Dương chau mày nhìn vào bộ đồ ngủ bằng bông màu hồng của nó. Con bé bực mình gắt gỏng:
– Tao thật sự bực mình với mày đấy.
Dương chộp lấy cổ tay nó, lôi đi.
– Này. Bỏ tay tớ ra.
Nó ra sức ghì lại nhưng không thắng được sức Dương. Nó vừa giằng tay mình ra vừa la hét ầm lên. Dương khỏe hơn lần đụng độ ở nhà vệ sinh và bể bơi rất nhiều. Cơ thể nó thì đang trong tình trạng suy nhược nhẹ.
Dương đẩy nó vào trong xe, sau đó con bé cũng ngồi vào trong, lên tiếng bảo tài xế phía trên khởi hành.
Nó xoay xoay cổ tay hằn đỏ, môi mím chặt.
Dương lôi nó vào trong Vogue – shop thời trang hàng hiệu có tiếng trong thành phố. Mặc kệ bao nhiêu lời mời chào của nhân viên, mặc kệ cái váy màu hông phấn Dương ấn vào người nó, nó nhất quyết ương bướng chọn áo phông đơn giản cùng với quần jeans và combat đen.
Vì gần đến giờ bữa tiệc bắt đầu nên Dương cũng chẳng tranh cãi với nó. Con bé tiếp tục ấn nó vào trong xe.
Chỉ ba phút sau, căn biệt thự tráng lệ hiện ra trước mắt.
Chap 37:
Khoảng sân rộng lớn chứa đầy oto. Có rất nhiều học sinh trường Võ Thị Sáu. Chủ yếu là những học sinh có thân phận danh giá, gia thế đồ sộ của khối 11 và 12. Họ đi dự tiệc một cách đúng nghĩa, váy dạ hội, quần áo sành điệu, trang sức phụ kiện đều toát lên phong thái quý tộc và không kém phần ăn chơi.
Mọi người căn bản sẽ không để ý đến một đứa con gái mờ nhạt như nó nếu như năm đứa khắc tinh của nó thốt lên:
– Bạn Phương! Bạn nghĩ đây là vườn trẻ hay sao mà ăn mặc thế kia?
Giọng nói chanh chua cố ý nâng cao âm lượng thu hút sự chú ý của mọi người. Lúc nào chúng nó cũng vận dụng triệt để phương pháp này để bôi nhọ Phương. Họ nhìn nó như vật thể lạ, ánh mắt như muốn nói “ở đâu ra cái con bé tầm thường vậy?”.
– Bây giờ đi về còn kịp đấy. – Một đứa phẩy phẩy tay.
Nó mím môi chưa biết đối phó thế nào thì một giọng nói khô khốc vang lên:
– Im đi.
Nó quay lại. Cái Dương đang ở sau nó tiến lên. Con bé sa sầm mặt nạt bọn chúng.
Đáy mắt nó ánh lên một tia khó hiểu. Không phải Dương cùng phe với chúng nó sao?
– Có chuyện gì vậy?
Giọng nói thanh thoát vang lên. Minh Hà đi đến trước mọi người. Mái tóc xoăn đỏ cầu kì, gương mặt trang điểm tinh tế cùng với váy dạ hội trễ vai dáng dài. Cô đẹp và nổi bật hơn bất kì ai.
– Chị Minh Hà… – Năm đứa con gái váy áo xúng xính ngập ngừng nhìn Minh Hà.
Nhưng Minh Hà không để tâm đến chúng nó, cô chỉ ra hiệu bảo chúng nó đi vào trong rồi mỉm cười dịu dàng với nó:
– Em đến rồi. Vào thôi. Bên trong rất vui đó.
Bàn tay lạnh toát của nó bị Minh Hà kéo vào trong. Nó tập tễnh bước theo Minh Hà. Đứng cạnh cô, nó không còn cảm thấy tự tin. Nó như một con vịt xấu xí đang bám lấy thiên nga để được hưởng nhờ ánh hào quang.
Minh Hà rất đẹp, rất hợp với Quân…
Nó nắm chặt bàn tay, ghì bàn chân mình xuống nền đất để bước đi cứng cáp hơn. Nó tự động viên mình cố lên nhưng toàn bộ sự tự tin đã bị Minh Hà trước mắt đánh gục rồi.
Tiếng nhạc nhẹ nhàng trầm lắng du dương. Ánh đèn từ những ngọn đèn sang trọng và cả từ chiếc đèn chùm pha lê càng khiến cho không gian thêm lộng lẫy.
Minh Hà cầm tay dẫn nó vào trong. Nó ngoan ngoãn đi theo cô. Nơi mà nó cho là thân quen nhất giờ đây đã là xa lạ. Nó lại là một “vị khách”.
– Chị xin lỗi. Những đứa em chị, chúng nó thật ích kỷ. – Minh Hà siết nhẹ tay nó giải thích.
Nó lắc đầu cười nhạt. Nó quen rồi. Chính nó cũng đã hình thành một ý niệm rằng, càng đôi co thì càng có cớ để chúng đả kích, chi bằng nên im lặng và phớt lờ.
– Em có thể ở đây được không? Chị vào giúp anh Quân. Cũng sắp đến giờ bắt đầu rồi.
– Vâng. Cảm ơn chị. – Nó gật đầu. Nó không cười được. Minh Hà và Quân rất thân thiết với nhau, còn nó và Quân thì ngày càng xa vời. Sao nó lại thấy thất vọng vậy? Cổ họng như có một thứ gì đó chèn ngang, nghẹn ứ và tủi thân.
