khỏi phòng.
Quân quay lại giật giật hàng lông mày.
– Ăn đi. Trông cậu “chán” lắm.
Nó vẫn chưa hết ngạc nhiên, chỉ vào túi đồ lớn trên tủ:
– Tớ tưởng kia là đồ ăn sáng?
– Chỗ đấy là hoa quả thôi.
Nó chớp chớp mắt. Quân định để nó bội thực à? Chỗ hoa quả kia chắc nó phải ăn trong hai tháng mới hết.
– Cậu là đồ… chơi ngông. – Nó mắng không thương tiếc.
– Ăn thôi. Khi ăn không nên nói. – Quân đánh trống lảng.
Nó kiên nhẫn chờ qua bữa ăn sáng “quá cỡ” này. Đắng miệng nên ăn không thấy có vị gì cả, mục đích duy nhất cũng chỉ là lấp đầy cái dạ dày rỗng trong gần một ngày của nó.
– Tớ ổn rồi. Cho tớ xuất viện đi. – Nó lặp lại câu hỏi một lần nữa.
Quân giả vờ đưa tay lên vuốt cằm suy nghĩ. Lúc nãy kiểm tra thấy nó cũng hạ sốt rồi, hơn nữa để nó ở đây nhiều cũng không tốt. Nó ghét mùi sát trùng mà. Chả trách con bé này lần nào nhập viện lúc tỉnh lại đã mở miệng đòi xuất viện rồi.
– Gọi “anh Quân đẹp trai” đi.
– Tớ đấm cho cậu một phát đấy. – Nó đe dọa kèm theo nắm đấm vung lên trong không khí.
– Ok Ok.
***
Nó cầm bó hoa cúc trắng bước vào trong nghĩa trang Cross.
Đảo mắt tìm mộ của ông, nó định bước đến thì nhận ra đang có người ở nơi đó. Một người đàn ông trung niên mặc bộ vest đen đang đặt bó hoa – cũng là cúc trắng – lên mộ ông. Gương mặt trầm buồn khó tả.
Nó hơi lưỡng lự. Nhưng đã đến tận đây rồi còn quay lại thì cũng không được. Nó nhẹ nhàng bước đến.
Người đàn ông kia nhận ra sự có mặt của nó liền quay lại. Khi đã nhìn rõ khuôn mặt của ông, nó mới nhận ra ông là ông Lãm – bố của Quân.
– Cháu chào bác. – Nó cúi đầu chào.
Ông Lãm không nói gì. Ông nhìn vào bó hoa trên tay nó rồi gật đầu chào lại.
Chờ nó đặt bó hoa lên mộ xong, ông Lãm mới lên tiếng:
– Cháu có thể nói chuyện với bác một lúc được không?
Chap 34:
Bác đưa nó đến một quán café trên đường Quang Trung. Bên trong không có người. Không gian rộng và khá yên tĩnh.
Nó lén nhìn bác. Đúng là bố con. Họ rất giống nhau. Nhưng ở bác có một sự nghiêm nghị của một Tổng giám đốc, khí thế bức người khiến cho đối phương không thể chống đối.
– Bác là bố của Quân. – Ông Lãm từ tốn nói.
Nó gật đầu. Nó mơ hồ đoán được nội dung cuộc nói chuyện này.
Bác không hỏi gì nhiều về nó và Quân. Điều này khác với bà Mai. Bác chỉ uống coffee, không nhanh không chậm kể cho nó một câu chuyện không ăn nhập:
– Quân có một người chị họ. Nhưng con bé đã mất từ mười bảy năm trước – khi nó mới được tám tuổi. Con bé bị oto cán chết. Đó là một nỗi đau lớn. Anh trai bác năm đó có một mâu thuẫn lớn với gia đình. Cái chết của con bé khiến anh ấy càng thêm lún sâu vào mâu thuẫn này. Anh ấy luôn cho rằng cái chết của con bé là do dòng họ gây ra. Bố bác ân hận về điều đó mặc dù ông không làm điều đó. Tuy rằng mọi người đã khuyên ông rất nhiều nhưng trong ông vẫn luôn tồn tại một sự day dứt. Cháu biết đấy, cảm giác rất đau đớn.
Nó gật đầu. Bác nhìn nó rồi lại nói tiếp:
– Một điều kỳ lạ là trên đời này lại có những con người rất giống nhau dù không có quan hệ máu mủ gì cả. Và cháu là một ví dụ… Cháu rất giống người chị họ của Quân năm ấy.