Ngay khi đồng hồ điểm 8 giờ, tiếng nhạc đột ngột dừng lại. Một tia ánh sáng trắng lớn chiếu lên sân khấu, nơi có người đàn ông mặc bộ vest đen chỉnh tề, đầu tóc gọn gàng, gương mặt sáng sủa, có vẻ như đây là MC của bữa tiệc tối nay. Nó nhận ra người đàn ông này, anh ta là trợ lý của Quân. Quân đã từng giới thiệu với nó đây là người sẽ giúp Quân làm quen với công việc ở tập đoàn, nôm na là một thư kí chưa chính thức của một vị tổng giám đốc tương lai.
– Lady and Gentlemen. Cảm ơn mọi người đã tham dự bữa tiệc tại biệt thự Hoàng Gia. Xin mời mọi người nâng ly chúc mừng thiếu gia Đào Duy Quân đã đạt được vị trí No.1 của bảng xếp hạng toàn khối.
Người MC cầm lấy ly rượu giơ cao lên. Mọi người phía dưới cùng hò hét và nâng ly theo. Khi những ly rượu cạn thì cũng là lúc âm nhạc nổi lên. Những bản nhạc sôi động vang lên làm nóng dần buổi tiệc.
Nó từ tìm cho mình một chỗ ngồi tại góc khuất của bữa tiệc. Nó chẳng có hứng thú với bữa tiệc này. Hơn nữa tiếng nhạc làm cho nó cảm thấy choáng váng. Nhưng nó nhất quyết không rời đi. Nó muốn được nhìn thấy Quân. Suốt từ đầu buổi tiệc nó không thấy Quân đâu. Cả Minh Hà nữa.
Một người phục vụ nữ bưng khay đựng những ly nước đầy sắc màu đi đến qua nó. Như nhận ra mình vừa bỏ qua điều gì, cô gái dừng lại và ngó nghiêng nhìn nó. Điệu bộ có phần ngờ nghệch vụng về nhưng cũng rất dễ thương.
– A. Chị nhận ra em rồi. Em tên là Phương phải không? – Cô gái đột nhiên chỉ tay về nó và thốt lên, khay đựng nước trên tay cô lắc lư, thật may là không bị đổ xuống.
Nó ngạc nhiên nhìn người con gái trước mặt rồi nhanh chóng mỉm cười gật đầu.
– Sao lại ngồi đây? Tham gia bữa tiệc đi chứ! Em có muốn uống nước không? – Cô gái bưng khay nước ra trước mặt nó.
– Em chờ bạn. Cho em nước cam. – Sự thân thiện và hào hứng của cô gái giúp việc khiến cho nó cảm thấy bình tĩnh hơn.
– Của em đây. – Cô gái đưa ly nước cam cho nó, tinh nghịch nháy mắt – Chị tên là Hương nhé. Chị nhìn thấy nhóc nhiều lần rồi. Nhưng chắc nhóc không nhớ chị.
Nó gãi đầu cười trừ. Thú thật thì nhà Quân nhiều người giúp việc quá, nó thì hay quên nên chẳng nhớ ai với ai. Có lần còn chẳng phân biệt được bác quản gia với người giúp việc.
– Chị đi nhé. Bên kia có người gọi rồi. – Hương vẫy tay chào nó rồi vội quay người bước đến trung tâm bữa tiệc.
Nó xoay xoay ly nước cam trong tay, đôi mắt nhìn mông lung ra phía trước. Đã gần một tiếng trôi qua mà Quân vẫn chưa xuất hiện. Mọi người dễ dàng hòa vào bữa tiệc, người MC trên sân khấu liên tục khuấy động không khí thêm phần náo nhiệt.
Nó chẳng quan tâm đến người MC đang khéo léo điều khiển chương trình trên sân khấu, cũng mặc kệ ánh mắt của những cô chiêu cậu ấm đi lướt qua để lại cho nó. Đơn giản là vì trong đầu nó chỉ đang xoay quanh một người.
– Vâng. Xin mọi người chú ý. Sau đây là phần trình diễn của cô Minh Hà. Đây cũng là món quà mà cô dành tặng cho thiếu gia Đào Duy Quân.
Tiếng hò hét nhưng một làn sóng, càng lúc càng lớn. Tiếng vỗ tay, tiếng kêu gào tên Minh Hà. Đúng là hoa khôi Red Queen, Minh Hà có rất nhiều fan.
Tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên. Nó cảm thấy như được giải thoát. Đầu nó nãy giờ căng ra vì âm thanh sôi động – mà theo nó thì như bị nện từng nhát búa. Ngón tay nó nhịp nhịp theo điệu nhạc trên ly nước cam. Đôi mắt không vì thế mà quên đi nhiệm vụ quan sát xung quanh tìm kiếm.
Minh Hà hát rất hay. Giọng cô như tiếng chuông gió. Bình thường đã nổi bật, trong hoàn cảnh này cô lại càng giống như một minh tinh màn bạc nổi tiếng.
“You’re my everything
The sun that shines above you makes the blue bird sing
The stars that twinkle way up
in the sky, tell me I’m in love.”
(You’re My Everything – Mimi Lo)
Bài hát này có phải Minh Hà dành cho Quân không? Giọng hát đượm đầy tình cảm, ấm áp và ngọt ngào.