Nó tròn mắt nhìn ông Lãm. Đây là sự thật? Gương mặt này là của bố mẹ nó ban tặng, không lẽ lại có cả một người giống nó như hai giọt nước.
– Bố bác cũng như cả gia đình đều rất ngạc nhiên khi nhìn thấy cháu. Riêng Quân và Huyền thì không biết vì con bé mất lúc hai đứa đó chưa có mặt trên đời. Cháu biết đấy, mọi người đều rất yêu quý cháu. Đặc biệt là bố bác. Cuối cùng ông cũng tìm được người mà có thể chuộc lại lỗi lầm năm xưa. Chính vì vậy mà ông đã giấu cháu chuyện hôn ước. Ông không muốn làm tổn thương cháu.
Đôi mắt nó nhòe đi. Màn nước mỏng dâng lên bao phủ lấy mắt nó. Sống mũi bắt đầu cay. Giờ thì nó hiểu mọi chuyện rồi. Hiểu vì sao ông lại yêu thương nó như cháu ruột, hiểu vì sao ông lại không cản cấm chuyện của nó và Quân. Hiểu vì sao ông luôn dặn dò nó cẩn thận khi ra đường – ông bị ám ảnh về cái chết của người cháu gái năm xưa…
Rồi bác đổi tư thế ngồi, giọng nói giống như một người cha đang thủ thỉ với con gái vậy. Bác không ra lệnh cưỡng ép hay bắt nó phải thế này phải thế kia. Bác chỉ nhẹ nhàng giải thích với nó chuyện hôn ước. Đó là một lời hứa từ rất lâu của ông nội với người bạn chí cốt năm xưa. Bác bảo ông rất kín tiếng, không nói cho một ai biết ngoài bác, vì bác là người mà ông tin tưởng nhất. Ông tin rằng bác sẽ giúp ông hoàn thành lời hứa.
Bác rất tiếc chuyện của nó. Bác thông cảm cho nó. Nhưng chính gia đình bác cũng đang rất khó xử.
Gương mặt nó đầm đìa nước mắt từ bao giờ không hay. Nó đưa tay chắn trước miệng để không bật ra tiếng nức nở.
Bác nhìn nó rồi lắc đầu cười buồn.
– Cháu đừng quá buồn. Mọi chuyện rồi sẽ qua. Sẽ có ngày cháu quên được.
Bác đưa khăn cho nó. Nó đón lấy rồi lau nước mắt trên khuôn mặt nhợt nhạt. Một lúc lâu sau, nó mới lên tiếng, giọng khản đặc:
– Cháu có thể… suy nghĩ thêm một thời gian… được không ạ?
– Bác mong câu trả lời của cháu. – Bác gật đầu.
– Cháu xin phép.
Nó nặng nề cầm túi xách đứng dậy chào bác. Bác cũng dịu dàng gật đầu chào nó. Bác không ghét nó, chỉ là hoàn cảnh không thể cho phép bác ủng hộ nó và Quân.
Nó đi thơ thẩn trên đường.
Không biết nó thích đi bộ từ lúc nào. Xe đạp điện luôn ở trong nhà kho.
Nó bị vấp nhiều lần nhưng không ngã, chỉ loạng choạng rồi đi tiếp. Đầu óc nó không thể tập trung được. Nó cần thời gian. Cần rất nhiều. Mọi chuyện đang dồn dập trong đầu nó. Nó không thể sắp xếp hết tất cả trong lúc này. Hóa ra nó được ông nội Quân chấp nhận chỉ vì gương mặt này, nó ngu ngốc ảo tưởng. Nó cứ ngỡ mọi việc lại dễ dàng đến thế. Dễ dàng đến một cách vô lý…
Bước mãi rồi cũng về đến nhà. Nó lên phòng rồi đổ ập xuống giường, nhắm mắt đầy mệt mỏi. Điện thoại của nó bỗng đổ chuông. Là Quân gọi. Nó lưỡng lự rồi cũng nghe máy.
Quân lo nó bị cảm lại. Nó trả lời qua loa vài câu cho Quân đỡ lo. Lúc gần cúp máy, nó bỗng gọi giật lại:
– Chờ đã…
– …
– Chúng ta đừng gặp nhau một thời gian… Có được không?