Bất giác nó nhìn thấy một dáng người quen thuộc. Chỉ là nhìn đằng sau lưng thôi nhưng rất giống…
Nó vội đặt ly nước lên chiếc bàn rồi vội vàng chạy đến. Mới đầu chỉ muốn thầm lặng nhìn cậu từ đằng xa nhưng ngay lúc này, trong lòng nó như đang thúc giục nó chạy đến. Bước chân vô định của nó ngày càng nhanh.
Tiếng nhạc nhẹ nhàng cùng với giọng hát dịu dàng của Minh Hà vẫn tiếp tục nhịp nhàng vang lên. Nhưng nó không để tâm, ước muốn gặp Quân ngay lúc này lớn hơn rất nhiều.
Càng lúc càng gần người kia hơn, tự nhiên nó thấy chậm quá, sao căn biệt thự này lại rộng quá vậy.
Gần hơn rồi. Chỉ còn vài bước chân thôi.
Khi mà chỉ còn đúng một bước nữa thôi thì con người trước mặt bỗng quay lại.
Một gương mặt hoàn toàn khác. Tuy rằng nhìn đằng sau rất giống nhưng lại không phải là cậu ấy.
Nó khựng lại. Nhầm người rồi.
Đúng lúc ấy mọi đèn điện trong căn phòng đột ngột tắt. Xung quanh tối đen như mực. Nó không dám di chuyển, đứng yên như tượng, mắt vẫn chưa quen với bóng tối.
– Cảm ơn cô Minh Hà. Phần trình diễn rất tuyệt. Tôi rất thích giọng hát của cô. Phải nói là ngọt ngào như một thanh socola, dư vị mãi không thể quên… – Người đàn ông trên sân khấu kia tiếp tục khua môi múa mép, ngày càng lan man xa khỏi chủ đề của bữa tiệc.
Đang say sưa “ca tụng” giọng hát vàng của Minh Hà, người MC kia hình như nhận được báo hiệu, vội vàng dừng lại chủ đề càng ngày càng nhạt của anh.
– Thưa quý vị. Mục đích của bữa tiệc hôm nay không chỉ là ăn mừng cho chiến thắng của thiếu gia Đào Duy Quân mà đây còn là bữa tiệc chính thức công khai hôn ước của thiếu gia Đào Duy Quân và tiểu thư Trịnh Minh Hà.
Tiếng xôn xao bàn tán vang lên, càng lúc càng lớn, cuối cùng thì lan rộng ra toàn bộ mọi người có mặt trong bữa tiệc.
“Kia có phải anh Quân không?”
“Đúng rồi. Nhân vật chính giờ mới xuất hiện.”
“Cho bọn em một lời xác nhận đi!”
…
Đôi mắt nó dõi theo từng chuyện động tiến lên sân khấu của Quân. Đôi mắt lạnh, hai tay cho vào túi quần, phong thái ung dung bước lên sân khấu. Nhưng rõ ràng trên khuôn mặt kia có sự miễn cưỡng, tuy rằng nó chỉ biểu hiện một cách mờ nhạt rồi nhanh chóng biến mất.
Minh Hà nở nụ cười trìu mến với Quân, giống như một người vợ hiền. Quân không phản ứng gì, thờ ơ đứng bên cạnh Minh Hà.
Tiếng trầm trồ, tiếng ghen tỵ, những lời khen ngợi đẹp đôi,… rộ lên như những mũi dao xuyên thẳng vào tim nó. Tai nó ù đi, chẳng nghe thấy gì nữa. Chẳng rõ MC trên kia nói gì mà tất cả mọi người lại vỗ tay rất to, rất náo nhiệt. Có tiếng hô đồng thanh, càng lúc càng lớn. Cả căn biệt thự như nổ tung vì tiếng cổ vũ đấy.
“Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi!”
Mắt nó nhìn đăm đăm vào hai con người lộng lẫy trên sân khấu kia. Quân vòng tay đỡ lấy eo Minh Hà, đặt lên môi cô nụ hôn ngọt ngào.
Nó không nhớ mình bước ra khỏi căn biệt thự như thế nào. Đờ đẫn bước đi, nó chợt nhận ra mình đã bước đến chiếc xích đu trắng ở thảm cỏ phía tây căn biệt thự.
Nó nhẹ nhàng ngồi lên. Chiếc xích đu đung đưa. Gió nhẹ nhàng ôm trọn lấy cơ thể nó.
Nó ngạc nhiên khi cảm nhận được đôi mắt ráo hoảnh của mình. Sao nó không khóc? Chẳng phải nó yếu đuối lắm à?
Một thứ gì đó trong lòng nó rơi xuống, vỡ tan. Niềm tin hay tình yêu?
– Cô bé. Sao lại ngồi ở đây vậy?
Nó ngẩng đầu lên. Là chị Hương. Chị ấy đứng trước mặt nó từ bao giờ.
– Trong đấy ngột ngạt quá. Em ra ngoài hít thở. – Nó khẽ cười, cổ họng thấy đắng chát.
– Ưm… A chào tiểu thư Dương. – Chị Hương đột ngột cúi đầu chào.
Nó ngoái đầu nhìn về phía trước. Dương nhìn chằm chằm khuôn mặt nó. Rồi con bé quay sang chị Hương:
– Bên trong cần phục vụ. Chị có thể vào giúp chứ?
– Vâng. Tôi xin lỗi. Tôi vào ngay. – Chị Hương vội vàng chạy về phía biệt thự, để lại nó và Dương bên chiếc xích đu trong màn trời đen kịt lộng gió.