– Tớ không hiểu.
– Tớ cần phải suy nghĩ một số việc.
– Về chuyện ở phòng chức năng?
– Về tất cả mọi chuyện. Làm ơn. – Giọng nó như sắp khóc.
– Mọi chuyện không như cậu nghĩ. Hãy nghe tớ giải thích.
– Tớ hiểu tất cả mọi chuyện rồi. Cậu hiểu không? – Đến đây thì nó khóc thật. Sự thật dội về khiến cơ thể nó run rẩy.
– Cậu… đã gặp… bố tớ? – Quân sững sờ. Giọng nói có phần hoảng hốt. – Cậu đang ở đâu? Tớ cần gặp cậu.
– Tớ cần yên tĩnh. – Nó nắm chặt điện thoại. – Đừng gặp tớ, đừng đến đưa tớ đi học, đừng gọi điện cho tớ…
– Phương…
– Và ĐỪNG LÀM PHIỀN TỚ NỮA. – Nó hét lên rồi nhanh tay cúp máy.
Nó gục mặt xuống gối khóc nức nở. Nó không muốn phải làm thế này. Thật sự không muốn.
Nhưng nó sợ đối diện với sự thật, đối diện với chính Quân…
Nó cảm thấy bản thân đang chìm trong bế tắc…
Chap 35:
Nó chậm rãi bước lên thư viện. Bài kiểm tra văn của nó cần một số tư liệu. Trên tay nó ôm sách vở và bút, khá nặng và vướng víu.
Hai nữ sinh đi qua nó, “vô tình” huých vào vai nó khiến cho mọi thứ trên tay nó rơi xuống hết.
– Ô xin lỗi. Lần sau đi cẩn thận hơn nhé. – Giọng nói cao vút mang đến chín phần mỉa mai cất lên, nối tiếp đó là một tiếng cười rúc rích.
Nó quay sang nhìn hai nữ sinh kia. Chả trách, đàn em của cái Dương. Nó không nói gì, chỉ ngồi xuống thu dọn sách vở dưới nền đất. Nó chẳng thừa hơi mà tranh cãi với những đứa con gái lắm chiêu này.
Hai tuần nó không gặp Quân cũng là hai tuần những đứa đàn em của Dương lộng hành. Chúng nó công khai bắt nạt nó. Chủ yếu là năm đứa đi cùng, Dương không ra mặt kể từ lần ẩu đả ở bể bơi. Hai tuần cũng đủ để nó quen với cảnh này. Xảy ra nhiều như cơm bữa vậy. Có người mắng nó nhu nhược, nó cũng mặc kệ. Những đứa con gái này không phải là nỗi bận tâm của nó. Nó còn có một việc lớn hơn nhiều.
Quân làm theo lời nó. Cậu không gặp nó kể từ tối hôm ấy. Nó cũng chỉ thỉnh thoảng nhìn thấy Quân bước đi trên hành lang. Những lúc như thế nó sẽ vội vàng lẩn vào đâu đó hoặc chộp lấy một học sinh giả làm bạn rồi che mặt đi lướt qua. Quân nghỉ học rất nhiều. Trong thời gian bây giờ cậu sẽ tập trung hết sức lực tại chi nhánh lớn nhất của tập đoàn ở Việt Nam.
Như vậy cũng tốt, nó sẽ cố gắng suy nghĩ, cố gắng lựa chọn, và cố gắng… từ bỏ. Nó sẽ tôn trọng nguyện vọng của người quá cố đáng kính ấy. Nhưng sao trong nó vẫn còn mãi sự lưỡng lự đang ngày càng lớn. Nó cố gắng rồi lại day dứt. Nó cố lừa dối bản thân nhưng rồi lại bị chính trái tim phản đối. Chính nó cũng đang ghét cay ghét đắng sự không rõ ràng của bản thân.
Không biết nó rơi bao nhiêu nước mắt… Không ai có thể đong đếm được nỗi đau của nó. Tất cả là vì… nó quá yêu Quân.
Đi mãi rồi cũng đến thư viện trên tầng ba. Cô giáo trực thư viện rất quý nó, vừa thấy nó bước vào, cô đã tươi cười:
– Cô bé. Đến mượn sách hả? Bạn trai đâu?
Nó cười đáp lễ lại với cô. Tự nhiên nó thấy trong lòng nhói nhói. Nó với Quân như hình với bóng đến nỗi chỉ mới xa nhau một thời gian mà mọi người cũng nhận ra.