Nó cúi gằm mặt, giữ im lặng, hai chân đẩy đẩy cho chiếc xích đu đung đưa.
Mãi một lúc sao, cái Dương mới lên tiếng, con bé đưa chiếc áo khoác cho nó.
– Mặc vào. Lạnh rồi.
Nó mỉm cười đỡ lấy chiếc áo, ngoan ngoãn khoác lên người. Từ khuôn mặt đến hành động đều giống một con búp bê vô cảm.
– Đừng có giả tạo trước mặt tao. – Cái Dương cáu kỉnh gắt nhẹ. – Và cũng đừng tỏ ra như không có chuyện gì.
– Theo cậu thì tớ phải như thế nào mới giống bình thường?
– …
– Tớ thật vô dụng. – Nó lắc đầu cười khổ.
…
– Đôi khi từ bỏ là một phương án tốt nhất. – Dương trầm ngâm một lúc rồi bỏ lại cho nó câu đấy, quay đi mất.
Chap 38:
Nó mệt mỏi đi vào trong nhà. Lại là một ngày đi học đầy ồn ào. Cảm giác chết chìm trong những ánh mắt soi mói quả không dễ chịu chút nào.
Anh Hùng đang ngồi ở trên ghế xem ti vi. Vừa nhìn thấy nó, anh đã phẩy tay sai bảo:
– Đóng hộ anh cái cửa sổ.
Nó không trả lời, chỉ lẳng lặng đi ra chỗ cửa sổ đóng lại. Chẳng may cánh cửa kẹp vào đầu ngón tay áp út của nó một phát đau điếng. Nó vội rụt tay lại, đầu ngón tay hiện lên một vệt tụ máu dài, dần dần chuyển sang màu đậm và cuối cùng là tím bầm. Nó cắn chặt răng, tiếp tục đóng cửa.
Sau khi đóng cửa sổ lại, nó lại xách cặp định lên phòng. Lướt qua chỗ anh Hùng, một cánh tay giữ nó lại. Anh Hùng kéo nó vào ghế, bên cạnh anh.
– Làm kiểu gì mà tím bầm tay thế này? – Anh Hùng mở bàn tay đang nắm chặt của nó ra.
Nó chẳng trả lời. Ngồi im để cho anh xem xét.
Anh Hùng chạy vào đến tủ đựng đồ y tế, lấy thuộc rồi vội vã quay lại bôi thuốc cho nó. Vừa xoa thuốc anh vừa mắng:
– Con gái con đứa. Làm chả cận thận cái gì. Mấy ngày hôm nay mày làm sao thế? Thẫn thà thẫn thờ, mặt mũi như đưa đám…
Tách!
Một giọt nước rơi xuống lòng bàn tay nó khiến anh Hùng ngừng lại. Anh ngẩng lên nhìn nó, gương mặt kia đang cố nén nước mắt nhưng những vệt nước dài liên tục xuất hiện nơi gò má.
Anh thở hắt ra. Nó ít khóc nhưng mỗi lần nó khóc là lại khó dỗ. Con nhóc này mấy ngày hôm nay tâm trạng như đám mây đen vậy. Mặt lúc nào cũng như sắp khóc, tính tình thì như tự kỉ.
Anh ôm nó vào lòng, vỗ nhẹ vào vai nó.
– Khóc sẽ giải tỏa nỗi buồn đấy.
– Đau… Đau quá… Hức… Đau quá… – Lời nói của anh như mở khóa cánh cửa của căn phòng chứa đầy tâm trạng, nó khóc nức nở trong lòng anh Hùng, nước mắt chẳng bị kìm nén như mọi khi nên ngang ngược tuôn xối xả trên khuôn mặt nó. Nó khóc như một đứa trẻ, tiếng khóc đầy ấm ức và tủi hờn. – Chấm dứt rồi…
Trong đầu nó lại gợi lên những hình ảnh của buổi chiểu ngày hôm ấy, cái ngày mà ngay sau ngày tổ chức bữa tiệc.
***
Buổi chiều, ánh nắng yếu ớt chiếu xuống bóng hai con người đang lững thững đi cạnh nhau. Công viên trong những ngày đông lạnh nên ít người, xung quanh tĩnh lặng. Tiếng bước chân đều đều vang lên.
– Cậu vẫn khỏe chứ? – Quân lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng lạ lùng này.
– Ừ. Cậu cũng thế chứ? – Nó gật đầu mỉm cười.
– …
– Tớ đã suy nghĩ rất nhiều. Cảm ơn cậu về thời gian qua. Đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của tớ. Nhưng… tớ nghĩ chúng ta nên chia tay. – Nó vòng tay ra cổ tháo sợi dây chuyền mặt hoa hồng ra, đặt vào lòng bàn tay Quân. – Như thế sẽ tốt cho cả hai.
Nó thấy Quân khựng lại, từng đường gân trên cánh tay nổi rõ.
– Tại sao? – Giọng nói lạnh làm nó cảm thấy run người. Và cả đau nữa. Nhưng thà đau thật đau một lần còn hơn là đau âm ỉ mãi mãi.
– Cậu nghĩ tớ sẽ làm gì khi thấy người yêu mình hôn một cô gái khác những hai lần. Và chẳng có một lời giải thích. – Đôi mắt nó chực nhòe nước nhưng nó đã cố mở to mắt đển chặn những hạt nước kia. Nó không muốn tỏ ra yếu đuối.
– Cậu đã đến bữa tiệc? Là ai đã đưa cậu đến? – Quân có hơi mất bình tĩnh, giọng nói trở nên gấp gáp hơn.
– Điều đó không quan trọng. Cậu biết không, cảm giác bị lừa dối rất đau. Và cậu đã làm tớ đau đến hai lần. Tớ xin lỗi. Chúng ta chấm dứt tại đây thôi. Chúc cậu hạnh phúc bên vị hôn thê xinh đẹp. – Nó cười chua chát.
Gương mặt Quân như đanh lại, cậu im lặng không nói gì cả. Sự im lặng lại tiếp tục bao trùm. Nó như nghe được tiếng hít thở ngày càng nhanh và nặng của Quân.
Nó đã quyết định rồi. Nó sẽ rút lui. Nó sẽ không làm cho Quân phải khó xử, nó không muốn Quân phải lựa chọn giữa nó và gia đình, cả người ông nội đáng kính kia nữa.
Tình đầu đẹp này, nó sẽ giữ mãi trong lòng.
– Cậu từ bỏ dễ dàng thế sao? – Quân xoay người đối diện với nó, đôi mắt đen lạnh nhìn thẳng vào mắt nó. Hình như nó nhầm, giọng nói của cậu rõ ràng đang kìm nén sự tức giận. – Hóa ra những gì chúng ta có ở trong mắt cậu đều đơn giản như thế.
Câu nói nhưng mũi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào trái tim đang run rẩy của nó. Nó không dám nhìn vào đôi mắt đen kia.
– Tớ… xin lỗi. – Nó không dám nhìn vào mắt Quân. Nỗi đau đang lớn dần lên khiến trái tim nó rỉ máu. Hai tay vô thức bấu chặt vào nhau. Hãy thật tàn nhẫn để quên nhau dễ dàng hơn – Tớ không đủ cao thượng để… tha thứ…
Quân nhìn nó, rất lâu. Đáy mắt hiện lên những tia hụt hẫng. Cậu cầm lấy sợi dây chuyền đeo lại lên cổ nó.
– Nếu cậu đã muốn thế thì tớ sẽ tôn trọng cậu. Chúng ta dừng lại ở đây. Còn thứ này tớ tặng cậu khi chúng ta còn là bạn bè. Hãy giữ cẩn thận. Nó sẽ bảo vệ cậu khi không có tớ bên cạnh.
Nước mắt nó chẳng ngần ngại rơi trên bàn tay của Quân.
Quân dịu dàng lau nước mắt cho nó. Cậu ôm nó vào lòng, vỗ nhẹ vai nó:
– Nhớ giữ sức khỏe. Đừng làm những gì quá sức mình. Và hứa với tớ, hãy thật mạnh mẽ. Được không?
Nước mắt nó thấm ướt vai áo Quân. Tại sao nó nói lời chia tay đầy tàn nhẫn như vậy, cậu vẫn đối xử ân cần với nó vậy?
– Tớ… hứa…
– Tạm biệt.
Nó nhìn theo dáng người cao lớn của Quân lầm lũi bước đi phía trước.
Nước mắt đầm đìa trên mặt, bóng dáng của cậu ngày càng nhòe đi trong mắt nó.
Nó dùng tay áo vội quẹt nước mắt trên mặt.
“Tớ xin lỗi. Có lẽ tớ không đủ can đảm. Tớ chỉ có thể thầm lặng dõi theo cậu thôi. Nhưng hãy tin tớ, tình yêu tớ dành cho cậu mãi mãi không thay đổi, Quân ạ!”
***
Chờ nó khóc thỏa thuê anh Hùng mới nhẹ nhàng hỏi:
– Có chuyện gì nào?
– Hức… Em… chia tay rồi… Hức… – Nó vừa nói vừa nấc, gương mặt chuyển sang màu đỏ vì khóc nhiều.
Anh Hùng định hỏi vì sao nhưng lại sợ động vào tuyến nước mắt của nó nên lại thôi. Anh xoa đầu nó:
– Cố gắng lên. Đừng để bản thân rơi vào tuyệt vọng. Anh đã từng trải qua cảm giác này. Đừng tự mình gặm nhấm nỗi buồn. Hãy cảm nhận cuộc sống xung quanh để hòa tan nỗi đau. Và… – Anh Hùng véo mũi nó. – Đừng có khóc nữa, xấu gái đủ rồi. Thị Nở sắp thành người xấu thứ hai sau mày rồi đấy.
***
– Em có biết là dạo này em lạ lắm không? – Minh Hà vừa lật một trang sách vừa cất giọng hỏi, phong thái rất tao nhã.
– Vậy sao? – Dương hờ hững trả lời, mắt con bé đang dán chặt vào màn hình điện thoại.
– Tại sao lại không hòa vào “cuộc vui”? – Minh Hà đặt quyển sách xuống bàn, nghiêm túc nói với Dương.
– Vô vị. Em chán rồi.
– Chị Dương. Tại sao lại thế? Chẳng phải chị là người dẫn đầu bọn em đánh nó sao? Nó đánh chị nhiều như thế, chị không định trả thù à? Chị nói nhất định phải rạch nát mặt nó cơ mà. – Đám con gái dãy nảy lên.
– Ồn quá đấy. – Dương lia cái điện thoại lên bàn rồi lười biếng nằm ra ghế sofa.