– Em mượn sách tham khảo. – Nó lảng tránh câu hỏi của cô.
– Kệ sách thứ ba từ ngoài vào, đối diện với kệ Kinh Tế đấy. – Cô cầm bút chỉ vào kệ sách phía trước.
– Vâng. Em cảm ơn cô.
Nó chăm chú tìm sách. Chính xác thì ép cho cái đầu dính chặt vào hàng sách tham khảo trước mặt, ngăn không cho nó quay lại đằng sau – kệ sách về kinh tế.
“Soạt!”
Nó giật mình quay lại. Ngoài nó thì trong thư viện vẫn có người?
Rất nhiều quyển sách ở kệ đối diện được rút ra. Một khuôn mặt hiện ra ở khoảng không của các cuốn sách vừa được lấy.
Nó như nhìn thấy Medusa, cả người “hóa đá”. Ngay cả đôi mắt cũng không chuyển động, nhìn chăm chăm vào con người phía sau kệ sách.
– Anh thích đọc sách Kinh tế à?
– Bình thường.
Đoạn đối thoại ngắn ngủi kéo nó về hiện tại. Là giọng nói thanh thoát của Minh Hà.
Minh Hà đi cùng Quân. Hình như Quân chưa phát hiện ra nó.
Nó nhìn trân trân và hai người đang quấn quýt lấy nhau đi đến bàn đọc sách. Có cái gì nghèn nghẹn ở trong cổ họng nó.
Nó thường cắn chặt môi khi kìm nén một thứ cảm xúc dữ dội nào đó đang bộc phát trong người. Và bây giờ nó cũng đang hành hạ cánh môi dưới của mình.
Nó ghen?
Nó vội quay mặt đi. Ngón tay di chuyển trên gáy các quyển sách nhưng lại không chú ý gì cả.
Nó lắc mạnh đầu rồi miết nhẹ bờ môi hơi đau. Chẳng phải như thế cũng tốt sao? Cứ như vậy chẳng phải sẽ dễ dàng sao…
Nhưng tại sao nó lại cảm thấy khó chịu và bức bối đến vậy.
Nó chọn đại mấy quyển sách tham khảo rồi bước ra khỏi kệ sách. Nó cúi gằm mặt xuống, mái tóc buông xõa che hết khuôn mặt.
– Socola trắng! Thi tốt nhé.
Cô thư viện chìa thỏi socola cho nó, tươi cười mà không để ý đến cái giật nảy người như ăn trộm bị phát hiện của nó. Cô thích gọi nó là “Socola trắng” vì sở thích socola cùng với nước da trắng hồng của nó. Chỉ tiếc là hôm nay cô thể hiện tình cảm không đúng lúc.
– Dạ… à… vâng. Em cảm ơn cô. – Nó cầm lấy thỏi socola, trong lòng thầm cầu nguyện không gây sự chú ý của hai con người kia.
– Năm quyển tất cả. Socola trắng thích bao giờ trả cũng được. – Cô thư viện xếp ngay ngắn các cuốn sách rồi đưa cho nó, nở nụ cười ưu ái. Nếu như trong thư viện mà không có người thì nhất định cô sẽ bẹo cái má phúng phính rồi vò xù tóc của nó – hành động mà cô thích trêu nó nhất.
Nó cầm vội chồng sách, lòng nơm nớp lo sợ không biết Quân đã phát hiện hay chưa.
– Em chào cô.
Nó đi như chạy ra cửa thư viện. Cứ nghĩ sẽ thoát nhưng khi đi qua cửa sổ của phòng thư viện, nó bắt gặp một ánh mắt đen giống như một đầu đạn – đang chiếu thẳng vào nó.
Tim nó đập “thịch” một cái, cơ thể như cỗ máy gặp sự cố khựng lại.
Một giây sau thì nó cắm đầu cắm cổ chạy xuống lớp.
Huyền thấy nó chạy về lớp thở hồng hộc liền đỡ nó vào chỗ, tay liên tục vỗ lưng nó.
– Cậu bị ma đuổi à?
Nó khó khăn lắc đầu. Chạy từ trên tầng ba chạy xuống rồi lại chạy qua cái sân rộng “thẳng cánh cò bay” thì bảo sao không mệt chứ. Nó bật ho, ho liên tục.
– Bình tĩnh bình tĩnh. Hít thở từ từ. Đứng lên đã. Không được ngồi… Rồi… Hít vào… Thở ra… Chuẩn rồi… Đỡ hơn chưa? – Huyền lôi nó đứng dậy, vỗ lưng nó rồi hít thở mẫu cho nó.
Nó làm theo Huyền. Cơn khó thở dần dịu đi. Cuối cùng cũng hồi sức. Nó ngồi vào chỗ, cầm quyển vở phẩy phẩy vào khuôn mặt đang đỏ lựng vì mệt kia.
– Cậu… Làm sao… biết… hít thở…? – Nó hỏi đứt quãng không ra câu.
– Anh Long dạy tớ. Hì hì. Hiệu quả phết. – Huyền cười tinh nghịch.
Nó nhìn Huyền chăm chú. Dạo này Huyền dịu dàng và nữ tính hơn. Nó không thấy cô cầm chổi phi bọn bất trị hay quát tháo chúng nó mỗi khi phạm lỗi nữa. Huyền xinh ra nữa. Làn da, mái tóc,… đều được chăm sóc cẩn thận. Đã thế còn hay cười nữa.
– Nhìn gì mà nhìn kĩ thế?
Nó chưa kịp trả lời thì thằng nhóc có “thù oán” với Huyền nhất – con chim lợn đầu đàn Hưng “ngáo” – đã nhảy bổ vào:
– Con khủng long này có người yêu nên “biến hình” đấy. À mà mày nữa Phương ạ. – Thằng nhóc xoa xoa cằm như người lớn. – Thất tình hay sao mà như quả mướp héo thế?
– Biến đi mày. – Huyền cầm quyển vở giơ lên định đánh nhưng thằng “ngáo” này đã chạy mất hút.
– Nó gọi tớ là “khủng long”. Thằng đần này. Phải gọi là “Rồng” mới đúng. Thế mới hợp với tên anh Long cậu nhỉ?
Nó đưa tay lên xoa mặt. Dạo này “xuống sắc” đến thế à? Gương mặt này có thể khiến người khác nhìn xuyên thấu được đường tình duyên của nó à? Huyền và nó một trắng một đen. Huyền hạnh phúc trong tình yêu bao nhiêu thì nó quay cuồng với những nỗi lo bấy nhiêu.
Huyền vuốt ve má nó. Cô nhìn chằm chằm vào nó, thái độ rất “hình sự”.
– Bị sút cân, mắt lờ đờ thâm quầng, gương mặt nhợt nhạt, tóc xơ xác. Cậu đang hành hạ bản thân đấy à?
– Chỉ là học bài thôi mà. – Nó lắc đầu cười trừ. Sự thật đúng là thế, nó thức đêm ôn bài, cũng chẳng có hứng thú với ăn uống.
– Cậu ham hố No.1 đến thế cơ à? – Huyền lắc đầu chẹp miệng.
Đứng đầu lớp chỉ là một phần, lí do lớn hơn là để ép bản thân tập trung vào một thứ để quên đi những chuyện liên quan đến Quân. Sau lần hét lên yêu cầu Quân đừng gặp nhau nữa, trong nó luôn có một sự day dứt khó hiểu.
– Đừng có làm gì quá với sức mình. – Nhìn cái bộ dạng phờ phạc thiếu sức sống của nó, Huyền không khỏi xót xa.
Nó như chẳng nghe thấy lời nói của Huyền, lục đục lôi sách vở trong cặp ra.
– Tớ còn phải làm bài văn 90 phút. – Nó lầm bẩm nói, mặc kệ Huyền có nghe hay không rồi lại cắm cúi viết.
Huyền bực mình trước sự cứng đầu của nó, cô giằng cây bút trong tay nó ra, nghiến răng ken két với nó:
– Cậu bị làm sao thế? Bài văn đấy không cần phải làm. Cô thông báo từ hôm qua rồi.
Nó liếc gương mặt tức giận của Huyền rồi hờ hững lấy lại cây bút:
– Làm toán vậy.
– TRẦN THANH PHƯƠNG. – Huyền quát lên. – Cậu trêu tức tớ đấy à?
Hiếm khi Huyền gọi đầy đủ họ tên nó, ngữ khí lại rất tức giận khiến cho cả lớp im phăng phắc quay lại nhìn bàn học của nó. Bây giờ thì Huyền giống một con rồng rồi đấy, một con rồi biết phun lửa.