Minh Hà nhíu mày nhìn Dương. Dương luôn nghe lời cô vô điều kiện. Thậm chí khi chưa có lệnh của cô, con bé đã tự kéo đàn đến dằn mặt Phương. Vậy mà bây giờ lại tỏ thái độ không quan tâm đến chuyện làm loạn này nữa. Dương trở nên khó hiểu từ khi nào vậy?
– Thôi được. Đấy là sự lựa chọn của em. – Minh Hà quay sang năm đứa con gái đang tỏ vẻ bất mãn kia. – Chị có tin vui đây. Từ giờ mấy đứa có thể tự do “làm việc” rồi đấy. Anh Quân đã chấm dứt mối quan hệ với nó rồi. Mấy đứa muốn làm gì thì làm. Nhưng nhớ là đừng để ồn ào. Chị không muốn gây sự chú ý đâu. Và không để cho anh Quân biết là được.
– Hay quá. Cơ hội trả thù của bọn em. – Chúng nó vỗ tay bôm bốp.
– Nhưng mà nỡ nó nổi điên lên như lần trước thì sao? – Một đứa ái ngại.
– Yên tâm. Nó là loại con gái nhu nhược yếu đuối. Vả lại chúng ta sẽ không chơi đánh trực diện. Phải để cho cả trường coi nó như một vết nhơ. Sau đó ép nó phải chuyển trường. – Một đứa khác búng tay như vừa phát hiện ra một điều thú vị.
– Cách này hay.
– Mấy đứa nhan hiểm thật. – Minh Hà giả bộ gật gù vỗ tay khiến chúng nó cười phá lên.
– Còn nữa, liệu anh Quân có phát hiện ra không? Mấy chuyện lần trước chúng ta giấu kĩ như vậy mà anh ấy vẫn biết.
– Chị sẽ lo chuyện này. Anh Quân đang bận việc ở công ty. Thời gian anh ấy đến trường không nhiều đâu.
– Vậy là tốt rồi. Đảm bảo ngày mai sẽ có trò vui.
– Chị Dương không tham gia à?
– Chưa biết. – Dương cử động người quay lưng về phía chúng nó, ý bảo đừng làm phiền.
– Chị mong em sẽ “góp vui”. – Minh Hà mỉm cười gật đầu. Tuy rằng có vẻ dịu dàng như đôi mắt kia đang hiện rõ những tia nhìn sắc sảo và nguy hiểm. Đủ để thấy rằng chủ nhân của chúng không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. – Vì lời hứa năm ấy…
Câu nói lấp lửng của Minh Hà khiến cho mấy đứa con gái kia tò mò. Còn cái Dương thì im lặng chẳng nói gì, cũng chẳng ai thấy được biểu cảm của con bé vì con bé đang nằm quay lưng lại với mọi người.
Minh Hà quay sang cười với năm đứa em:
– Hôm nay về nhà nghỉ ngơi dưỡng sức đi, mai chúng ta sẽ đi bar bù cho hôm nay.
– Ok chị.
Năm đứa con gái lục đục đứng dậy tíu tít đi ra khỏi cửa.
Minh Hà mở quyển sách ra, tiếp tục nghiền ngẫm.
- Bạn đang đọc truyện tại www.giaitri.pro chúc bạn online vui vẻ!
– Hôm nay em ngủ ở đây. Ở nhà ngột ngạt.
– Hai bác lại cãi nhau à?
– Ừm.
– Vậy cứ ở đây đến khi nào bình yên thì về. Chị ở một mình cũng buồn.
– Chúng ta là hai con người cô đơn. – Dương cười khẩy.
Và Minh Hà cũng cười, tiếng cười chua chát và bất cần.
Chap 39:
Hôm nay là một ngày kì lạ. Mọi người nhìn thấy nó là lại chỉ chỏ rồi thì thầm bàn tán. Nó như cái nam châm thu hút tất cả ánh mắt của mọi người. Tuy rằng việc này diễn ra thường ngày và nó đã quen rồi nhưng rõ ràng những ánh mắt đấy rất khác, trong đấy không chỉ ẩn chứa sự tò mò tọc mạch như mọi khi mà còn có cả khinh bỉ và coi thường.
Điều khác thường ấy bắt nguồn từ tòa nhà tổ chức dạ tiệc của trường.
Nó bước chân vào trong tòa nhà. Bảng điện tử lớn ở chính giữa đang chạy những dòng chữ màu đỏ lớn. Nó sững người khi đọc những dòng chữ ấy.
“Để tôi kể cho các bạn nghe một câu chuyện.
Ngày xửa ngày xưa có một cô gái tự nhận mình là Lọ Lem.
Cô ta luôn đóng kịch với vai diễn là một con người đáng thương và yếu đuối để gợi lòng thương cảm của mọi người.
Cô có một cuộc sống rất nhàn hạ, ngày ngày đều có những con người hảo tâm vì tin vào những câu chuyện bi đát cô dựng lên mà đến nhà cô giúp đỡ.
Một ngày nọ, cô ta nhìn thấy chàng bạch mã hoàng tử trên quảng trường từ một góc khuất của thị trấn.
Cô ta bắt đầu nuôi dưỡng một tham vọng: trở thành vợ của hoàng tử để hưởng nhờ quyền lực cũng như của cải châu báu từ ngai vị kia.
Cô ta dùng khả năng diễn kịch kiệt xuất của mình để tiếp cận với chàng hoàng tử tuấn tú kia.