– Hai tiết cuối tự học. Cậu đứng lên. Tớ với cậu phải nói rõ ràng chuyện này. – Huyền nóng nảy kéo nó dậy, tự tay dọn hết đồ trên mặt bàn cho vào cặp rồi phăm phăm kéo nó ra khỏi lớp.
– Chúng mày. – Huyền khựng lại, cô ngoái đầu vào trong lớp nghiến răng ken két. – Hai tiết cuối này làm gì thì làm, đừng để tên lớp trên bảng tin. Không thì tao bẻ răng từng đứa một.
Quả là một lớp phó trật tự có trách nhiệm với lớp!
Nó lờ đờ theo Huyền. Lúc tức giận Huyền khỏe thật.
Đi qua cửa lớp 10C3, nó lại không tự chủ ngoái đầu vào nhìn. Quân đang thoải mái tựa lưng vào ghế, gương mặt tĩnh lặng nhìn lên bảng. Trông cậu giống như đang dự giờ hơn là ngồi học.
Nó khẽ thở dài. Quân vẫn vậy… Tại sao nó lại giống như bị suy sụp nặng đến nỗi cô bạn thân phải nóng nảy quát tháo nó?
Hay là cậu ấy cũng chuẩn bị… chấm dứt?
Lồng ngực nó quặn thắt. Hai tuần không gặp nhau nhưng chưa khi nào nó nghĩ đến trường hợp này. Cảm giác đau hơn khi nó ép bản thân chủ động rời xa. Nó ích kỉ, ích kỉ đến chính mình không chấp nhận được.
Nó cắn chặt răng, tự dặn mình không được khóc…
Huyền và nó đến quán Yagurt Gabbit gần trường. Nó và Huyền là khách quen của quán, nhất là Huyền vì cô có sở thích ăn đồ lạnh vào mùa đông.
Huyền khuyên nó rất nhiều. Huyền biết nó rất buồn. Cô động viên nó.
Nó cũng cười. Cười giống như là đang vui.
Huyền không biết rằng, mọi thứ cô đang làm đều là vô ích, nỗi buồn của nó không những không giảm đi mà còn đang tăng lên.
Tất cả là vì Huyền đang che giấu một sự thật một cách vụng về khiến nó dễ dàng nhận ra.
Huyền không nhắc đến những chuyện đang diễn ra khiến nó ngờ ngợ đoán được… Mọi chuyện chắc chắn đang rất căng thẳng.
Với bản tính bướng bỉnh và nóng nảy của Quân, không thể nào có chuyện cậu lại ngoan ngoãn ngồi yên nghe theo lời người lớn.
Một cảm giác tội lỗi lại dâng lên trong nó. Chỉ tại nó, tất cả chỉ tại nó nên gia đình hạnh phúc của Quân đang dần nứt vỡ.
Chap 36:
“Này, nhìn thấy gì chưa? Đào Duy Quân 11B3 đứng đầu khối.”
“Điểm tuyệt đối à?”
“Ừ 30 điểm. Tổng ba môn chính ban.”
“Thế người yêu cậu ấy thì sao?”
“26 điểm. Đứng thứ 5. Lần này bị xuống hạng nhiều rồi. Mà nghe nói chia tay rồi mà. Người yêu Quân bây giờ là Minh Hà 12A1 mà.”
“Từ lúc nào vậy?”
“Có nhớ cuối năm lớp 10 không? Quân tự nhiên biến mất, khi trở về thì có Minh Hà bên cạnh. Nghe nói cặp đôi Quân Phương giờ còn không nhìn mặt nhau nữa mà.”
“Hot boy và hot girl thành cặp. Đẹp rồi. Gần đây Phương còn đánh nhau ở hồ bơi nữa. Phương đánh em gái Minh Hà nhập viện mà.”
“Thật á? Giờ mới biết. Nhìn mặt búng ra sữa kia mà ghê gớm thế á?”
“Vụ đấy ai chả biết. Có mỗi mày không biết thôi. Lần này bị tụt hạng, đánh dấu một bước sa ngã đấy.”
…
“Này nói bé thôi. Phương kia kìa.”