Nhưng có một chuyện mà cô ta không ngờ đến, đó là chàng hoàng tử nọ đã có hôn ước từ nhỏ với một vị công chúa ở nước láng giềng. Đặc biệt hơn là tình cảm giữa bọn họ đang rất tốt và ngày một lớn hơn.
Cô ta dùng đủ mưu hèn kế bẩn để chia rẽ bọn họ. Cô ta tiếp cận nàng công chúa tốt bụng và vị tha, làm gì thì chắc hẳn các bạn cũng hiểu.
Như một điều tất yếu, hoàng tử phát hiện ra dã tâm thâm độc ấy, cô ta bị gạt ra khỏi cuộc sống của chàng. May mắn rằng cô ta không bị trừng phạt bởi do nàng công chúa tốt bụng kia đã xin tha tội giúp.
Và tôi sẽ chẳng phải kể cho các bạn kết thúc của câu chuyện đâu nhỉ, tất nhiên là công chúa và hoàng tử sống hạnh phúc mãi mãi với nhau.
Nhưng các bạn của tôi ơi, hãy cho tôi biết cuộc sống sau này của kẻ lừa bịp, chuyên dùng bộ mặt giả tạo của mình mà phá hoại hạnh phúc của người khác kia sẽ như thế nào. Có phải rất thảm không?
Ngoài lề một chút nhé, chắc hẳn các bạn đều biết hôn ước của thiếu gia Đào Duy Quân và tiểu thư Trịnh Minh Hà rồi phải không? Họ rất đẹp đôi? Bạn có thấy ngưỡng mộ tình yêu của họ không?
Không phải ngẫu nhiên tôi kể câu chuyện ở trên kia đâu, bởi vì có một Lọ Lem giả tạo đã chen ngang và phá đám. Bạn biết không, Lọ Lem ấy đã bị hoàng tử chấm dứt mối quan hệ rồi.
Nhưng kẻ phá đám ấy lại chưa bị trừng phạt thích đáng. Liệu như thế có công bằng cho nàng công chúa và chàng hoàng tử của chúng ta không?
Bạn có đồng ý rằng cần phải dạy cho Lọ Lem giả tạo một bài học về lẽ sống không? Hãy nói cho tôi biết, và chúng ta sẽ đòi lại công bằng cho nàng công chúa đã chịu nhiều thiệt thòi kia nhé.”
Như chưa đủ để lan truyền rộng rã, các tờ giấy khổ A4 sao chép y nguyên câu chuyện kia được phân phát cho mọi người.
Nó nhặt một tờ giấy ở dưới sàn nhà lên đọc. Minh họa cho câu chuyện kia là hình ảnh một con vịt xấu xí bẩn thỉu với khuôn mặt gian manh. Phía dưới câu chuyện là dòng chữ in đậm.
“Nếu bạn biết Lọ Lem giả tạo kia ở ngoài đời, hãy viết lớp của Lọ Lem ấy rồi dán tờ giấy này lên bảng tin bên cạnh sân bóng rổ. Nhớ nhé, chỉ tên lớp thôi. Rồi chúng ta sẽ cùng nhau đòi lại công bằng, OK?”
Nó sững sờ nhìn tờ giấy trước mặt. Bịa đặt một cách trắng trợn. Tờ giấy trên tay nó run rẩy.
Nội dung câu chuyện cùng với lời dẫn này rõ ràng đang nói đến nó.
Bỗng tờ giấy bị một bàn tay của ai đó giật lấy rồi vứt ra đằng sau.
Một cánh tay quàng qua cổ nó từ đằng sau.
– Tại sao giờ này còn ở đây? Muốn tôi ghi tên cô và ô vắng mặt của sổ đầu bài không?
Nó quay phắt lại, giọng nói ranh mãnh này chỉ có thể là con bé Phan bí thư chuyên môn bao che cho thành phần phạm tội.
Quả không sai.
Nhưng đằng sau nó không chỉ có một mình Phan mà là CẢ LỚP nó. Chủ yếu là bọn quậy phá có hạng đứng ở hàng đầu, những đứa hiền lành mọt sách chỉ co ro ở đằng sau. Mười phần thì phải đến chín phần bọn quậy phá đã đe dọa uy hiếp bọn mọt sách đi cùng.
– Đi về lớp thôi. Tao là tao có cái này hay lắm, nhất định phải “chia sẻ” với mày. – Phan kéo tay nó đi, cái môi vén chu lên.
– Phải nói là cả lớp mới chuẩn. Con ngố này. Tao không hiểu ngố như mày tại sao lại được làm bí thư nữa. – Thằng Hưng “ngáo” cằn nhằn rồi vung tay hất về phía trước, ý bảo đi về, trông y hệt như một vị chỉ huy lừng lẫy.
– Thằng ôn con. Chờ về lớp tao xử mày. – Phan quay mặt lại hung hăng đe dọa. Hai đứa này thì còn lạ gì nữa, cãi nhau suốt ngày.
Nó ngơ ngác trong cái đám hỗn độn và chí chóe cãi nhau này. Bọn nó như cơn lũ vậy, đột ngột xuất hiện và bất thình lình cuốn trôi nạn nhân đi một cách ngang ngược.
– Ơ… Này… này… – Nó ú ớ gọi cái Phan, đứa mà đang túm tay nó lôi đi nhiệt tình. Nhưng chúng nó lơ Phương đi. Tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa, tiếng cãi nhau át hết tiếng của nó.
Chúng nó cố tình đi xung quanh Phương, toàn những đứa cao to nên Phương lọt thỏm giữa những con người khổng lồ.