Phương và Huyền đến gần bảng điện tử thông báo điểm thi. Những lời xì xầm bàn tán kia lọt vào tai nó không sót một chữ nào. Đúng là miệng lưỡi người đời, bảo nó đánh người nhập viện thì quả thật, quá hoang đường! Xem ra Quân và nó cũng nổi tiếng, cứ tưởng im lặng rồi mọi chuyện sẽ lắng đi và trôi vào trong lãng quên. Ai ngờ vẫn có nhiều người “thầm lặng theo dõi” đến thế. Cũng chả trách Quân vì những lần đến trường, nó vẫn thường xuyên bắt gặp những ánh mắt ái mộ nhìn về phía cậu. Nhưng nó không biết nó nổi bật điểm nào mà mọi người lại có thể biết tường tận được mọi việc xung quanh nó, đồn thổi rồi phóng đại lên. Thật là khó đối phó.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào nó. Nơi phát ra tiếng xì xầm bàn tán cũng im bặt. Không phải vì sợ nó mà vì Huyền – đương kim tiểu thư nóng tính không khác gì người anh họ của cô – đang đi bên cạnh nó. Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh Huyền nổi điên lên thôi cũng đủ làm người ta nổi da gà.
Nó quay sang nhìn những cô nữ sinh nhiều chuyền vừa xôn xao bàn tán, gật đầu mỉm cười thật tươi. Dù gì cũng phải đáp lại những ánh nhìn “chăm chú” ấy chứ.
– Chậc chậc. Tớ đứng thứ 9. Trong top 10 cậu ạ. – Huyền xoa cằm vẻ bất mãn.
Nó không nghe thấy Huyền nói gì, mắt chăm chú nhìn vào dòng chữ khổ lớn màu đỏ cách biệt: ĐÀO DUY QUÂN. Thứ hạng mà nó khổ công bám trụ suốt năm qua đã bị cậu lấy mất rồi. Nó thấy mừng. Đây là một bước tiến lớn cho Quân. Nó có thể nhìn thấy sự cố gắng nỗ lực của Quân. Cậu cố gắng không chỉ vì bản thân mà còn vì gia đình, tập đoàn và cả người ông nội quá cố đáng kính nữa.
Nó mừng nhưng sao lại có chút hụt hẫng ở đây. Có phải khoảng cách của nó và Quân ngày càng xa?
– Cậu bị tụt hạng rồi. – Huyền chống tay lên vai nó. – Chậc chậc. Tớ bảo mà. Phải giữ gìn sức khỏe. Cậu vừa học vừa hành xác như thế không có kết quả tốt đâu.
– Hì hì. – Nó nghiêng đầu sang Huyền cười trừ. Thật ra thì cũng buồn chứ. Nó cũng cố gắng thế mà…
– Xem nào. Người con gái luôn đứng đầu của chúng ta bị tụt hạng thê thảm quá. – Lại cái giọng mỉa mai cao vút.
Nó không cần quay lại cũng biết được đấy là lũ cái Dương. Sáu đứa con gái như có thù oán truyền kiếp với nó. Một ngày không chọc ngoáy đá đểu nó là không chịu được. Duy nhất có bọn này là không nể nang một ai nhờ có Minh Hà “đỡ” cho.
– Chị Dương, chị đứng thứ 4 này. – Giọng một đứa vang đầy vẻ phấn khích.
– Điểm nổi trội duy nhất của bạn Phương cuối cùng cũng bị tẩy bỏ. Thật là… – Chúng nó giả vờ chống mặt thở dài. – Chả hiểu bạn tương xứng với anh Quân ở điểm nào nữa?
– No.1 hai khối hợp nhau hơn chứ. Chị Minh Hà đứng đầu khối 12 mà. Một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ. Đẹp quá.
– Hơn hẳn cái đứa tầm thường luôn mơ mộng hão huyền.
– Chúng mày… – Huyền nghiến răng bước lên định dạy dỗ chúng nó một trận nhưng nó đã ngăn lại.
– Huyền à. Chúng tớ khuyên cậu đừng nên dây dưa với loại con gái này. Không có gì tốt đẹp đâu.
Nó cảm nhận được cả cơ thể Huyền đang run lên vì tức giận. Bất giác nó nắm tay Huyền chặt hơn. Cô không biết võ nhưng lúc tức lên thế này, cô có thể gây ra thương tích gấp mấy lần người biết võ đánh
– Ly, Diệp, Hằng, Mỹ, Thủy. Đủ rồi. – Dương nãy giờ im lặng bất ngờ lên tiếng. Con bé vẫn giữ thái độ cộc lốc và bất cần.