Qua những kẽ hở của bọn “hộ pháp” đang đi bên cạnh, nó nhìn thấy hầu hết học sinh trong trường đều đang cầm tờ giấy được phát ra từ tòa nhà tổ chức dạ tiệc.
Ánh mắt của bọn họ đều hiện ra vẻ khinh thường. Số đông còn đang đảo mắt tìm kiếm nhân vật được nhắc đến trong những tờ giấy kia.
Thật may là các bạn cùng lớp đang che hết cho nó.
Có một thứ gì đó vụt tâm trí nó. Có phải cả lớp đang bảo vệ nó không?
Màn “diễu hành” đầy sôi động của lũ quỷ ấy kết thúc nhanh chóng khi cửa lớp 10C2 hiện ra. Nó được chúng nó ưu tiên ấn vào chỗ ngồi của giáo viên trên bục giảng. Cái Phan đập bộp tờ giấy lên mặt bàn.
– Đọc đi. Hay lắm ấy.
Nó liếc qua tờ giấy. Đôi mắt nó mở to dần theo từng giây.
Lũ quỷ đứng xung quanh thì chăm chú vào từng biến đổi trên gương mặt nó.
Chờ cho đến khi nó đọc xong dòng chữ cuối cùng trên tờ giấy, chúng nó nhào vào ôm chầm lấy nó. Nhất là cái Phan, con bé hò hét ầm lên, siết chặt nó đến nghẹt thở.
– AAAAAAAAAAAAAAA. Mày là sướng nhất. Đi thi học sinh giỏi nhá. AAAAAAAAA. Ghen tỵ quá!
– Con lợn Phương. Khao cả lớp đi. – Thằng Hưng “ngáo” được đà chêm vào.
Nói gì thì nói. Cái lớp này ăn uống và hóng hớt thì phải xếp ngay vào hàng đầu.
– Haha. Không ngờ lại được tuyển. – Nó gãi đầu cười. – Tao nhớ bài kiểm tra đầu vào tao làm kém lắm mà.
– Thôi đi cô. Cô thì tôi còn lạ gì. Cố gắng lấy giải đem vinh dự về cho lớp nhé. – Cái Phan mặt tươi roi rói, hai tay đang dùng hết sức kéo dãn cái má của nó.
– A… ha… ha… – Nó cười một cách khổ sở. Hai bên má thân yêu đau không tả được, thế mà lại không dám kêu.
– Mày lúc nào cũng vinh dự này vinh dự nọ. Cái đồ tầm gửi chuyên đi hưởng ké.
– Thằng ôn Hưng. Đứng lại cho tao. – Cái Phan hét lên rồi cởi giày đuổi theo thằng Hưng đang co giò chạy quanh lớp.
Nó chống cằm nhìn cặp đôi “trời sinh” này. Hôm nào không cãi nhau là hôm đấy trời có bão. Nghe đâu đó đồn rằng hai đứa này thích nhau lâu lắm rồi, cơ mà ngô nghê ngốc nghếch thế nào chả dám thổ lộ.
Huyền hôm nay nghỉ học. Bắt đầu từ lớp 11 cô sẽ được đưa vào công ty để thực tập làm quen với công việc nên thời gian rảnh rỗi cũng bị rút ngắn.
Huyền đang giận nó. Khi biết nó và Quân chia tay, cô đã nổi giận đùng đùng và mắng nó. Huyền mắng nó không hiểu Quân. Huyền mắng nó ích kỉ…
Tính ra Huyền làm mặt lạnh với nó cũng được gần tuần rồi.
Tình yêu, tình bạn, tất cả đều bị nó đánh mất.
Nó vỗ vỗ trán xua đi những ý nghĩ tiêu cực. Bây giờ phải tập trung cho kì thi học sinh giỏi sắp tới. Thời gian cho nó chuẩn bị là một tuần.
Thử nghe lời anh Hùng một lần xem. Nó đang cảm nhận cuộc sống. Nhưng sao nỗi đau này lại khó hòa tan đến vậy?
“Thời gian ơi, làm ơn hãy cuốn trôi…”
***
Karaoke Sandy – tại phòng VIP 1.
Để ăn mừng việc nó được lọt vào kì thi học sinh giỏi, cả lớp quyết định sẽ đi hát, riêng nó được miễn phí. Coi như đây là động viên tinh thần con bé trước kì thi sắp tới.
Cả bọn “trẻ con” ngồi kín hàng ghế sofa êm ái. Nó bị cái Phan ấn vào chỗ chính giữa, đối diện với màn hình TV lớn luôn.
Nó phải che miệng cười khi thấy cái Phan lóng ngóng tìm chỗ trong bóng tối, tiếp đến là Hưng “ngáo” càu nhàu : “Vướng quá!” rồi kéo tay Phan ngồi xuống bên cạnh luôn. Đã bảo là cặp đôi “trời sinh” mà.
Nhìn nội thất trong căn phòng rộng lớn này cũng đủ để biết lũ bạn chịu chơi thế nào. Đây là phòng vip nhất mà.
Những kẻ “đầu sỏ” nhanh chóng gọi nước và hoa quả bánh kẹo. Riêng bọn con trai thì cả gan gọi bia bọt. Nếu Huyền mà ở đây thì khả năng bị nghe cô quát của bọn này là rất lớn. Nhưng mà Huyền không đến mặc dù cái Phan đã gọi điện. Có lẽ cô đang bận với công việc mới.