Năm đứa nghe Dương nhắc chẳng đứa nào bảo đứa nào, tự nhiên im chặt miệng. Đủ hiểu uy lực của Dương lớn thế nào.
– Xuống một lúc 5 hạng. Một sự nhục nhã. – Dương không thèm nhìn Phương. – Hóa ra bản chất của mày cũng chỉ là yếu đuối, chết chìm trong tuyệt vọng.
Dương quay sang Huyền.
– Năm đứa em tôi thất lễ rồi. Mong bỏ qua.
– Không sao. Mong rằng cô dạy dỗ đàn em cô cẩn thận. Chúng nó càng ngày càng lộng hành, “vuốt mặt không nể mũi” rồi đấy.
Dương gật đầu. Đối với người nhà họ Đào thì con bé cũng như Minh Hà chưa đủ khả năng để động đến.
– Đi thôi.
Nó kéo tay Huyền đi khỏi sảnh lớn. Điểm cũng biết hết rồi, ở lại để cho người ta có cơ hội bàn tán chẳng phải là ý hay.
– Đừng buồn. Học tài thi phận mà. Cậu là người giỏi nhất – Huyền bật ngón tay cái lên. Cô khá vụng về trong việc an ủi người khác nhưng điều đó không có nghĩa con người cô khô khan, ngược lại cô rất tình cảm, sống thật và chân thành.
– Cảm ơn cậu.
***
Nó bước ra khỏi phòng tập võ. Tâm trạng không tốt lắm nên bị trúng đòn nhiều. Thầy Long hôm nay thiếu kiên nhẫn với sự di chuyển chậm chạp và phản kháng yếu ớt của nó. Anh mắng nó nhiều nhưng cuối cùng cũng không chịu được cái khuôn mặt búng ra sữa xị xuống, phải chạy ra ngoài mua socola dỗ nó.
Một bàn tay chộp lấy vai nó khiến nó giật nảy người, lập tức xoay người lại.
– Cậu làm gì ở đây? – Nó ngạc nhiên hỏi.
– Tối nay 8 giờ. Chuẩn bị đi. Có người đến đón. – Dương mặc kệ cái nhìn như thấy người ngoài hành tinh, đáp tấm thiếp mời màu hồng phấn cho nó.
– Cái này là… – Nó mở ra xem. Là thiệp mời dự tiệc. – Biệt thự Hoàng gia?
– Là nhà của anh Quân. – Dương trả lời ngay. Con bé cũng không hiểu vì sao Phương đến nhà Quân nhiều lần rồi mà không biết được tên biệt thự ấy.
Con bé nói tiếp:
– Đây là party ăn mừng việc anh Quân đứng đầu bảng xếp hạng.
Chẳng để nó nói gì thêm, Dương quay đầu bước vào trong oto, mặc kệ nó đứng trầm ngâm với tấm thiệp.
– Này…
Nó gọi với theo nhưng chỉ còn lại lớp bụi mỏng còn vương lại. Cũng dần quen với kiểu giao tiếp cộc lốc của Dương nên nó cũng chả tức giận, chỉ cho tấm thiệp vào túi áo khoác rồi đi bộ về.
***
Bây giờ đã là 7h35’.
Nó nằm trên giường ôm con gấu bông, hai mắt mở nhưng cả cơ thể lại giống như chìm vào giấc ngủ từ lâu lắm rồi. Cỗ máy này đang ngoan ngoãn nằm im dưỡng sức.
Tiếng chuông cửa lại vang lên. Nó bịt tai lại, mặc kệ. Anh Hùng đang ở dưới nhà, có khách thì đấy là việc của anh ấy.
– PHƯƠNG. XUỐNG MỞ CỔNG.
Nó nhăn mặt đập vào người con gấu bông một phát. Tại sao anh ruột nó lại lười biếng đến mức này chứ?
Nó đành lùng bùng bước xuống nhà mở cổng.
– Không chuẩn bị gì à?
Cái giọng ngang phè hách dịch ấy khiến nó phải mở to mắt ra nhìn. Đúng là cái Dương. Con bé nhiệt tình đến nỗi hết đưa giấy mời còn đến tận nhà đưa nó đi nữa.
– Tớ không định đi. – Nó lúng túng gãi đầu.